Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Những báo đài lớn cần tránh xa - BBC, RFA, RFI

Ngày Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Những báo đài lớn cần tránh xa - BBC, RFA, RFI
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Những báo đài lớn cần tránh xa - BBC, RFA, RFI
Những cái tên như BBC, RFA, RFI dường như đã quá quen thuộc với nhiều người. Vậy có ai từng đặt câu hỏi về sự ra đời của những đài này? Ai đứng đằng sau họ? Nguồn tài chính ở đâu? Và sứ mệnh của họ là gì?…
Đáp án mà bài viết đưa ra có lẽ sẽ khiến nhiều người giật mình… “tỉnh ngộ”!.
Đài BBC (British Broadcasting Corporation) là thông tấn xã quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. BBC được thành lập năm 1922 do một nhóm các công ty viễn thông cho tới các dịch vụ tin tức phát thanh truyền hình. Buổi phát thanh truyền tin tức đầu tiên vào 14 tháng 11 năm 1922. Công ty, với John Reith là tổng quản lý, trở thành BBC năm 1927 khi nó được thừa nhận sự hợp nhất. BBC bắt đầu truyền tin bằng hình năm 1932 và trở thành dịch vụ phổ biến năm 1936. Truyền tin bằng hình ảnh bị dừng lại từ 1-9-1939 tới 7-6-1946 do Thế chiến thứ hai.
 
Mặc dù nguồn tài chính của BBC dựa vào các nguồn thu từ truyền thông, quảng cáo, nhưng thực chất bên trong họ nhận được nhiều nguồn gián tiếp tài trợ của cơ quan ngoại giao và tình báo MI6 của Vương quốc Anh. Nên BBC đành phải “cắn răng” mà chấp nhận tuân thủ “cuộc chơi” này.
 
BBC là một tập đoàn truyền thông lớn, họ có nhiều chuyên trang tin tức và bằng nhiều thứ tiếng. BBC Tiếng Trung và BBC Tiếng Việt là hai trang bản ngữ lớn nhất của họ. Không hiểu hai quốc gia này có phải là một thị trường tiềm năng của BBC hay không mà họ cũng rất chịu chi cho hai trang này?

BBC vẫn luôn tự nhận mình là một cơ quan báo chí, truyền thông, và luôn thực hiện đúng tôn chỉ của truyền thông là đưa tin trung thực, khách quan?… Thế nhưng, trong tất cả bài viết của đội ngũ cộng tác viên thuộc nhà đài này, ở câu kết bài BBC đều đưa ra một luận điểm: “Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả…”. Thật không hiểu cái cách mà người Anh định nghĩa về truyền thông là thế nào? Nếu họ đồng ý nguyên tắc số 1 của truyền thông là đưa tin trung thực và khách quan thì cớ sao lại đưa ra luận điểm trên. Liệu có phải là sự thoái thác trắng trợn trách nhiệm của ban biên tập tờ báo này đối với những thông tin mà họ đăng tải hay không? Chỉ một câu nói, tưởng như là khách quan, trung thực nhưng thực ra lại uẩn khúc một điều không hề trung thực, khách quan!
 
Dễ thấy, BBC Tiếng Việt đang cố tình che đậy hết tất cả những điều tốt đẹp, những điểm sáng kinh tế của Việt Nam, mà chỉ chăm chăm giật các tít bài “xoi mói” đời sống chính trị Việt Nam? Nếu là khách quan thì bên cạnh tin tức tiêu cực (nếu đúng) sao không có bất cứ một thông tin nào là tích cực về đời sống chính trị Việt Nam? Phải chăng nền chính trị Việt Nam chỉ có cái gọi là đấu tranh vì “dân chủ”, “tự do tôn giáo”, “bất đồng chính kiến”, “tham nhũng”…? Có lẽ người đài BBC nên học lại bài học đầu tiên về tư cách người làm báo! Tiếc thay, hiện có khá nhiều người Việt Nam vì tò mò bởi những tin tức “độc, hot” nên đã vội tin vào những thông tin từ phía nhà đài BBC.
 
Những báo đài lớn cần tránh xa - BBC, RFA, RFI - Ảnh 2
 
Đài RFA (Á châu tự do-Radio Free Asia) được thành lập trong thời gian Chiến tranh lạnh (1950), dưới sự quản lý của CIA, với mục tiêu chính là tuyên truyền đường lối của Mỹ bằng tiếng địa phương đến các quốc gia Mỹ xem là kẻ thù, tức các nước xã hội chủ nghĩa thời đó. Năm 1971 CIA chuyển quyền điều hành đài RFA sang cơ quan có tên là Board of International Broadcasting (BIB) do tổng thống Mỹ bổ nhiệm và chỉ đạo. Đến năm 1994, Quốc hội Mỹ thông qua dự luật truyền thông quốc tế, và RFA chính thức trở thành một công ty tư nhân. Tuy trên danh nghĩa là một công ty tư nhân, nhưng ngân sách của RFA lại được Quốc hội Mỹ tài trợ dưới sự phân phối của Hội đồng quản trị truyền thông hay BBG (Broadcasting Board of Governors). Hiện nay, RFA phát thanh 9 thứ tiếng qua làn sóng ngắn và internet đến các nước Trung Quốc, Tây Tạng, Miến Điện, Lào, Campuchia, Việt Nam, và CHDCND Triều Tiên.
 
Sứ mệnh chính thức của BBG là “tiếp tục chương trình truyền thông quốc tế của Mỹ, thiết lập một dịch vụ truyền thông đến người Trung Quốc và các nước Á châu khác. Qua đó truyền bá những thông tin và ý tưởng nhằm phục vụ cho việc thực hiện các mục tiêu trong chính sách ngoại giao của Mỹ… Đối tượng chủ yếu mà RFA nhắm đến là Trung Quốc. Như vậy, tuy mang danh nghĩa là một công tuy tư nhân, nhưng RFA không dấu diếm rằng nó là một công cụ của chính quyền Mỹ, nhằm phục vụ lợi ích và mục tiêu của chính quyền Mỹ. Thật ra, có thể nói không ngoa rằng những người Việt làm việc và điều hành chương trình Việt ngữ của RFA là những người Mỹ con. Cũng không có gì quá đáng khi nói như thế vì họ là công dân Mỹ cho dù có mang dòng máu Việt Nam. Vì là Mỹ con nên chúng ta phải “thông cảm” là họ phải làm có lợi cho Mỹ, đất nước đang dung dưỡng và nuôi nấng họ.
 
So với các đài Việt ngữ ở nước ngoài do các nhóm người Việt ở Mỹ điều hành, đài RFA tỏ ra thông minh và “có nghề” hơn. Không như các đài Việt ngữ cực đoan chuyên hành nghề chửi bới và xuyên tạc tình hình Việt Nam một cách ngu xuẩn, đài RFA cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ hơn: có phóng viên đến Việt Nam thu thập tin tức, phỏng vấn các quan chức trong chính phủ Việt Nam. Để tỏ ra mình là cơ quan ngôn luận nghiêm túc, RFA gọi các quan chức trong chính phủ Việt Nam bằng chức danh rõ ràng. Họ tránh tối đa sử dụng các ngôn từ cảm tính như “Cộng sản Việt Nam”. RFA cũng tránh cách nói xách mé hay xấc láo của các đài Việt ngữ khác hay dùng. Nói chung có lẽ vì do người Mỹ quản lý cho nên RFA thông minh, tinh vi, và tuyên truyền có bài bản.

Với lối làm truyền thông theo kiểu Chiến tranh lạnh, không ngạc nhiên khi phần lớn các chương trình phát thanh của RFA hoàn toàn tập trung vào mục tiêu gây bất ổn định cho Việt Nam. Những chiêu bài mà RFA đặc biệt quan tâm khai thác tối đa là tự do, dân chủ, và tôn giáo. Họ rất thích chơi bẩn Việt Nam bằng cách tung tấm hình Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng khi la hét trước tòa, nhưng lại ém nhẹm tấm hình những tù nhân trần truồng ở nhà tù Guantanamo bị chó berger dọa cắn, những bức hình mà tù nhân bị tra tấn dã man. Thậm chí, họ cũng không ngại dựng chuyện, biến từ chuyện không có thật thành những chuyện như thật. Họ không xấu hổ khi sẵn sàng nói sai sự thật. Khách quan của RFA là như thế đó?!.
 
Đài RFI (Radio France internationale) là một đài phát thanh trong hệ thống phát thanh của Nhà nước Pháp, phủ sóng phát thanh tại Paris và toàn thế giới. Với 45 triệu thính giả vào năm 2006, RFI là đài phát thanh quốc tế được đón nghe nhiều thứ 3 trên thế giới, sau BBC và Đài tiếng nói Hoa Kì (VOA), ngang với đài phát thanh Deutsche Welle của Đức.

Đài RFI được thành lập ngày 6-1-1975 theo một đạo luật ban hành vào tháng 8-1974 trên cơ sở các chương trình phát thanh hướng ra ngoài nước Pháp đang có sẵn, và thuộc RadioFrance. Theo một luật được bỏ phiếu vào ngày 30-9-1986 và được áp dụng vào ngày 1-1-1987, RFI tách khỏi Radio France và trở thành đài phát thanh độc lập, được tài trợ trực tiếp bởi Bộ ngoại giao Pháp. Mục tiêu lúc này không chỉ tập trung vào khối Francophonie mà mở rộng sang Châu Á, thế giới Ả Rập và Iran.

Đài RFI phát sóng chương trình tiếng Việt từ tháng 6-1990. Ban Việt ngữ được chính thức thành lập vào ngày 9-7-1990. Từ tháng 6-2008 trang web tiếng Việt đã được phát triển, mang nhiều thông tin so với trước đó chỉ là thông tin vắn tắt về lịch phát và nghe trực tuyến hoặc tải chương trình phát thanh. Hiện tại RFI phát thanh bằng tiếng Việt 2 giờ mỗi ngày, với chương trình 1 giờ và phát lại 1 giờ.

Nói đến RFI là chúng ta nghĩ ngay đến sự thù hận đối với một số nước, trong đó có Việt Nam, đài này tìm mọi cách xuyên tạc, bóp méo tình hình kinh tế, chính trị, văn hóa. Gần đây là bài viết xuyên tạc làm xấu đi quan hệ của ba nước Việt Nam–Lào–Campuchia. Đây là một loại đài phát thanh mà đội ngũ biên tập viên chỉ dựa vào chủ yếu những nguồn tin lá cải để biên tập tin tức. Thậm chí không cần biết nguồn gốc cũng như mức độ tin cậy chính xác của nguồn tin đến đâu. Nói cách khác RFI chẳng khác gì “cái loa phường đặt bịa tạc của Châu Á”. Nói theo kiểu “tự do thả phanh”thiếu đi tính chân thực. Bao nhiêu năm ra đời cũng là bao nhiêu năm đưa tin sai sự thật, có nhiều tin tức bị định hướng chính trị của tư bản cũng như bị bơm lên để lừa bịp… Trong đó có việc RFI thường xuyên đưa tin xuyên tạc về tình hình dân chủ nhân quyền tại Việt Nam và một số nước khác nhưng không ai làm gì được. Vì thế nên cần nhìn nhận lại tất cả các bản tin mà RFI phát đi trên thế giới.
 
