Hiển thị các bài đăng có nhãn chồng và bồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chồng và bồ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Osin thèm của chua, chồng tái mặt

Ngày Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Osin thèm của chua, chồng tái mặt
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Osin và ông chủ tòm tem là chuyện xưa như trái đất. Tuy cảnh giác nhưng nhiều bà vợ vẫn vô cùng sơ suất, nuôi ong tay áo, cho đến khi ông chồng tự lòi đuôi.


“Nó chửa à? Anh có biết gì đâu?”
Bà vợ nào nuôi osin để trông con mà không nghĩ đến khả năng chồng mình “ăn vụng”? Họ không nghĩ thì cũng có cả trăm bà khác nhắc cho họ nhớ. Thế nhưng với Dung, đấy vẫn chỉ là chuyện thiên hạ, thật khó hình dung nó xảy ra trong nhà mình, vì anh Dương chồng chị rất hiền lành, nhút nhát. Hồi xưa thích chị, nói thật ra là yêu mê yêu mệt, thế mà anh chỉ dám nhìn trộm hoặc kiếm cớ lảng vảng bên cạnh, hễ chị hỏi đến là lại lung túng như gà mắc tóc.


Read more »

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Anh trở mặt khi "chiếm" được tôi

Ngày Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Anh trở mặt khi "chiếm" được tôi
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Khi anh đau khổ vì ly dị vợ, tôi đã chăm sóc anh, sống với anh như vợ chồng suốt 4 năm và giờ mọi thứ thay đổi.
Tôi đến với anh khi anh bắt đầu ly dị vợ.Vợ anh và anh có một đứa con trai. Họ ly dị khi đứa bé chưa đầy một tháng tuổi. Anh tâm sự rằng anh ở nhà vợ nên khi ra đi anh chẳng có gì. Tôi và anh quen biết qua mối quan hệ công việc. Tôi rất nể phục người như anh, luôn tận tâm với nghề và nhiệt tình giúp đỡ người khác. Tôi xem như là học trò của anh vì anh trực tiếp giảng dạy cho tôi nhiều trong công việc. Có thể do chuyện gia đình không vui vẻ nên anh thường xuyên hẹn tôi đi chơi. Còn tôi, do ngưỡng mộ và nhìn anh lúc đó sao thê thảm quá mà tôi thấy không nỡ từ chối, dù từ đầu, tôi rất ngại đi lại với người có gia đình.

Anh chia sẻ với tôi nhiều về cuộc sống của anh, khiến tôi tin tưởng và đặt niềm tin nhiều lắm. Trước mặt tôi là một người đàn ông suy sụp về tinh thần, tôi không nỡ để anh cô đơn một mình vì ở đất Sài Gòn này, anh không có ai thân thích, trừ người vợ đã ly dị. Rồi anh đưa tôi về gặp gia đình anh ở quê. Gia đình anh ai cũng vui vẻ và nói nhiều về cuộc hôn nhân không như ý muốn của anh. Do mẹ anh và mẹ vợ cũ là bạn thân của nhau, gia đình vợ cũ anh rất khá giả nên mẹ anh thấy yên tâm khi anh cưới cô ấy.

Như số phận đưa đến và cảm thương một người đàn ông đang cô đơn, suy sụp tinh thần, tôi đến với anh bằng cả sự nhiệt tình, tình yêu hết mình như con tim mách bảo. Tôi trao anh cả đời con gái của mình. Do anh đã ly dị vợ và anh cũng nói sẽ cưới tôi nên tôi không suy nghĩ và lo lắng gì nhiều. Anh không công khai mối quan hệ của tôi và anh cho những người quen biết trong công ty. Tôi có thể hiểu vì anh cũng đang có chức vụ và sự nể trọng của nhiều người nên anh ngại. Cứ thế, tôi đứng đằng sau anh.