Tóm lại, đứng sau đài BBC là cơ quan Ngoại Giao và cơ quan tình báo MI6 của Vương quốc Anh; Ngân sách của RFA được Quốc hội Mỹ tài trợ dưới sự phân phối của Hội đồng quản trị truyền thông hay BBG; và RFI được tài trợ trực tiếp bởi Bộ ngoại giao Pháp. Tuy nhiên, sứ mệnh chung của cả ba đài BBC, RFA, RFI, là gây xáo trộn xã hội để kích động quấy rối an ninh Việt Nam. Ngay cả những bản tin có vẻ như là “khách quan”, nhưng kỳ thực là được phát thanh cùng với những bản tin ngụy biện và xuyên tạc khác nhằm cho người nghe thấy Việt Nam đang rất lạc hậu và sự lạc hậu là do chế độ. Cái thông điệp mà các nhà đài này hướng đến vẫn là muốn thay đổi chế độ. Thay bằng ai? Bằng những “nhà dân chủ” kiểu Lê Chiêu Thống tân thời mà Mỹ, Pháp, Anh đang cố gắng hà hơi tiếp sức nuôi dưỡng.
 
Bài viết này muốn nhắc nhở đến những người nào còn lầm tưởng BBC, RFA, RFI đang đấu tranh cho quyền lợi của người Việt?. Rằng BBC, RFA, RFI là những tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Anh, Mỹ, Pháp, và có một nhóm người Việt lưu vong làm việc tại đây góp sức làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đã và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt hoặc tự nguyện cần ý thức được rằng BBC, RFA, RFI -vì sứ mệnh chính trị của họ-chưa bao giờ khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Do đó, cộng tác với họ cũng đồng nghĩa với việc hợp tác với những người chống lại quyền lợi của Việt Nam.
 
(ĐS & PL)
http://www.doisongphapluat.com/lien-quan/tin-tuc/the-gioi/nhung-bao-dai-lon-can-tranh-xa-bbc-rfa-rfi-r4447.html

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

LỜI CHA DẶN

Ngày Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết LỜI CHA DẶN
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Đầu thập kỷ 80 có câu nói phổ biến: Thật thà, tử tế thì thua thiệt.
LỜI CHA DẶN
PHẠM DŨNG
NTT: Có lẽ tác giả Phạm Dũng muốn tặng Phùng Quán – tác giả LỜI MẸ DẶN (Yêu ai cứ bảo là yêu /Ghét ai cứ bảo là ghét /Dù ai ngon ngọt nuông chiều /Cũng không nói yêu thành ghét /Dù ai cầm dao dọa giết /Cũng không nói ghét thành yêu)
“Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng”…
Ngày tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ 


Hôm sau tưởng phải ăn đòn
Nhưng không mẹ tôi rất vui
Ôm tôi hôn lên mái tóc…

Con ơi…trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Muốn sống phải làm một người dối trá

Mẹ ơi làm sao phải vậy?

Làm vậy sẽ có chức quyền
Danh lợi hào quang sáng chói
Nhà lầu, xe hơi, bạc tiền

Nhất nhất tôi làm theo mẹ
Quả tôi thăng tiến như diều
Gần tôi có ông Phùng Quán
Sống thật khổ, nhục đủ điều

Rồi tôi dặn đi dặn lại
Hãy sống giả dối con ơi
Dù cho xã hội tàn mạt
Nghe cha sung sướng suốt đời!

PHẠM DŨNG















Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Khi người Việt dạy “Tây” bài học về văn hóa ứng xử

Ngày Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Khi người Việt dạy “Tây” bài học về văn hóa ứng xử
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Anh Dũng Taylor nổ hơi to.
Khi người Việt dạy cho “Tây” một bài học về văn hóa ứng xử
Dũng Taylor, Một Thế Giới
Chuyến bay 263 hãng United từ New Orleans về Los Angeles. Tôi là người khách ngồi ghế số 1F. Trong chuyến bay có ba người bạn đồng nghiệp Việt Nam bay chung, chúng tôi vừa đi họp ở New Orleans trở về.


Dũng Taylor
Tôi bay mỗi tuần 2-3 thành phố và ngồi trên khoảng 4-5 chuyến bay nên không chuyện gì không thấy. Tôi vẫn quan sát cách người Á Châu mình ứng xử với nhau, cách người ngoại quốc đối xử với mình và người ngoại quốc với người ngoại quốc. Vì ngoại hình của tôi không giống người Á Châu nên tôi đã là nhân chứng của không biết bao nhiêu sự kỳ thị, miệt thị của người nước ngoài đối với người Á Châu.


Lý do của sự kỳ thị là vì văn hóa khác biệt và cái nhìn coi thường của họ đối với dân tộc Á Châu, nhưng cũng có rất nhiều hành khách Á Châu kém hiểu biết nên ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Vì những lý do trên nên chúng tôi rất ý thức khi bay show mỗi tuần, nhất là những khi ngồi hạng thương gia. Thường thì 99% là ngủ từ khi lên máy bay cho đến khi máy bay đáp, tôi thì là người ít ngủ và thường tranh thủ thời gian làm việc trên máy bay và hay quan sát nên đã trở thành nhân chứng của rất nhiều việc chướng tai gai mắt. Nhưng lần này thì ông khách ngoại quốc thật sự đã quá lố, kỳ thị chủng tộc.

Khi tiếp viên hàng không nói với tôi người khách ngồi ghế sau lưng tôi số 2F tỏ vẻ khó chịu với tôi về việc tôi cắn hạt dưa. Tôi đã giải thích rằng "Đây là dịp đầu năm mới, mùng 4 Tết và văn hóa Á Châu chúng tôi thường cắn hạt dưa đỏ trong dịp năm mới, tượng trưng cho sự may mắn" và tôi cảm thấy không làm ồn người khác, bằng chứng là những người khách ngồi cạnh tôi đã ngủ từ đầu chuyến bay cho đến giờ. Hai người khách ngồi phía bên kia cười nói ồn ào cả chuyện bay mà sao không thấy ông khách phía sau lưng tôi lên tiếng?

Vì tôi luôn hãnh diện một phần của tôi là người Á Châu, nên tôi không ngại nói cho cô tiếp viên biết tôi là người Á Châu. Vì thế nên người khách ngoại quốc phía sau lưng tôi mới nói câu "Stupid Asian Culture" (cái thứ văn hóa dân Á Châu ngu dốt).

Sau khi nghe câu nói này, tôi đã quay lại nói với ông khách ấy rằng: "Tôi có thể đấm vào mặt ông dựa trên câu nói vừa rồi của ông, nhưng tôi biết nếu tôi làm thế thì cơ trưởng sẽ lập tức hạ cánh phi cơ để đảm bảo an toàn cho những khách hàng khác. Tôi yêu cầu kể từ ngay lúc này ông không được quyền nói chuyện trực tiếp với tôi và tôi muốn nói chuyện với tiếp viên trưởng và cơ trưởng." Tôi sẽ yêu cầu cơ trưởng gọi điện thoại với cơ quan cảnh sát và tôi sẽ truy tố ông tội phỉ báng và xúc phạm tinh thần của tôi.

Ngay sau đó, tôi đã gọi điện thoại và thông báo về sự việc.




Kể từ lúc tôi nói chuyện với cơ trưởng thì thái độ và sắc thái của người khách ngoại quốc và cô bạn gái ngồi bên cạnh thay đổi hoàn toàn. Ông ấy gọi tiếp viên trưởng đến hỏi rằng: "Vậy là sao? Chuyện gì sẽ xảy ra khi đáp máy bay?"

Tiếp viên trưởng: "Người khách ngồi phía trước ông đã yêu cầu cơ trưởng gọi cảnh sát, ông ấy muốn tố cáo ông tội kỳ thị chủng tộc, tấn công tinh thần bằng lời nói."

Khách ngoại quốc: "Tôi có quyền phản ảnh sự bực mình của tôi đúng không?"

Tiếp viên trưởng: "Vâng, ông có quyền nhưng ông không có quyền dùng những lời kỳ thị và miệt thị người khác như thế. Tôi nghĩ ông không nên nói gì nữa với người khách Á Châu này cho đến lúc gặp cảnh sát ở phi trường".

Trước khi máy bay đáp, người khách ngoại quốc có tranh thủ nói một lời xin lỗi với tôi khi cô tiếp viên trưởng mang chiếc áo vest của tôi mà cô ấy treo trong khoang tủ của hàng khách thương gia đến cho tôi. Tôi đứng lên mang áo, khi quay mặt lại thì người khách ngoại quốc nói rằng: "Ê, ông bạn, tôi xin lỗi cậu nhé".

Hai người bạn đồng nghiệp Việt Nam đi chung cũng khuyên tôi nên bỏ qua, đừng làm lớn chuyện vì đầu năm đầu tháng. Tôi nghĩ nếu không làm rõ chuyện này tôi sẽ cắn rứt trong lòng và tôi sẽ trở thành loại người thấy chuyện bất bình mà không lên tiếng vì sợ phiền. Tôi sống với thái độ, người yếu cần được bảo vệ và nếu thấy chuyện bất bình và có khả năng thay đổi vấn đề thì hãy hành động, đừng lên tiếng than phiền mà không hành động. Bình thường thì một câu nói xin lỗi cũng đủ rồi, nhưng tôi thừa hiểu những hạng người như tên này sẽ xin lỗi cho qua chuyện nếu không làm rõ chuyện và dạy cho hắn một bài học thì sau này sẽ còn nhiều nạn nhân bị nó ăn hiếp nữa. Tôi đưa ngón tay lên miệng ra dấu với hắn "Đừng nói".

Khi máy bay đáp, cơ trưởng và tiếp viên trưởng lập tức đứng ngay trước cửa buồng lái. Cơ trưởng bắt tay tôi và chào.

Captain: "Hello Mr. Taylor. Xin ông đứng yên ở đây đợi đại diện của hãng United đến".

Đại diện hãng United: "Hello Mr. Taylor. Ông ngồi ghế số 1F đúng không? Xin ông đứng cạnh tôi và chỉ cho tôi biết mặt người khách đã tấn công ông bằng lời lẽ kỳ thị. Cảnh sát đang chờ tất cả chúng ta bên ngoài".

Khi người khách ngoại quốc vừa rời khỏi máy bay đại diện cửa hãng United đã ngưng bước ông ấy và hỏi ông ấy rằng: "Xin ông cho biết tên".

Người khách ngoại quốc: "Michael"

Đại diện United: "Có phải ông ngồi ghế 2F và đã có lời qua tiếng lại với ông Taylor không?"

Người khách ngoại quốc: "Đúng như thế."

Đại diện United: "Thưa ông Michael, ông Taylor muốn tố cáo ông và cảnh sát đang chờ chúng ta bên ngoài để lập biên bản".

Người khách ngoại quốc với sắc thái biến dạng, mặt đỏ như cái cà chua, tay hắn rung lên và hướng về phía tôi nói: "Tôi xin lỗi ông".

Người bạn gái của Michael tỏ vẻ bực mình và túm lấy cổ áo hắn ta nói: "Em không muốn anh xin lỗi. Anh có biết hắn nói anh là kẻ kỳ thị chủng tộc hay không? Cái cáo buộc này nặng lắm đó".

Có lẽ cô bạn gái biết luật pháp nên khuyên hắn ta đừng nên nói nhiều coi như mình đã nhận tội. Sau đó cô bạn gái hỏi người đại diện United rằng: "Ông Taylor có tố cáo tôi không? Nếu không thì tôi đi được phải không? Tôi chuyển tiếp chuyến bay khác".

Đại diện United: "Không, ông Taylor chỉ tố cáo bạn trai cô thôi. Cô có quyền đi".

Sau khi cô bạn gái bỏ đi thì người khách ngoại quốc không còn ngần ngại chuyện sĩ diện nữa, ông ta bắt đầu nói chuyện hạ giọng và rưng rưng nước mắt.

Người khách ngoại quốc: "Tôi cũng xin ông rộng lòng bỏ lỗi cho, tôi đã quá lời. Bạn gái tôi có thể làm chứng tôi không phải là một người kỳ thị chủng tộc, có thể vì mất ngủ nên tôi hơi nóng tính và đã buông lời xúc phạm ông, đây là một kinh nghiệm và một bài học cho bản thân tôi".

Dũng Taylor: "Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông. Trước mặt bao người ở đây tôi muốn ông hứa sẽ không đối xử với bất cứ người nào như thế nữa trong tương lai. Đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tất cả mọi người có quyền cá nhân của họ miễn không ảnh hưởng đến người khác. Ông có quyền không thích nhưng không có quyền xúc phạm".

Người khách ngoại quốc đưa tay ra bắt tay với tôi và mọi người vui vẻ ra về.

Khi bước ra khỏi jetway, tôi đi trước và người khách ngoại quốc đi sau lưng. Ông ấy gọi tên tôi: "Ông Taylor, một lần nữa tôi thành thật xin lỗi ông, cảm ơn ông đã bỏ qua và không làm lớn chuyện này để tôi kịp chuyển tiếp chuyến bay với bạn gái tôi. Đây là một bài học nhớ đời của tôi".

Dũng Taylor: "Tôi hy vọng rằng giữa hai người đàn ông chúng ta ông sẽ giữ lời hứa của ông trước mặt bao nhiêu người lúc nãy. Nên tôn trọng người khác dù là sắc tộc gì, đây là hợp chủng quốc Hoa Kỳ, lý do chúng ta là một cường quốc cho dù lịch sử của chúng ta trên dưới 200 năm mà thôi là nhờ sự đóng góp của tất cả các sắc tộc. Chúc ông một chuyến bay an toàn."

Khi người khách ngoại quốc đi rồi thì anh cảnh sát gọi tôi đến và hỏi: "Anh thật là người Việt Nam à?"

Dũng Taylor: "Vâng, mẹ tôi là người Việt Nam."

Cảnh sát: "Thật không ngờ. Tôi cũng là người Việt Nam. Tôi rất thích hành động vừa rồi của anh, tôi hy vọng ông ấy sẽ không tái diễn. Chúc mừng năm mới."

Khi rời khỏi phi trường tôi gọi cho hai người bạn đồng nghiệp cùng chuyến bay biết rằng tôi đã chấp nhận lời xin lỗi của ông khách ngoại quốc đó và không truy tố ông ấy. Bạn tôi vừa cười và nói: "Thôi, về nhà mau đi để ăn miến gà vợ anh đang nấu chờ anh đó".

Chúc mừng năm mới mọi người!

Tái bút: hôm nay nhận được email của hãng United cảm ơn cách giải quyết của mình đã không làm trễ chuyến bay và đồng thời không ảnh hưởng đến sự an toàn của hành khách.


Địa chỉ facebook của tác giả: https://www.facebook.com/dung.taylor 
http://motthegioi.vn/quoc-te/khi-nguoi-viet-day-cho-tay-mot-bai-hoc-ve-van-hoa-ung-xu-44066.html

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Tị nạn du học có phải là giải pháp?

Ngày Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tị nạn du học có phải là giải pháp?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tị nạn du học có phải là giải pháp?
Thu Hiền: Chị đã gần bốn mươi tuổi, cái tuổi mong muốn ổn định, cống hiến và thăng hoa trong cuộc sống và sự nghiệp. Tuy nhiên, vì con chị quyết định đi học tiến sĩ bên châu Âu. Nghe thật lạ, nhưng đó là một xu hướng gần đây trong giới trung lưu Việt Nam. Nhiều người cha, người mẹ quyết định đi học tiến sĩ vì đơn giản họ mong con họ có một cuộc sống tốt hơn, và đặc biệt là một nền giáo dục tốt hơn.
Ảnh: học sinh thành phố Hà Nội xem triển lãm "văn hóa của mình"
Họ lo sợ cho con khi chúng phải học trong những ngôi trường mà ở đó tệ nạn xã hội như chạy trường, tham nhũng và mua điểm đã len lỏi vào đầu con trẻ ngay từ bé. Họ cũng không muốn con mình phải học những khuôn mẫu cứng nhắc, thiếu tư duy phản biện không có lợi cho tương lai con trong thời toàn cầu hóa. Vì con, họ phải đi học. 

Anh đang chơi với con, thả diều bên hồ. Một đứa trẻ khác chạy đến, cướp diều trước con mắt ngỡ ngàng của hai cha con. Anh đi về phía người cha và nói “thằng cu nhà anh nó lấy diều của con tôi, anh nhắc cháu”. Thay vì nhận được sự can thiệp, anh chỉ nhận được một cái nhìn lạnh lùng và một lời tưng tửng “trong thời buổi này, không đầu gấu như vậy thì sống kiểu gì?” Vội vàng, anh quyết định cho con đi học nước ngoài với suy nghĩ định cư luôn bên đó. Anh sợ môi trường xã hội làm hỏng con vì đơn giản anh không muốn con trở thành đầu gấu, để sinh tồn phải bắt nạt và làm hại người khác. Vì con, anh phải gửi nó đi xa.

“Cháu tôi giỏi lắm, mới bốn tuổi nó đã đếm đến 100 và học thuộc hết bảng chữ cái rồi. Chưa biết chữ nhưng đã mê đọc sách. Tôi đọc truyện tranh cho cháu mà giờ nó tự giở từng trang, nhìn hình rồi kể lại vanh vách như đang đọc vậy.” Nhưng ông cũng lo không biết sau này nó đến lớp học sẽ thế nào. Nghe nhiều về tệ nạn giáo dục nên ông lo sự đam mê học hỏi cũng như trí sáng tạo của cháu sẽ bị đánh mất. Tuy nhiên, bố mẹ nó làm ở Việt Nam nên không thể cho nó theo học ở nước ngoài. Dường như các trường học quốc tế ở Việt Nam là giải pháp thỏa hiệp tốt nhất. Vì tương lai của cháu, ông cho nó vào trường quốc tế.

Nền giáo dục Việt Nam đang rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Nó được trao cho những con người thông minh, nhanh nhẹn, có thể lực và trí tuệ tốt khi vào lớp một. Tuy nhiên, đi qua tiểu học, trung học và đại học thì họ trở thành những sản phẩm khó sử dụng. Thay vì làm sắc nét tài năng thì hệ thống giáo dục lại đang bào mòn sự đa dạng trong năng lực của trẻ. Thay vì được tự do sáng tạo và biểu đạt, họ trở thành người thụ động và chờ đợi sự chỉ bảo từ trên. Thay vì được học những giá trị nhân văn, bình đẳng và ái quốc, họ lại nhiễm thói đút lót, quay cóp, và ích kỷ. Chưa bao giờ người Việt Nam phải đối mặt với khủng hoảng về xã hội, đặc biệt là giáo dục như bây giờ.

Bao nhiêu giấy bút đã được sử dụng để viết về các giải pháp cho ngành giáo dục. Từ việc thay đổi chương trình và phương pháp giảng dậy cho đến cấm học thêm, tăng lương giáo viên hoặc đầu tư vào cơ sở hạ tầng. Nhiều người cũng nói về phi chính trị hóa giáo dục, tạo môi trường tự do và đầu tư vào sự tự chủ và suy nghĩ mang tính phản biện của trẻ. Tuy nhiên, tất cả những giải pháp này đều chưa được thực hiện, hoặc đang thực hiện nửa vời, tạm thời hoặc đối phó. Hơn nữa, sai lầm lớn nhất đó là những “trách nhiệm” to lớn này đang được đặt lên vai của ngành giáo dục, và tất nhiên mình họ không thể làm nổi. Phụ huynh học sinh đang đứng bên ngoài phàn nàn, kêu rên và tìm những giải pháp đối phó với những méo mó của nền giáo dục Việt Nam, bằng cách cho con đi tị nạn du học.

Nhìn vào mối quan hệ giữa nhà trường và phụ huynh học sinh, ta thấy một bất cân bằng rất lớn. Các phụ huynh nghĩ mình trao “hoàng tử, công chúa” cho nhà trường nên luôn lo lắng và tìm mọi cách để lấy lòng thầy cô. Họ chăm sóc thầy cô bằng phong bì và quà cáp để đảm bảo con mình được ưu ái, hoặc ít nhất không bị “bỏ rơi” trong lớp học. Họp phụ huynh, thay vì chất vấn thầy cô về chất lượng giảng dậy hay góp ý về cách đối xử với trò, họ răm rắp tuân theo gợi ý đóng các loai phí từ đồng phục cho đến du lịch ngoại khóa. Chính họ tạo ra một môi trường mà ở đó những bất công tồn tại và quyền lực không được kiểm soát. Đây chính là môi trường độc hại vì nó nhiễm vào thói quen, suy nghĩ và đạo đức của trẻ.

Đã đến lúc các bậc phụ huynh phải tự lãnh trách nhiệm cải tổ và quản lý chất lượng học tập của con mình, và đóng vai trò lớn hơn trong việc cải cách giáo dục. Hội phụ huynh học sinh phải được trao quyền phản biện chương trình, chất lượng và kết quả học tập của con, và đó là cơ sở để đánh giá thành tích của giáo viên và nhà trường. Bên cạnh đó, họ phải có sứ mệnh giám sát đạo đức của nhà trường và không làm vấy đục nó bởi phong bao, phong bì và quà cáp. Khi đó, sản phẩm giáo dục mới toàn diện và tạo ra những con người có ích cho xã hội. Và khi đó các cải cách khác mới phát huy tác dụng để không chỉ những người may mắn có điều kiện đi tị nạn du học ở nước ngoài, mà tất cả người Việt Nam đều được hưởng nền giáo dục tốt.


GS Hoàng Tụy: Khai phá và hoàn thiện con người tự do

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết GS Hoàng Tụy: Khai phá và hoàn thiện con người tự do
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Khai phá và hoàn thiện con người tự do

Trò chuyện với Lao Động Xuân Giáp Ngọ, GS Hoàng Tụy cho rằng, sau hàng thập niên đi lạc hướng, giờ đây giáo dục Việt Nam đã có dấu hiệu tìm được đúng đường. Mục tiêu tổng quát của Đề án Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục, “giáo dục con người Việt Nam phát triển toàn diện và phát huy tốt nhất tiềm năng, khả năng sáng tạo của mỗi cá nhân”, là một minh chứng rõ nét.