Hàng ngày, tôi đến ở nhà anh, dọn dẹp, nấu cơm, giặt giũ như một người vợ. Tôi cũng phải dùng biện pháp tránh thai vì tôi nghĩ anh cũng chưa muốn có con sớm khi vừa ly dị. Tôi biết anh hay nhớ con anh. Tôi cũng đã xác định có ngày anh nuôi thằng bé. Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ xa cách cha con anh. Thế rồi thấm thoát 3 năm, mẹ tôi bắt đầu hỏi về chuyện tôi và anh. Lúc này, tôi hỏi đến đám cưới thì anh toàn lảng tránh.

Một ngày về quê thăm gia đình anh, mẹ anh nói rằng tôi làm ảnh hưởng đến việc anh và vợ cũ quay lại với nhau. Mẹ anh so sánh tôi và vợ cũ của anh rằng vợ anh là con nhà giàu, là công chúa, là đại gia, chịu lấy anh là đã thiệt thòi. Tôi nuốt nước mắt vì chưa bao giờ bị nói như thế, nhất là người đó sẽ là mẹ chồng tương lai của mình. Mẹ anh bảo không cưới năm nay. Tôi hỏi năm nào thì mẹ anh cũng không nói gì. Về đến nhà, tôi buồn lắm nhưng tôi cũng cố gắng quên đi và vui vẻ vì dù sao đó cũng là mẹ của anh. Tôi xác định chưa cưới cũng được. Quan trọng là sống với nhau tốt cho đến khi mẹ anh thấy thoải mái đón nhận mình.

Tôi đi công tác một tháng, khi trở về, mọi thứ thay đổi tất cả. Anh nói anh đang có việc cần suy nghĩ, đó là chọn ở bên cạnh tôi hay về với vợ cũ để con có đầy đủ cha và mẹ. Tôi bàng hoàng và cảm thấy thất vọng nhiều về những gì mình đã cố gắng suốt bốn năm qua. Tình yêu, sự chăm sóc, chịu đựng bỗng nhiên được đánh đổi bằng sự thay đổi từ anh. Dù anh nói anh chưa quyết định nhưng anh nói ra thì tôi biết anh đang vướng bận với tôi.

Tôi phải làm gì với người đàn ông này bây giờ? Hét toáng lên cho mọi người biết anh ấy không ra gì, để anh ta mất mặt à? Hay tôi cố gắng vượt qua và quên người đàn ông đó, tin vào luật nhân quả rằng ai sống không ra gì và không tôn trọng tình cảm của người khác sẽ bị báo ứng?

Theo Giadinh

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Anh gây sự với tôi để kiếm cớ ngoại tình

Ngày Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Anh gây sự với tôi để kiếm cớ ngoại tình
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Từ ngày về sống với anh như vợ chồng, anh bắt tôi nghỉ việc, bày đặt nghi kỵ này kia. Tất cả để che đậy chuyện lăng nhăng của anh.




Read more »

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Chồng ngoại tình với gái gọi trá hình

Ngày Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Chồng ngoại tình với gái gọi trá hình
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Người phụ nữ đáng tuổi con mà chồng tôi đang ngoại tình, qua tìm hiểu thì cô ta là một gái gọi trá hình.
Chúng tôi kết hôn đã 20 năm. Chồng tôi là người tốt, đúng mực và rất hiểu lý lẽ. Anh cũng là người thường tỏ ra phản đối những hiện tượng ngoại tình. Thế nhưng gần đây, tôi đã phát hiện ra chồng tôi ngoại tình sâu sắc với một cô gái hơn con mình có vài tuổi. Tôi vô cùng đau khổ và tức giận, tôi suy sụp hoàn toàn, tôi đang làm sản xuất kinh doanh mà tôi phải bỏ thẳng cho nhân viên quản lý không cần biết còn hay mất.