GS Hoàng Tụy. Ảnh: Lê Anh Dũng
Giáo sư Hoàng Tụy nói: Thật khó mà trả lời được câu hỏi, vấn đề nào đáng lo ngại nhất trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo hiện nay! Biết nói vấn đề nào bây giờ khi mà bao trùm lên toàn bộ là một trạng thái quá lạc hậu! Giáo dục bị kìm hãm trong quá nhiều năm bởi tư duy bảo thủ.


Chúng ta đã thấy từ lâu, rằng nền giáo dục trước đây ta học tập theo mô hình Liên Xô giờ không còn phù hợp, nhưng do bị ràng buộc quá nhiều với những tư tưởng cơ bản gắn liền với nền giáo dục đấy nên ta loay hoay mãi không thoát ra được.

Những năm gần đây, trước yêu cầu hội nhập quốc tế, ta buộc thấy mình cần phải thay đổi tư duy, vì thế đã có một số chuyển biến, nhưng sức ì quá nặng. Cái sức ì này không chỉ riêng của ngành giáo dục mà của cả xã hội. Vì thế, một khi xã hội không thay đổi thì thực sự rất khó để chuyển nền giáo dục theo xu hướng tiến bộ chung của cả thế giới.

Nền giáo dục lạc hướng

‰Đó có phải là thực trạng mà nhiều lần giáo sư gọi tên “nền giáo dục lạc hướng”?
- Đúng thế! Tôi gọi nó “lạc đường”, hoặc “lạc hướng”, bởi ta đi theo con đường sai, nói cách khác là không hợp với ta, và chưa thoát ra được. Nếu chỉ là lạc hậu thôi, thì vẫn có triển vọng dần dần đuổi kịp nếu đúng hướng. Đằng này đã lạc đường rồi thì dẫu có cố gắng đến mấy chúng ta vẫn không thu hẹp được khoảng cách với thế giới.

GS có thể mô tả trạng thái lạc đường đó một cách cụ thể hơn?
- Theo một cách nào đó, giáo dục của chúng ta lệ thuộc quá nhiều vào thể chế. Trong rất nhiều năm, chúng ta để cho khẩu hiệu chính trị thống soái, chi phối toàn bộ nền giáo dục. Hiện giờ quan điểm đấy đã được điều chỉnh nhiều, nhưng vẫn còn ảnh hưởng rất nặng.
Trong khi đó hiện nay xu thế chung trên thế giới, mục đích của giáo dục là đào tạo - hoàn thiện con người như một chủ thể tự do. Giáo dục phải hình thành, phát triển những năng lực của con người hiện đại, trong đó có khả năng phê phán, xu hướng nhân bản - nhân văn, lòng nhân ái, sự trung thực... Đó là những giá trị đạo đức phổ quát của nhân loại.

Trước đây, trong chiến tranh, mọi việc làm, tình cảm chúng ta hướng về việc giành độc lập nên những khía cạnh khác phải lùi lại dành cho cái lớn. Nhưng mấy chục năm hòa bình rồi, ta phải xây dựng được một xã hội khác, phải trở lại với những tiêu chuẩn đạo đức phổ quát.

Thời đại này là thời đại vừa hợp tác vừa cạnh tranh - cạnh tranh rất ác liệt – nên anh phải trung thực bởi nếu không sẽ phải trả giá. Không trung thực, có thể anh đánh lừa người ta vào một giai đoạn nào đó thôi, nhưng cuối cùng anh sẽ phải thua.

Một ví dụ khác, trước đây chúng ta có khẩu hiệu "muôn người như một". Khẩu hiệu đó trong thời chiến có thể có ý nghĩa nhưng trong thời bình có khi nó là thảm họa! Một xã hội mà ai cũng như ai thì không có động lực phát triển được.

Xã hội phát triển khi nó thống nhất nhưng phải đa dạng, và mỗi người đều được khuyến khích sáng tạo. Chúng ta thống nhất những cái cơ bản, chẳng hạn về mục tiêu, còn suy nghĩ - tư duy phải đa dạng thì mới cho phép mọi người phát huy hết năng lực khác biệt của mình với xung quanh.

Kỳ vọng

Vừa rồi Nghị quyết TƯ 8 khóa XI đã thông qua Đề án Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo. Giáo sư kỳ vọng gì vào khả năng tìm đúng hướng cho giáo dục ở đề án đó?
- Tôi cho rằng đây là một đề án về giáo dục nghiêm túc nhất trong mấy thập kỷ nay. Tôi rất tán thành nội dung của đề án. Trong đó chúng ta đã xác định được phương hướng mà giáo dục của chúng ta cần phải theo để trở về con đường phát triển chung của nhân loại.
Nếu nghiên cứu kỹ đề án có thể thấy hướng đổi mới của ta chính là để thoát ra khỏi tình trạng như lâu nay. Tức là đào tạo con người theo một khuôn mẫu được áp đặt trước, không chú ý gì tới những yêu cầu khách quan và không chú ý gì đến năng lực, những tư chất khác biệt của từng người.

Chúng ta có xu hướng muốn giảm khác biệt đến mức tối thiểu. Còn yêu cầu của xã hội hiện đại là khuyến khích những khác biệt ấy. Bởi có như thế mới tìm ra được những cái mới, cái hay, mới có thể sáng tạo và cạnh tranh tốt với thế giới. Thời đại này là cạnh tranh trên cơ sở khác biệt. Mình cứ bắt chước y như người ta, thì mình có giỏi lắm cũng chỉ được như người ta, không bao giờ vượt được. Cái gì cũng cứ khuôn theo một kiểu tư duy như trước đây thì không khuyến khích sáng tạo được.

Cho nên một xã hội không đề cao cái trung thực, không khuyến khích tư duy sáng tạo, mọi thứ đều cứ muốn khuôn theo giáo điều có sẵn thì không bao giờ có thể cạnh tranh với người ta được. Tư duy giáo điều cũ kỹ là cái chủ yếu nhất của xã hội ta hiện nay, và nó phản ánh vào giáo dục trong mấy thập kỷ trì trệ lạc hậu không thoát ra được.

Nội dung nào trong đề án đó được giáo sư đặc biệt đánh giá cao?
- Vấn đề cơ bản đầu tiên là triết lý giáo dục đào tạo con người như thế nào? Từ trước đến nay, chúng ta đào tạo con người trở thành một công cụ, một phương tiện để xây dựng xã hội theo khuôn mẫu chúng ta đã định, tức là sẽ dùng con người ấy làm phương tiện tuyên truyền lý tưởng chính trị.

Từ nay, ta chuyển sang đào tạo - hoàn thiện con người với tư cách họ là một chủ thể tự do. Con người được hoàn thiện ấy lựa chọn như thế nào, việc ấy không áp đặt trước. Vì sao vậy? Vì xã hội giờ thay đổi liên tục, không chỉ chúng ta mà các nước văn minh nhất họ cũng phải luôn luôn điều chỉnh.

Nếu đào tạo con người để làm một phương tiện, một công cụ thì không bao giờ phù hợp với thực tế luôn luôn biến động. Chỉ có cách đào tạo con người có năng lực tự nó, có đủ tự do, có khát khao tự do, đủ điều kiện tự do thì mới thích ứng với những thay đổi liên miên của hoàn cảnh và mới có thể thành công được.

Dĩ nhiên trong văn bản đề án người ta diễn đạt theo một cách dễ nghe hơn đối với một số người quá bảo thủ, kiểu như chuyển từ tiếp cận kiến thức sang tiếp cận phát triển năng lực của học sinh...
Bản chất của vấn đề chính là phát triển năng lực của người học và quan điểm giáo dục đúng đắn chính là mỗi người có một năng lực, giáo dục nhằm phát huy tối đa tiềm năng của họ chứ không phải đào tạo theo những chuẩn mực mẫu.

Nhưng từ việc xác định được hướng đi đến việc sẽ đi trên con đường mới thế nào thì cần phải có những giải pháp cụ thể?
- Đúng rồi. Nếu chúng ta loay hoay ở chỗ lý luận thì không thể lay chuyển được nền giáo dục mà phải đi vào những cái cụ thể thể hiện triết lý đó. Khó nhất là tìm ra được điểm đầu tiên để ta khởi động…

Hãy hình dung hệ thống giáo dục của chúng ta tương tự như một cỗ máy gặp phải một điểm chết, tức là một trạng thái mắc kẹt không xê dịch được.
Đẩy tới đẩy lui đẩy qua đẩy lại vẫn không ăn thua! Phải có một lực mạnh kéo nó ra khỏi điểm ì đó thì mới có thể tiến lên, tức là phải có đột phá. Nghĩa là phải tìm ra chỗ nào mà khi ta tác động vào đó thì sẽ bắt đầu lay chuyển cả hệ thống.

Phải chăng có thể đột phá vào vấn đề chất lượng đội ngũ giáo viên như giáo sư từng rất nhiều lần đề đạt?
- Đây là vấn đề bức xúc nhất từ mấy thập kỷ nay nhưng tôi cho rằng chưa có triển vọng nào giải quyết trong vòng 5-7 năm tới. Trong vấn đề này có một yêu cầu hết sức cơ bản là đảm bảo cho nhà giáo điều kiện vật chất tinh thần thỏa đáng thì họ mới làm tốt công việc của mình.

Nhưng nhiều thập kỷ rồi giáo viên không có cách nào sống được bằng tiền lương, từ đó nảy ra bao nhiêu tệ nạn. Nếu bây giờ tập trung vào chuyện chống những tệ nạn đó mà không giải quyết được vấn đề đời sống cho các thầy cô thì về mặt đạo lý là không đúng.
Mình đẩy người ta đến chỗ phải làm những việc không hay, rồi mình đi trị những việc không hay đó thì không có đạo lý nào cho phép làm như vậy.

Nhưng tôi chưa thấy triển vọng gì rõ ràng giải quyết vấn đề này, bởi mắc mớ hiện nay không chỉ là lương nhà giáo mà là lương của mọi công chức. Chính đấy là nguồn gốc tham nhũng của cả xã hội. Nó là cái sai hệ thống, không chữa những cái sai đó thì không chữa được những cái sai khác.

Vậy đột phá bằng cách nào, thưa giáo sư?
- Theo đề án, đó chính là khâu kiểm tra – đánh giá - thi. Trong bối cảnh hiện tại, tôi đồng ý với điều đó. Có những vấn đề quan trọng hơn, có tính quyết định sự sống còn của hệ thống giáo dục, chẳng hạn như về đội ngũ nhà giáo.

Nhưng muốn thay đổi được chất lượng đội ngũ thì trước hết cũng phải tác động vào khâu kiểm tra – đánh giá – thi cử. Có xác định cách kiểm tra – đánh giá đúng thì mới có thể có cách học đúng, từ đó tác động tới các trường sư phạm – nơi đào tạo ra giáo viên tương lai, đồng thời là căn cứ để tạo điều kiện cho nhà giáo phấn đấu.

Trong kinh tế học và khoa học cơ bản có khái niệm “vận trù học”. Khi vận hành công việc có nhiều khâu, thì phải vận hành từng bước một.

Khâu quan trọng nhất không phải là khâu ta thấy nó có ý nghĩa của toàn bộ công việc mà là khâu vào thời điểm căng thẳng nhất ta không giải quyết được. Nhiều khi vấn đề mắc kẹt ở những chỗ rất vớ vẩn nhưng ta vẫn buộc phải phân tích, mổ xẻ để tìm ra chỗ “vớ vẩn” đó.

Xin chân thành cảm ơn Giáo sư!

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Tản mạn về lạc nghiệp

Ngày Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tản mạn về lạc nghiệp
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tản mạn về lạc nghiệp
Nguyễn Vĩnh Nguyên: Trong thời công ăn việc làm thuận buồm xuôi gió, ít ai lằn khằn tự vấn đại loại “tại sao nhìn vào việc gì cũng chán ngán như thế?”, hay đậm đặc siêu hình hơn “rốt cuộc thì sự cày bừa đem lại ý nghĩa gì?”, như trong những tháng ngày này, khi mà tình trạng huyết áp của nền kinh tế được chẩn đoán là xấu, rất xấu.
Khái niệm “lạc nghiệp” trong câu thành ngữ rút gọn “an cư lạc nghiệp” của dân gian, hoặc đầy đủ hơn, theo Hán Thư, là “các an kỳ cư nhi lạc kỳ nghiệp” (tạm dịch: mọi người đều được an cư và vui vẻ làm việc) lại được đem ra chẻ làm tám, hòng lý giải cho tâm trạng làm ăn vào hồi mất lửa.

Lạc nghiệp, nói khái quát là niềm vui trong công việc, nghề nghiệp, theo kinh nghiệm người xưa, phải được đặt trên nền tảng của an cư. An cư hay sự ổn định vẫn được hiểu nôm na, ở tầng mức tối thiểu, là có nơi cư trú, cơ ngơi, ổn định về phương diện cơ sở vật chất. Người không an cư, theo nghĩa này, là kẻ “không có một tấc đất cắm dùi” (thì làm sao dám nói chuyện lớn được!), chẳng có tài sản gì để “thế chấp” ngoài cái mạng cùi.

Nhưng an cư còn là biểu trưng cho một tình trạng yên ổn khác, về mặt tinh thần, để có thể đạt đến phương diện an trú, hài lòng, vui vẻ với cuộc sống.

Sự an trú với cuộc sống có được khi con người thiết lập một cách hài hòa mối tương quan với thiên nhiên, và thứ đến, là với nhân quần, ngay từ trong cái cộng đồng nhỏ là gia đình đến những đơn vị rộng lớn là tập thể, đất nước, thế giới mà mình đang là một hạt nhân tích cực liên đới. Với nhiều người, sự an trú về tinh thần còn có được với đôi mắt hướng thượng để đối thoại hài hòa với đời sống siêu nhiên, trời đất, với người đã khuất qua một đời sống tâm linh lành mạnh.

Có được sự an cư rồi, thì cái ý nghĩa lao động, sự dự phần sáng tạo của con người vào đời sống qua công việc nghiễm nhiên được xác định. Công việc không chỉ đơn thuần thỏa mãn khía cạnh tạo ra của cải vật chất, mà là thông qua lao động, con người chia sẻ năng lực sáng tạo, kết nối xây dựng sự liên đới, tương giao tốt đẹp trong cuộc sống với môi trường chung quanh. Tự thân người ta hiểu rằng, làm việc là để sống và sống có chất lượng, mà không phải lên gân hô hào “lao động là vinh quang” chi cho ra vẻ sân khấu hóa. Sâu xa hơn, trong công việc đã là lối sống, tâm tình, sự dấn thân, nguồn hứng thú và tín thác của con người vào cuộc đời.

Việc làm ăn khó khăn, kiếm tiền khó hơn, nhiều dự án làm ăn bạc tỉ bày ra rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan giữa lúc thị trường hẩm hiu nguội lạnh, nhiều người từ đỉnh cao phú quý trở nên trắng tay không tấc đất cắm dùi chỉ sau một đêm, lắm kẻ hôm qua xênh xang phù phiếm siêu xe đưa rước, chân dài ỏn ẻn theo sau, nay điên đảo ca bài ca con cá của sự nợ nần, thất bát… Ngôi nhà vật chất đảm bảo cho sự an cư tối thiểu bị lung lay trong bối cảnh làm ăn đầy bất trắc. Nhưng, sự lung lay của ngôi nhà vật chất đó chỉ là một phần. Điều đáng nói hơn, là cái ngôi nhà tinh thần của xã hội, lẽ ra trong lúc này phát huy tác dụng như một cơ chế cứu vãn niềm tin con người, giúp con người thoát ra khỏi tình trạng điêu đứng buồn chán, hay gợi mở những triển hạn tương lai sáng sủa, thì ngược lại, đây là thứ tạo ra trạng thái bất an nặng sâu hơn.

Có thuyết nói rằng, đó là hệ quả của một đời sống, khi mọi giá trị được thị trường hóa, nghĩa là giá trị sống bị quy thành trị giá, thì tất yếu, khi trị giá kinh tế đi xuống kéo theo cái giá trị thuộc về tinh thần con người hàm chứa trong nó cũng tuột dốc. Nghe ra cũng có lý. Nhưng rồi có gì đó quá mức sòng phẳng và lạnh lùng. Không lẽ những giá trị muôn thuở làm nên nhân tâm, nhân cảm như nền tảng đạo đức hay lương tâm con người, tình thân ái, ruột thịt, cả sự liêm khiết trung thực nữa… cũng dễ dàng bị sai khiến bởi các chỉ số xanh đỏ, sự nóng lạnh của thị trường giá cả hay sự trồi sụt của biểu đồ phần trăm lãi suất ngân hàng đến vậy?

Mất nhà cửa, mồ côi cha mẹ, nhưng em bé Nhật Bản vẫn đứng đúng vị trí của mình trong hàng dài người chờ tiếp tế thức ăn sau thảm họa sóng thần hồi năm 2011, nhưng tại sao cũng trong tình cảnh tương tự, những thanh niên Philippines lại chọn cách tranh giành, bắn giết nhau để có miếng ăn sau thảm họa bão Haiyan 2013? Chưa vội kết luận tốt xấu, hay phán xét về mặt nhân phẩm, dân tộc tính, nhưng hãy thử lý giải xem điều gì xảy ra trong thần kinh con người chi phối hai lối phản ứng khác biệt trong cùng một tình huống?

Nhiều người nói rằng do tập tính, tính cách dân tộc. Có người lại lý giải đó là bởi văn hóa. Nhưng rồi, có người nhìn ra một vấn đề cốt lõi: niềm tin. Trong trạng thái suy vi vì cái đói, cái rét, nỗi hoảng loạn mất mát, khi thần thánh cũng trở nên xa vời, thì thành trì cuối cùng giữ con người ở lại với tính người, đó là niềm tin vào chính bản thân và sự trung thực nơi tha nhân. Nhìn ở góc độ chính trị, thì đó là niềm tin vào sự công bằng và minh bạch trong xã hội. Điều đó được bồi đắp, thiết lập từ trong tập quán, trong truyền thống chính trị, thể hiện qua quy ước hành xử mà biểu trưng cao nhất là cơ chế chịu trách nhiệm giữa chính quyền với người dân.

Em bé Nhật Bản tin chắc rằng, mình xếp hàng, những người khác cũng tuân thủ nguyên tắc đó, và tất cả đang được những người điều hành hoạt động cứu trợ thu xếp ổn thỏa công bằng trong trật tự, chu đáo. Điều đó chỉ có ở những xã hội ổn định về tổ chức. Còn chàng trai người Philippines thì không tin vào điều đó. Anh ta lồng lộn lên trong đám người hoảng loạn vì nếu không như thế, thì vợ con, cha mẹ, bản thân anh ta sẽ bị kẻ khác, bằng bạo lực cướp mất miếng ăn. Đó là phản ứng đường cùng trong một cơ chế xã hội sinh tồn hỗn loạn. Niềm tin vào sự tổ chức, khả năng điều hành xã hội rất yếu. Sự rối loạn bùng phát từ một đám đông có chung cảm giác bị bỏ rơi.

Rơi vào tình huống tương tự, chắc chắn rằng, đám đông ở nhiều xã hội khác còn có cách hành xử tệ hại hơn.

Khủng hoảng kinh tế xảy ra trên toàn cầu.
Thất nghiệp, thua lỗ, khó khăn là chuyện của mọi quốc gia nhưng ứng xử với khủng hoảng của người dân mỗi nơi sẽ mỗi khác. 

Cũng là thất nghiệp, nhưng có người xem đó là cơ hội để dùng đồng tiền tích lũy đi du lịch ba lô, tranh thủ học những sàng khôn, chờ kinh tế phục hồi thì quay lại công sở, có người dân trở về nhà, coi sự thất bát trong làm ăn là một dịp thức tỉnh sau quá trình phung phí tiêu dùng, sống giản dị hơn, có người ngồi thử viết một cuốn sách, cũng có người dành sự rảnh rỗi để chăm sóc gia đình, con cái nhiều hơn…

Đó là những phương cách thích ứng với hoàn cảnh tích cực và cho thấy niềm tin vào tương lai, tin vào khả năng tự phục hồi của đời sống vật chất, công ăn việc làm trong một ngày không xa. Sự tiết giảm chi tiêu, thay đổi lối sống theo hướng thích nghi với hoàn cảnh sẽ phần nào giúp con người tìm thấy cảm giác sống mới mẻ, thậm chí, biết cách vẫn tận hưởng được đời sống trong khả năng giản dị nhất có thể.

Dĩ nhiên, sự thay đổi để an trú trong hiện tại sẽ dễ dàng hơn trong một điều kiện an sinh đảm bảo, đủ tạo cho người ta niềm tin rằng, trước mắt, có thể tình hình còn đầy thách thức, nhưng chúng ta vẫn còn sức để trụ được “qua mùa lửa đạn” và với những nỗ lực thay đổi từ cá nhân đến cộng đồng, từ thường dân đến trách nhiệm chính phủ, rồi đây mọi thứ sẽ sớm cải thiện.

Chúng ta thì sao? Mới cách đây vài năm, chỉ số hài lòng về đời sống của người Việt đứng hàng đầu thế giới, vậy mà chỉ qua một đợt khủng hoảng, chỉ số này đã giảm nghiêm trọng. Những ngày cuối năm, có cuộc điều tra xã hội học công bố 42% nông dân không hài lòng về cuộc sống. Hẳn con số không hài lòng cuộc sống sẽ còn cao hơn với khu vực tưởng chừng “an cư” nhất là kinh doanh địa ốc, và kể cả khu vực được coi là mạch máu nền kinh tế – khu vực tài chính ngân hàng hay kinh doanh báo chí…

Vậy có thể nói gì về tinh thần “lạc nghiệp” của mỗi người ở đáy của cuộc khủng hoảng toàn diện? Bằng mọi phương cách, hãy tìm về nhịp chuẩn đời sống để tự cứu mình thôi. Trong cuốn sách có tựa Alain nói về hạnh phúc, triết gia Pháp Émile Chartier (1868-1951) viết: “Những công việc uể oải giống như những cuộc bách bộ chầm chậm, vừa bước đi và thở dốc. Người ta mệt mỏi suốt cuộc dạo bộ đó và sẽ còn mệt khi về đến nhà. Ngược lại, trong công việc nặng nhọc nhất, người ta lại cảm thấy nhẹ nhàng, không uể oải, sau đó có thể tận hưởng sự nghỉ ngơi hoàn toàn và cuối cùng là một giấc ngủ ngon”.