Người phụ nữ đáng tuổi con mà chồng tôi đang ngoại tình, qua tìm hiểu thì cô ta là một gái gọi trá hình. Cô ta đã từng làm việc ở một khách sạn lới và có sở thích ve vãn, kích thích, tấn công những khách hàng đến nghỉ ở khách sạn nơi cô ta đang làm. Đã có nhiều lần cô ta bị phát hiện và bị chính các bà vợ của khách nghỉ tại khách sạn. Các bà vợ này đã báo cáo lại với người quản lý khách sạn. Bởi thế cô ta bị sa thải và vì chưa có chồng nên cô ta chuyển về quê sống và đã kết hôn. Song vẫn chứng nào tật ấy, bởi thế cô ta bị chồng bỏ và hiện sống trá hình là gái gọi dưới vỏ bọc một nhân viên hợp đồng ở một cơ quan.

Khi tôi tra hỏi, chồng tôi nói không biết gì về cô ta trong suốt hai năm quan hệ của hai người. Tôi hoàn toàn thất vọng và mất niềm tin vào chồng, bởi tôi biết chắc chắn anh nói dối.

Đã gần một năm nay tôi không thể làm được cái gì. Tôi cứ sống như người trầm cảm. Tôi không muốn giao tiếp với bất kỳ ai, suốt ngày chỉ quanh quẩn với ý nghĩ phải làm gì để thoát ra được tâm trạng này. Vậy mà tôi vẫn không thoát được. Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn. Tôi đã thử bỏ đi sống xa chồng tôi nhưng khi ở xa tôi lại buồn hơn và tôi không thể ngủ được. Những ngày bỏ đi xa gia đình ấy với tôi nó dài vô tận. Có lẽ tôi đã có quen với một cuộc sống đầm ấm, có chồng con bên cạnh. Bởi thế, cho đến tận bây giờ tôi vẫn không ly dị được chồng nhưng cũng không thoát khỏi tâm trạng chán chường, mất niềm tin vào chồng....

Nhiều lúc tôi muốn mình mạnh mẽ và nghĩ thoáng như người phương tây. Họ giải quyết vấn đề thật nhanh chóng và dứt khoát. Họ cũng có khả năng mạo hiểm đi xa để làm lại cuộc đời. Liệu tôi có làm được vậy không? Có lẽ là không. Tôi thương con, thương mình và vẫn còn thương chồng.

Sao các ông chồng Việt Nam lại ích kỷ đến vậy? Sao phụ nữ luôn phải là đối tượng hy sinh nhiều thế mà các ông chồng không thấy có tí trách nhiệm gì với việc mình làm hay sao? Cũng một phần vì pháp luật Việt Nam chưa có những điều luật bảo vệ quyền lợi của phụ nữ khi phát hiện chồng họ ngoại tình. Chứ ở một số quốc gia khác, họ có luật khi ly hôn về lý do ngoại tình. Theo đó thì người vợ sẽ đương nhiên hưởng toàn bội tài sản. Kẻ gây ra tội lỗi sẽ ra đi tay trắng. Như vậy mới có thể răn đe được phần nào. Còn ngoại tình ở ta cứ diễn ra hàng ngày, hàng giờ. Nhà tâm lý thì phân tích bởi đàn ông chỉ muốn thêm chứ không muốn bớt. Ôi, ai mà chả vậy! Từ đứa trẻ lên 3 nó đã biết mang thật nhiều đổ chơi về chứ có vứt bớt đi đâu. Bởi thế, tôi mong lắm phải có những bộ luật nghiêm trừng phạt những kẻ ngoại tình mới mong răn đe được.

Tôi cũng đã yêu cầu chồng tôi viết cam kết rằng nếu việc ngoại tình tiếp theo xảy ra thì vợ và con sẽ đơn phương từ bỏ anh ấy. Còn bản thân anh ấy chỉ còn việc mặc mấy bộ quần áo cho khỏi lạnh và ra đi. Nếu anh ấy không còn liêm sỉ để thực hiện cam kết thì sẽ cùng nhau ra toà và làm theo pháp luật. 