Ngay trong thời của mình, Alain đã bị khối người cho là kẻ lạc quan vô phương cứu chữa. Bất luận là vậy, người ta vẫn tìm đọc Émile Chartier. Số người tìm đọc ông từ bấy đến nay chắc cũng ngang ngửa với những hàng dài ghi danh vào các khóa yoga, thiền ngắn hạn sau giờ làm việc mà ta đang thấy.

Theo TBKTSG














Tượng đàn ông khỏa thân khiến nữ sinh hoảng sợ

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tượng đàn ông khỏa thân khiến nữ sinh hoảng sợ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tượng đàn ông khỏa thân khiến nữ sinh hoảng sợ
Bức tượng đàn ông mặc quần lót trông rất giống người thật được đặt trong khuôn viên một trường đại học dành cho nữ sinh đang khiến các sinh viên cảm thấy khó chịu.






Bức tượng được đặt trong khuôn viên trường ĐH Wellesley, Massachusetts


Bức tượng này có tên là “Sleepwalker” (Người mộng du), được đặt ở Trường Đại học Wellesley, Massachusetts. Ngay hôm sau ngày đặt tượng, các sinh viên đã gửi một bản kiến nghị đề nghị di chuyển bức tượng này.

“Tác phẩm điêu khắc sống động này, chỉ trong vòng vài giờ xuất hiện đã khiến mọi người sợ hãi, lo lắng và khiến nhiều sinh viên trong trường chúng ta có những liên tưởng tới tấn công tình dục” – Lauren Walsh, một sinh viên năm cuối nhận xét. “Có thể nó mang lại sự hài hước, kích thích tư duy cho một số người, nhưng với nhiều sinh viên Wellesley – những người đang sống, học tập và làm việc ở đây thì nó lại trở thành nguyên nhân của sự căng thẳng quá mức”.

Chỉ sau một ngày vận động, bản kiến nghị đã nhận được 250 chữ ký.




Bức tượng trông như thật

Tác phẩm điêu khắc này là của tác giả Tony Matelli và là một trong những bức tượng sẽ được trưng bày trong cuộctriển lãm diễn ra tại Bảo tàng Davis của trường Wellesley. Phản ứng trước bản kiến nghị, giám đốc bảo tàng Davis – bà Lisa Fischman giải thích rằng bức tượng được đặt bên ngoài bảo tàng, trên lề đường là để kết nối cuộc triển lãm với thế giới bên ngoài.

“Tôi thích ý tưởng nghệ thuật thoát ra khỏi khuôn viên bảo tàng và xóa mờ ranh giới giữa nghệ thuật và cuộc sống” – bà Fischman nói. “Tôi đã quan sát từ cửa số tầng 5 khi sinh viên dừng lại tương tác một cách tinh nghịch với bức tượng. Họ chụp ảnh cùng bức tượng bằng điện thoại, tụ tập lại để nhìn ngắm nhân vật mới này trong cảnh quan của Wellesley, ngay cả khi tuyết đang rơi”.

Ali Rondeau, sinh viên năm nhất cho biết cô hiểu tại sao một số sinh viên lại cảm thấy khó chịu, nhưng cô không cho rằng đó là việc to tát.

“Hầu hết mọi người có vẻ không cho rằng bức tường gây ra phiền toái gì lớn. Họ nhìn nó như một vật vô tri, dù có một chút kỳ quặc. Cũng có những người thì phản ứng mạnh hơn một chút” – Ali nói.

Nguyễn Thảo (Theo Huffington Post)


https://www.youtube.com/watch?v=0j9dQtRjE0k

Publiée le 6 févr. 2014

A statue of a sleepwalking man clad only in his underwear has launched debate at the all-womens Wellesley College in Wellesley, Massachusetts, with students and passers-by flocking to check out the lifelike art piece on Thursday.

A group of several students have launched a petition on change.org, asking college president H. Kim Bottomly to remove the statue of a semi-nude man from the all-female campus. The petition says the statue has "become a source of apprehension, fear, and triggering thoughts regarding sexual assault for some members of our campus community."

The statue was installed on Monday as part of a new exhibit at the Davis Museum. Titled "Sleepwalker," the statue is part of sculptor Tony Matelli's solo show "New Gravity."

“Nguyện vọng cuối cùng của tôi là hầu bà ấy suốt đời“

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết “Nguyện vọng cuối cùng của tôi là hầu bà ấy suốt đời“
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


“Nguyện vọng cuối cùng của tôi là hầu bà ấy suốt đời“
Những ngày gần đây, ai đi qua khu vực cầu vượt Giải Phóng - đoạn Ngã Tư Vọng (Hà Nội) đều không khỏi tò mò và xót xa trước cảnh một người đàn ông gần đất xa trời chăm sóc cho người vợ đau yếu, nằm bất động.
Chúng tôi đến gặp đôi vợ chồng già này khi màn đêm đã giăng kín mọi phố phường của thủ đô Hà Nội. Người chồng đang móm mém nhai miếng trái cây những người dân tốt bụng xung quanh biếu, mắt đờ đẫn nhìn dòng người hối hả ngược xuôi trở về tổ ấm. Còn người vợ mắt lim dim, nằm bất động đã nhiều ngày qua.

Những người dân sống xung quanh cho biết, mấy ngày nay mới nhìn thấy hai vợ chồng già này trú ngụ ở gầm cầu vượt Giải Phóng; một người ngồi đó, một người nằm đó, cứ thế lặng lẽ qua ngày. Không ít người dân vì tò mò cũng ra hỏi han cảnh ngộ rồi người cho gói kẹo, gói bánh, người cho chút hoa quả, người cho chiếc áo bông; thế nên, ông cụ đã ngoài 80 tuổi ấy mới vui vẻ bảo rằng: “Ở đây ăn uống chẳng thiếu gì cả.”

"Bữa tối" của ông cụ 81 tuổi do người dân xung quanh biếu tặng.

Ông cụ cho biết mình tên là Chu Quang Hậu - sinh năm 1933, đã từng phục vụ trong kháng chiến và vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất. 

14 năm trước, ông cũng có một gia đình êm ấm với vợ và 10 người con ở thị xã Sơn Tây. Sau khi người vợ qua đời, các con cũng khôn lớn, ông bán đất chia đều cho từng đứa, không ai thiệt, ai hơn, rồi số phận run rủi ông gặp người phụ nữ tên là Nguyễn Thị Hợp, kém ông gần 30 tuổi.

Ông Hậu kể rằng, bà Hợp trước bị gia đình nhà chồng hắt hủi, vất vả làm lụng nuôi con một mình, rồi người con cũng lâm bệnh trọng mà qua đời, còn mình bà thui thủi. Ông bà đến với nhau bằng tình thương, sự cảm thông, chia sẻ nhưng con cái ông nhất quyết không đồng ý và bảo ông lấy bà thì phải tự chịu trách nhiệm.

Kể từ đó, đến nay đã 14 năm trôi qua, đôi vợ chồng già rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn, lang thang phiêu bạt, khi Hà Nội, lúc Hòa Bình, chồng nay nhặt rác, khi làm mướn, vợ đi kiếm củi bán hoặc hái rau thuê, cứ thế cùng nhau qua ngày đoạn tháng.

Nhưng hoàn cảnh càng trớ trêu khi chân bà Hợp bị sưng tấy và đau nặng, không đi lại được, cũng không thể làm việc gì hơn 1 năm nay. Ông Hậu cũng vì phải trông nom, chăm sóc vợ đau yếu nên không đi nhặt rác, làm thuê nữa. 

Ông đưa bà lên Hà Nội từ hôm 24 tháng chạp, trú ngụ ở đoạn gần cầu Pháp Vân, được mấy người bảo vệ ở đó giúp đỡ, cho ăn cho uống và mua thuốc cho bà uống nên chân đã đỡ sưng tấy.

Người vợ đau yếu nằm bất động giữa đống đồ ngổn ngang dưới gầm cầu vượt Giải Phóng.

“Ăn tết” ở đó xong, hai ông bà lại đưa nhau lên gầm cầu vượt Giải Phóng này từ ngày mùng 4 tháng giêng và dự định “an cư” ở đây đến khi nào chân bà lành lại. 

Ông Hậu bảo: “Nhiều người khuyên tôi bỏ bà ấy, nhưng không bao giờ tôi làm thế. Sống một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng, sống phải có đạo đức. Tôi hầu bà ấy suốt đời, không bao giờ ước mơ mình lấy người khác mà bỏ bà ấy khổ sở”.

Nói rồi ông lấy chiếc áo khoác mới được người dân sống xung quanh cho, đắp cho người vợ gương mặt hốc hác, lấm lem, nằm bất động. Ông Hậu tiếp: “Tôi không dám nhờ gì xã hội nhiều hơn, chỉ mong các bác giúp đỡ cho bà ấy khỏi cái chân là tôi sướng rồi. Nguyện vọng cuối cùng của tôi là các bác giúp đỡ cho bà ấy vào bệnh viện để tôi hầu bà ấy suốt đời”.

Trời về khuya mỗi lúc một lạnh hơn. Cả chiếc cầu rộng lớn cũng không che được màn mưa xuân lưa thưa, thi thoảng vẫn hắt vào chỗ đôi vợ chồng già đang co ro trong gió lạnh.

Người qua đường vẫn hối hả ngược xuôi, còn đôi vợ chồng lang thang ấy cũng không thiết tìm cho mình một nơi gọi là “tổ ấm” nữa. Với họ, niềm hạnh phúc giản đơn là được khỏe mạnh để cùng nhau lang thang đến cùng trời.

Những ai đi qua cầu vượt Giải Phóng, Ngã Tư Vọng hãy nán lại và lắng nghe ước nguyện bình dị của đôi vợ chồng già nghèo khó. Mỗi người dù chỉ một sự quan tâm, đóng góp nhỏ bé thôi sẽ giúp người vợ qua cơn bệnh tật và cụ ông gần đất xa trời sẽ hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của cuộc đời.

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Facebook là một... “tội đồ”?

Ngày Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Facebook là một... “tội đồ”?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Facebook là một... “tội đồ”?
(Dân trí) - Ngày 4/2/2004, một trang mạng xã hội có tên “Thefacebook” ra đời. Tính đến nay đã tròn 10 năm. Trong 10 năm hình thành và “bùng nổ”, Facebook đã làm nên những "tội" gì?
Facebook - một hiện tượng của thế kỷ 21
Trong suốt một thập kỷ qua, cách giao tiếp xã hội của con người đã thay đổi khá nhiều. Những thay đổi mạnh mẽ này có lẽ nên được đánh dấu kể từ ngày 4/2/2004. Vào ngày này, một trang mạng xã hội có tên “Thefacebook” ra đời.

Thefacebook là phát minh của cậu sinh viên năm 2 ở trường Đại học Harvard (Mỹ) - Mark Zuckerberg. Mục tiêu của Thefacebook thuở ban đầu là để các sinh viên Harvard có thể kết nối với nhau. Chỉ trong vòng vài tiếng sau khi Thefacebook được “khai sinh”, hơn 1.000 người đã đăng ký sử dụng.