Hỡi các đức lang quân tại sao các người ích kỷ vậy? Các người có nghĩ đế việc tự tay mình giết chết cảm xúc và niềm tin cũng như hy vọng của những người thân yêu nhất là vợ và con của các người không? Tôi phải làm gì tiếp theo đây?

Theo Giadinh

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Ngoại tình và chuyện cặp bồ với... vợ cũ

Ngày Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Ngoại tình và chuyện cặp bồ với... vợ cũ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tham lam và nông nổi, không ít người đàn ông đã tự nhảy xuống hố sâu do mình tự đào. Còn tôi, tự “bỏ mồi bắt bóng” rồi mới hối tiếc “con cá mất là con cá to”.



Tham bát bỏ mâm
Cách đây 15 năm, tôi gặp tình yêu sét đánh với cô bạn học cùng đại học. Nhưng gia đình tôi chê cô ấy “từ núi tụt xuống”, không xứng với trai phố cổ như tôi. Rồi đám cưới cũng diễn ra suôn sẻ. Gia đình tôi mang tiếng “phố cổ” nhưng chỗ chui ra chui vào chỉ được 30m2, 3 cặp vợ chồng sinh sống. Cô ấy là giáo viên cấp 2, tôi xin vào làm cán bộ phường.

Tuy làm trong ban địa chính của quận nhưng tôi không rành về kinh doanh đất cát. Còn vợ tôi tuy là giáo viên nhưng lại nhanh nhẹn, sắc sảo. Đặc biệt, cô ấy rất “thính” với các mảnh đất đang được giá. Nhờ sự tư vấn, quyết đoán của cô ấy trong việc mua đi bán lại mà gia đình tôi chẳng mấy chốc khấm khá, mua được nhà riêng, ô tô.

Tôi cũng chuyển công tác sang một công ty chuyên về xây dựng. Tiền tài, địa vị, vợ con đều sung túc, yên ấm. Tuy nhiên, sóng gió nổi lên khi tôi gặp một cô sinh viên trẻ về thực tập. Vẻ xinh đẹp, thơ ngây khiến tôi xốn xang. Khác với những cảm xúc êm đềm trong mối tình đầu, lần này, tôi yêu mãnh liệt, cồn cào. Tôi như chợt nhận ra rằng, đây mới thực là tình yêu.

Lần đầu tiên, tôi thấy mình vĩ đại, cần thiết với ai đó. Cô ấy ngưỡng mộ, tán dương, nũng nịu tôi. Những câu chuyện thỏ non từ đôi môi xinh xinh, giọng nói lí lắc khiến tôi càng bị cuốn hút, say mê. Trong khi, cho dù kinh tế gia đình khấm khá, vợ tôi có đầu tư thêm về trang phục, đầu tóc nhưng vẫn thấy cũ kỹ.

Chuyện tình cảm của tôi chẳng mấy chốc bị lộ. Vợ tôi buộc tôi phải lựa chọn giữa gia đình và tình nhân. Sau mấy lần chia tay “đẫm nước mắt”, tôi thấy mình không thể sống thiếu những giây phút “thăng hoa” bên người tình nên dứt áo ra đi trước sự phản đối kịch liệt của bố mẹ. Giấy ly hôn ký chưa ráo mực thì tôi vội vã lên đời “bồ” thành vợ. Hai đứa con vợ nhận nuôi cả, tôi càng rảnh rang vui duyên mới.

Rối như tơ vò

Đám cưới chưa bao lâu thì tôi đã thấy mệt như chạy marathon. Cô vợ trẻ hơn tôi 14 tuổi luôn nhõng nhẽo, đòi hỏi. Đi làm về mệt, tôi chỉ muốn được nằm nghỉ ngơi, thưởng thức bữa cơm nóng sốt do vợ nấu thì vợ lại đòi đi ăn hàng, xem phim, xem ca nhạc. Tôi cũng không quen với những cuộc gặp gỡ sinh nhật, dự tiệc với bạn bè rất ồn ào của vợ tôi.

Để “hòa đồng”, quần áo của tôi cũng màu mè, “body” giống như thời trai tráng 20, khiến tôi xuất hiện ở cơ quan là đồng nghiệp lại cười ré lên trêu chọc. Tôi còn đi tập nhảy, tập hát karaoke nhuần nhuyễn để hòa nhập với bạn vợ. Nếu tôi không đi thì nàng lại khóc lóc, chê chồng “ông già” và giở các chiêu “cấm vận”. Muốn nàng sinh một đứa con cho cuộc sống vợ chồng gắn bó hơn thì nàng cũng từ chối vì “cần thời gian phấn đấu cho công việc”.

Những lúc buồn chán, mệt mỏi, tôi lại về thăm con. Hai đứa trẻ thấy bố về mừng vui hớn hở, thường giữ bố lại ăn cơm. Lâu ngày không được bữa cơm tươm tất, ngửi mùi những món ăn quen thuộc vợ cũ nấu, tôi cũng thòm thèm. Vợ cũ thấy con vui mừng cũng không nỡ “đuổi”. Mâm cơm lại như ngày xưa, có bố, có mẹ, hai đứa con cứ huyên thuyên không dứt.

Hai vợ chồng cũ thi thoảng lại nhìn nhau ngượng nghịu, nói với nhau những câu vu vơ. Vợ cũ tôi từ ngày ly hôn gầy hơn, nhưng ăn mặc tươm tất, có lẽ vì có mặt tôi nên cô ấy còn trang điểm nhẹ, trông càng mặn mà, quyến rũ. Tôi không ít lần nhìn lén vợ cũ, cố giấu một hơi thở dài.

Quen lối cũ, tôi càng ngày càng năng qua thăm con và ở lại ăn cơm. Lần nào cũng chào đón tôi bằng những món tôi thích nhất. Rồi chuyện gì đến cũng đến. Trong một lần vợ mới đi công tác, tôi đến ăn cơm chỗ các con, lại vướng trời mưa to đành xin nghỉ tạm. Khi con cái đi ngủ, vợ cũ mang rượu ra đối ẩm, ôn lại thuở đại học. Chuyện nở như ngô rang, chúng tôi cười vui hết cỡ. Tiếng cười chợt tắt khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, thấy ngọn lửa đam mê cháy bùng.

Sáng ra, chúng tôi nhìn nhau ngượng nghịu vì những cảm xúc bao lâu gặp lại, cũng bởi vì rơi vào tình thế rối như tơ vò. Nhưng một lần nữa, tôi lại chạy theo những cảm xúc mới, lại gọi vợ cũ và rủ cô ấy về nhà. Vợ cũ như mưa rào gặp hạn, quyến rũ tôi hơn bao giờ hết. Chúng tôi lén lút gặp nhau, thậm chí phải giấu cả các con vì không biết giải thích với chúng thế nào. Nhưng sau những lúc mê đắm, vợ cũ chợt thấy chạnh lòng.

Cô ấy dằn vặt tôi vì sao lại để cô ấy rơi vào tình cảnh vụng trộm. Người trước kia là chồng mình nay lại phải “ăn vụng”. Tôi cũng không có đường lui khi vợ hai đã có bầu, lại không thể đối mặt với sự cười chê của họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp. Lại càng ngày càng nhận ra mình không thể mất “vợ cũ”. Tôi thấy ghen với sự rạng rỡ của vợ cũ nên thường xuyên tìm cách kiểm soát, dò hỏi, dằn vặt cô ấy. Còn cô ấy lại ấm ức, khó chịu mỗi khi nghĩ về thiệt thòi của mình.

Tôi có hai người đàn bà, hai nhà để về. Nhưng giờ tôi chẳng muốn về đâu. Suốt ngày, tôi chìm trong men rượu, mệt mỏi, đau khổ. Tôi hận mình đã tự đánh mất hạnh phúc, đẩy mình vào tình trạng dở khóc dở cười này.

Theo Dantri