Những gì xảy ra sau đó là điều tất cả chúng ta đều biết: Không chỉ sinh viên Harvard mà cả một thế hệ trẻ đã bị Thefacebook “quyến rũ”. Kể từ đây, người trẻ lãng quên bầu trời xanh ngoài đời thật để đắm mình trong mảnh đất ảo có màu xanh thẫm đặc trưng.

Thefacebook sau này đổi tên thành Facebook - trang mạng xã hội có hơn 1 tỉ người dùng. Một nửa số này là những tài khoản “tích cực”, ngày ngày đều ghé thăm “check Facebook”. Ước tính, ở mỗi quốc gia, mỗi ngày đều có hàng triệu người vào - ra, ra - vào Facebook.

Tầm ảnh hưởng “khủng khiếp” của Facebook


Theo một khảo sát xã hội, tại Anh, cứ 5 trẻ ở độ tuổi từ 9-12 thì có một trẻ có tài khoản Facebook, bất kể thực tế Facebook chỉ cho phép những ai trên 13 tuổi mới được lập tài khoản.

Tại nhiều cuộc phỏng vấn, các bậc phụ huynh thường tỏ ra lo lắng khi cho rằng Facebook là một trong những nguyên nhân khiến con của họ giờ đây không còn hứng thú với những niềm vui giản dị của tuổi thơ như đọc sách, đạp xe hay chơi thể thao.

Thay vào đó, họ thường thấy con mình “chúi mũi” vào màn hình máy tính, điện thoại. Điều đáng cảnh báo là khoảng 1/4 số trẻ ở độ tuổi thiếu niên có dấu hiệu “nghiện” Facebook khi các em có thể dành ra 4-5 tiếng đồng hồ/ngày để “lướt Facebook”.

Ý tưởng ban đầu khi lập ra Facebook rất đơn giản. Tất cả chỉ là những trò giải trí vô hại, nhưng sức “công phá” của Facebook đối với đời sống cá nhân, gia đình và xã hội thật “khủng khiếp”.

Giờ đây, khi Facebook đã tròn 10 tuổi, chúng ta không thể phủ nhận kết luận rằng: Thời của sự riêng tư tuyệt đối đã qua. Từ khi xuất hiện Facebook, những khoảnh khắc riêng tư của mỗi người đều có thể được chia sẻ trên trang cá nhân.

“Bạn trên Facebook” và “Người nổi tiếng trên Facebook”

Trong thế giới hôm nay, khái niệm “bạn bè” ngày càng trở nên đa dạng, giờ đây, bạn bè còn là những người kết nối với tài khoản của bạn trên Facebook. Bên cạnh “bạn thật”, giờ đây “bạn ảo” cũng rất quan trọng, họ quan tâm đến từng “status”, từng bức ảnh của bạn, chăm bấm “like”, chăm bình luận...

Giờ đây, người ta có thể cạnh tranh với nhau cả ở trên mạng ảo. Anh có số lượng bạn bè nhiều hơn tôi? Mỗi khi anh đăng một “status” hay “up” một bức ảnh đều có cả trăm lượt “like” và bình luận? Những điều đó hoàn toàn có thể làm nổ ra một cuộc chiến ngầm.

Chúng ta cũng đã không còn xa lạ với những “người nổi tiếng” bước ra từ mạng xã hội. Họ có thể không sở hữu bất cứ một khả năng đặc biệt nào nhưng luôn có một đám đông “ảo” vây quanh.

Các nhà nghiên cứu tâm lý xã hội hiện coi đây là một mảnh đất màu mỡ để tìm hiểu về tính cách con người hiện đại trên mạng xã hội. Ở đây, con người ngày càng chăm chỉ luyện tập khả năng làm quảng cáo, làm marketing, đánh bóng hình ảnh bản thân.

Giờ đây, thời của những “người nổi tiếng không tài năng” đã bắt đầu. Có thể trong cuộc sống hàng ngày, bạn chỉ là người bình thường, nhưng trên mạng xã hội, bạn có nhiều “fan hâm mộ”, có nhiều “người theo dõi”.

Nút “like” này có thể khiến rất nhiều người phải tổn hao thời gian, sức lực, 
tâm trí bởi họ luôn đặt ra mục tiêu phải nhận được thật nhiều “like”.

Yếu tố “face” (khuôn mặt) trong “Facebook” đã trở thành ưu tiên số một. Chính vì có Facebook mà “selfie” đã trở thành từ khóa của năm 2013. Với mục tiêu nhận được nhiều “like” nhất có thể, nhiều khi chúng ta có cảm giác Facebook như một “đấu trường nhan sắc”.

Những hiệu ứng tâm lý từ Facebook


Đã có nhiều nghiên cứu về tâm lý của người dùng Facebook được tiến hành, trong đó, có những nghiên cứu khẳng định thay vì khiến con người cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc hơn, Facebook thực tế khiến con người bi quan về bản thân nếu họ hay so sánh mình với người khác.

Ai càng thường xuyên “check Facebook”, càng dễ cảm thấy thất vọng về bản thân. Facebook trong mắt nhiều nhà trị liệu tâm lý, thực tế không phải một “mạng xã hội” mà thực tế là một “mạng cô độc”, khiến nhiều người càng cảm thấy cô đơn hơn.

Khi Facebook mới bắt đầu xuất hiện, thường người ta chỉ sử dụng khoảng 19 phút/ngày nhưng giờ đây, đối với nhiều người, họ đã “nghiện” Facebook đến mức để “ảo” lấn át “thật”, để những gì diễn ra trên Facebook chi phối cuộc sống thực tại.

“Bệnh thành tích” thực sự có tồn tại trong cộng đồng Facebook, đó là khi người ta chạy theo số lượt “like”, số lượt bình luận. Cảm giác được ai đó nhắn tin trên Facebook thậm chí còn gây ra sự sung sướng nhất thời nhưng rất mạnh mẽ - sánh ngang với hiệu ứng của cocain.

Tình bạn là một trong những điều đáng quý của cuộc sống nhưng nếu tài khoản Facebook của bạn bắt đầu có từ 2.000 “bạn” trở lên, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy không thoải mái, thậm chí lo lắng mỗi khi phải giao tiếp với những người mà bạn hoàn toàn chẳng có ấn tượng gì. Khi đó, sự “kết nối” trở thành vô nghĩa.

Sau 10 năm xuất hiện, Facebook đã khiến nhiều người trẻ chuộng lối sống “ảo”, thậm chí, trong thế giới học đường ở một số nước, Facebook còn là công cụ độc ác để những kẻ thích bắt nạt, ăn hiếp bạn học có thêm một cách hành hạ nạn nhân, đó là gây ức chế trên Facebook. Đã có những em học sinh tự tử vì bị bạn bè bêu xấu, hạ nhục tập thể trên Facebook.

Sự phổ biến của những thiết bị điện thoại thông minh khiến con người ngày càng dành nhiều thời gian cho mạng xã hội bởi việc truy cập trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Một điều tra xã hội ở Anh cũng cho biết, những người trẻ ở độ tuổi từ 18-24, cứ khoảng 9 phút 50 giây lại “check” điện thoại một lần. Cứ 20 người trẻ ở lứa tuổi này lại có một người “check” điện thoại… mỗi phút một lần. Điều này sẽ gây ảnh hưởng tới chất lượng cuộc sống, kết quả học tập hoặc công việc của họ.

Bên cạnh đó, việc điện thoại thông minh kết nối mạng Internet ngày càng phổ biến khiến con người cũng ngày càng thiếu kiên nhẫn trong việc chờ đợi hồi âm. Người ta cũng thường trở nên bất an khi không thể vào mạng để “check” các thông tin trong khoảng vài tiếng đồng hồ.

Bích Ngọc, Theo DM

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Suy nghĩ đầu năm về giáo dục

Ngày Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Suy nghĩ đầu năm về giáo dục
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Suy nghĩ đầu năm về giáo dục
Hà Dương Tường - Xin nói ngay, đầu năm 2014.
Tháng giêng nào thời tiết cũng đại khái như nhau. Trừ khi ở nam bán cầu và vùng xích đạo, đó là những ngày mùa đông, cũng có khi đẹp trời nhưng phần lớn là lạnh lẽo, ảm đạm. Còn thời tiết chính trị, kinh tế hay xã hội thì thay đổi nhiều hơn, tuỳ ở tình hình khách quan hay chủ quan ở mỗi nước trong năm trước. Do đó mà 2014 khác với 2013, 2012 v.v.
Vậy thì, tình hình giáo dục Việt Nam – chủ đề của bài này – năm qua có gì đáng chú ý ?
1. Trước hết, ngày đầu năm, 1.1.2013 là ngày có hiệu lực của Luật Giáo dục đại học được Quốc hội ban hành ngày 18.6.2012. Cũng lạ, một bộ Luật trong đó có đủ loại qui định mà bộ Giáo dục và các đại học phải tuân thủ, từ định nghĩa và cơ cấu tổ chức của các cơ sở đại học, nhiệm vụ và quyền hạn của người thầy, tới chương trình đào tạo, học phí và lệ phí tuyển sinh…, lại bắt đầu có hiệu lực hơn ba tháng sau khi năm học đã bắt đầu, khi các trường đã tuyển sinh xong – theo cơ chế khác hoặc chưa được Luật vạch ra -, khi thầy và trò đã đi vào giảng dạy và học tập theo những chương trình đào tạo chưa được xây dựng theo những chuẩn mực, mục tiêu mà Luật đề ra, v .v.
Nếu những lề luật cũ mà họ tuân theo không phù hợp với Luật mới thì bỏ đi mấy tháng công sức ấy để bắt đầu lại từ đầu, hay Bộ Giáo dục sẽ nhắm mắt bỏ qua, cho hết năm ? Bộ Luật đã phải trải qua mấy năm trời xây dựng, sao không dành hẳn một năm cho các nhà quản lý, các nhà giáo làm quen (theo từ ngữ hành chính là “tập huấn”) với những qui định mới để mọi sự bắt đầu một cách đường hoàng, minh bạch vào đầu niên khoá sau (2013-2014) ? Có phải vì thế mà tới đầu niên khoá này, cụ thể là ngày 24.10.2013, nghĩa là chỉ hơn một tháng sau ngày khai giảng, thủ tướng chính phủ phải ra một Nghị định “Quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Giáo dục đại học” ?

Điều lạ nữa là trong khi Nghị định của Thủ tướng nói rõ các căn cứ theo Luật giáo dục ngày 14 tháng 6 năm 2005 và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật giáo dục ngày 25 tháng 11 năm 2009; cũng như Luật giáo dục đại học ngày 18 tháng 6 năm 2012; thì bản thân Luật này, trên văn bản chính thức do ông chủ tịch Quốc hội ký, không hề “căn cứ” vào Luật Giáo dục 2005 hay 2009, dù nhiều điều khoản của các luật này nói về giáo dục đại học! Quốc hội sợ rằng một vài điều khoản của Luật Giáo dục đại học có thể mâu thuẫn với Luật Giáo dục (chung), và do đó, sẽ khó áp dụng? Nếu thế, và cứ lần theo các văn bản của Nhà nước mà soi với thực tế thì quả ông chủ tịch quá lo bò trắng răng, xưa nay Nhà nước ta có biết sợ mâu thuẫn, sợ lời nói không đi đôi với việc làm bao giờ. 

Trong bài viết Giáo dục năm 2013 liệu đã chạm… đáy?, tác giả, TS Dương Xuân Thành, đã kể sơ vài sự kiện mà ông gọi là “bi hài” của ngành GD trong năm, như “trường cao đẳng kiện Thanh tra Bộ, giảng viên trường Kinh tế Quốc dân kiện Bộ trưởng, Hiệu trưởng ĐH Hùng Vương kiện Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh…”, mà theo ông, một trong các nguyên nhân bất ổn là “một số điều khoản trong luật, các văn bản, quy phạm pháp luật ban hành gầy đây và công tác thanh tra của Bộ”. Bài có nêu một vài ví dụ, ông chủ tịch và những ai quan tâm có thể tìm đọc trên báo Giáo dục Việt Nam mà không sợ lạc sang lề trái. Người viết bài này không phải là người duy nhất nghĩ rằng các bất cập, nếu không muốn nói là sự tuỳ tiện trong việc soạn thảo và ban hành các văn bản luật là một nguồn quan trọng của những bất ổn xảy ra sau đó.

2. Vẫn nói về văn bản trong ngành giáo dục, năm 2013 cũng được đánh dấu bằng “Nghị quyết Hội nghị Trung ương 8, khoá XI, về đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo”, được ông tổng bí thư ĐCS ban hành vào ngày 4.11.2013, ba tuần sau khi Hội nghị trung ương này bế mạc. Một nghị quyết đã được chuẩn bị trong thời gian khá lâu, với nhiều đề án được đưa ra cho các chuyên gia bàn thảo, và có vẻ như một số góp ý của những nhà giáo đã được lắng nghe. Ít ra cho đến ngày thứ nhì của hội nghị (1.10.2013), khi báo Thể thao – Văn hoá đăng một bài viết với nhan đề hấp dẫn “Giáo sư Hoàng Tụy: Đã tìm ra điểm đột phá để phát triển giáo dục”. Bài viết, được Bauxite Việt Nam đăng lại ngày 4.10, có câu hỏi và trả lời sau, đáng được trích nguyên văn… và so với thực tế chỉ vài ngày sau.

* Trong bản Dự thảo Đề án này nêu quan điểm triết lý giáo dục mới . Giáo sư có đồng tình với triết lý này hay không?

- Phần chính của Đề án chủ yếu nói về triết lý giáo dục, nêu quan điểm trong thời đại hiện nay chúng ta phải đào tạo con người như thế nào? Thật ra triết lý giáo dục ấy chúng ta thảo luận trong nhiều năm rồi.. Nói chung bây giờ nhiều người đã đồng thuận rồi. Nghĩa là bây giờ không thể đào tạo con người thụ động mà phải đào tạo con người có tinh thần độc lập, có đầu óc phê phán, trung thực, con người luôn luôn cởi mở với cái mới – có như vậy con người mới sáng tạo được. Triết lý này trong nhiều năm thảo luận còn có ý kiến khác nhau nhưng cuối cùng thì tại Đề án mới nhất đã đồng thuận.

Đề án đã thể hiện rõ nét và kỹ lưỡng về triết lý giáo dục tiến bộ ấy. Đây là vấn đề cơ bản, phải thống nhất trước khi bước vào giải quyết các vấn đề cụ thể khác.

Nếu quả vậy, chả có gì khó hiểu về sự “tán đồng” của nhà giáo khả kính đối với nghị quyết. Nhưng, chỉ khi toàn văn nghị quyết được ban hành (có thể xem tại đây), người ta mới có thể kiểm lại. Tự do học thuật, trong một nền giáo dục khai phóng, đúng như nhà giáo Hoàng Dũng nhận xét trong bài trả lời phỏng vấn của báo Người đô thị ngày 7.11, vẫn còn là một “con đường xa ngái”. Không khó để thấy rằng các cụm từ “tinh thần độc lập”, “đầu óc phê phán” hoàn toàn vắng mặt trong nghị quyết. Còn từ “trung thực” được xuất hiện hai lần, đều chỉ để nói về việc thi cử mà những biểu hiện gian lận đã làm cho xã hội quá bức xúc trong những năm gần đây – và không hề chấm dứt trong năm 2013. 

Việc Bauxite Việt Nam đăng lại bài của GS Hoàng Tuỵ giữa lúc hội nghị trung ương còn đang bàn thảo có đánh động và làm lùi bước các vị cầm cân nảy mực ở mức cao nhất đối với một đề án mà cấp dưới của họ có thể đã dễ dãi thông qua? Câu hỏi “Ba Đình học” này chỉ có ý nghĩa tương đối. Thực tế là chẳng có triết lý giáo dục “mới” nào được nghị quyết đưa ra, và sự “lãnh đạo của Đảng” vẫn được coi như điều kiện bảo đảm cho sự “đổi mới căn bản, toàn diện” của một nền giáo dục không ngừng xuống dốc, chưa… chạm đáy, như không biết bao nhiêu chứng từ đã đưa ra, trên cả mặt báo chính thống, về những hiện tượng gian dối hay “tiêu cực” trong xã hội liên quan đến trường học, từ cấp mẫu giáo tới đại học – ở cấp cao nhất trong bộ máy là sự sử dụng gần như đại trà các loại bằng cấp tiến sĩ, thạc sĩ dỏm làm cơ hội tiến thân. 

Bản thân giáo sư Hoàng Tuỵ, trong bài nói chuyện với báo Tuổi Trẻ ngày 17.10.2013, một tuần sau khi nghị quyết được thông qua – tuy chưa công bố -, không còn nói gì nữa về sự tán thành của ông đối với triết lý giáo dục mới trong nghị quyết, đơn giản là từ đề án nó đã bay theo mây khói khi trở thành chính thức, dù ông bộ trưởng có “gửi email báo kết quả và cảm ơn những góp ý (của ông)”. 

Giáo sư nói thêm với bộ trưởng: Vấn đề quan trọng là phải thực hiện, có một nghị quyết tốt chưa bảo đảm công cuộc chấn hưng giáo dục sẽ được thực hiện thắng lợi. Lấy ví dụ Hội nghị Trung ương 2 khóa VIII đặt giáo dục là quốc sách hàng đầu, nhưng cuối cùng nhiều anh em khoa học nói vui là “quốc sách đầu hàng”. Nếu lần này giáo dục không đổi mới được thì có lẽ không bao giờ người ta còn tin tưởng nền giáo dục này nữa…

3. Nhân đây, cũng xin góp đôi lời về câu chuyện “quốc sách hàng đầu” này. Nghị quyết TƯ8 cũng nhắc lại “Giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu, là sự nghiệp của Đảng, Nhà nước và của toàn dân”. Chắc không cần dài lời về tính đầu môi chót lưỡi của tuyên bố “hoành tráng” này. Chỉ cần nhắc lại đôi ba sự kiện.

Về chất lượng giáo dục phổ thông, trong một buổi giải trình trước quốc hội cuối năm 2012, bộ trưởng Phạm Vũ Luận thừa nhận “Chương trình giáo dục phổ thông hiện hành chưa được xây dựng như một chỉnh thể xuyên suốt từ tiểu học đến THPT, từ chương trình cấp học đến từng môn học; không có một tổng chủ biên sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 12”. Nhưng, rút “kinh nghiệm xương máu” này, ông lại xin hoãn đến năm 2015 để đổi mới chương trình – sách giáo khoa, trong khi, như nhiều nhà giáo có kinh nghiệm, có uy tín (GS Nguyễn Xuân Hãn, GS Hoàng Tuỵ…) đã nhấn mạnh việc hoàn thành một chương trình giáo dục phổ thông có giá trị lâu dài đã từng được thực hiện trong quá khứ với thời gian và công sức ít hơn nhiều. GS Hoàng Tuỵ cũng nhấn mạnh, trong bài nói chuyện với báo Tuổi Trẻ đã dẫn, “việc đổi mới thi cử nên bắt đầu ngay trong năm 2014 chứ đừng chôn chân đợi 2-3 năm nữa”. Có điều, vấn đề đâu có được coi là quốc sách (chưa nói “hàng đầu”)?

Cũng chưa bao giờ người ta được thấy vị trí của người thầy được coi như một vấn đề “quốc sách” – ngoài cam kết năm 2008 của ngài bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, rằng “năm 2010 các nhà giáo sẽ sống được bằng lương”, cam kết về một chính sách thuộc một lĩnh vực mà trách nhiệm hiển nhiên thuộc về chính phủ chứ không chỉ là của một bộ. Năm 2010 trôi qua đã bốn năm nay… Năm 2013, sau những kết quả khả quan về công tác chống gà nhập lậu, ông Nhân được “kick up” lên Bộ chính trị, đồng thời ra khỏi chính phủ để về làm chủ tịch Mặt trận Tổ quốc… Còn việc bổ nhiệm một uỷ viên bộ chính trị thực sự có… vị thế chính trị (ngang hàng chứ chưa nói trên cấp so với các uỷ viên phụ trách quốc phòng, công an, thậm chí tuyên giáo chẳng hạn) vào chức vụ bộ trưởng bộ Giáo dục thì chắc phải đợi đến… tết Congo?

Và, đối với những ai còn nghi ngờ về tính chất “quốc sách hàng đầu” này của giáo dục, chỉ xin thêm một thông tin cuối: “giáo dục” là một cụm từ mà đố bạn tìm được trong bản Thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một văn bản thuộc hàng “hot” nhất trên báo chí chính thống cũng như trên mạng trong tháng giêng này.

Người viết này đã từng phát biểu ý kiến rằng chính sự can thiệp quá sâu của Đảng vào nền giáo dục mới là nguyên nhân sâu xa nhất của sự xuống cấp không phanh, không đáy của nó. Tình hình thực tế cho thấy, sự thế tục hoá giáo dục hơn bao giờ hết là một yêu cầu cấp bách để đưa giáo dục vào quỹ đạo của nó, phù hợp với triết lý mà lẽ ra nó phải có như GS Hoàng Tuỵ đã nhắc sơ trên kia. Nhưng, hội nghị trung ương 8 họp vào đầu tháng 10.2013 khi những khuynh hướng “sửa đổi như cũ” những nguyên tắc cơ bản của Hiến pháp 1992 đã được khẳng định (qua những tuyên bố gang thép của ông tổng bí thư về các biểu hiện “suy thoái” tư tưởng), chỉ còn chờ được chính thức thông qua, nghị quyết của hội nghị về “đổi mới” giáo dục còn có thể làm gì khác ngoài việc áp dụng “điều 4” vào lĩnh vực này? Ít ra là tạm thời, mọi sự đã an bài. Có phải vì thế mà thủ tướng, với hơn 50 năm kinh nghiệm công tác “theo sự phân công của Đảng”, không nói một câu, một chữ nào về lĩnh vực mà ông thừa biết rằng chỉ là “quốc sách hàng đầu” dỏm này trong Thông điệp đầu năm của mình? Câu trả lời, một lần nữa xin nhường cho các chuyên gia về thâm cung bí sử.

Đầu năm mới, đọc lại một vài thông tin, vài văn bản liên quan tới chủ đề này, lại phải nói ra một vài ý cũ, chẳng vui gì, mong được bạn đọc lượng thứ.

Hà Dương Tường
Theo Diễn Đàn