Hiển thị các bài đăng có nhãn goc-tam-hon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn goc-tam-hon. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Buông tay anh

Ngày Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Buông tay anh
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Nếu là của nhau, sẽ có một ngày ta trở lại. Còn nếu không, thì một ngày nào đó trái tim em sẽ lại yêu.

Buông tay anh...


... Là em phải chấp nhận nén chặt tim mình trong vô vàn nỗi nhớ. Luôn phải cố gắng dằn lòng dù chúng muốn vỡ tung...

Là em phải chấp nhận việc một ngày nào đó, bàn tay anh sẽ đan vào một bàn tay khác. Những yêu thương từng-là-của-em giờ anh gom góp mong nhận được một nụ cười...

Là những đêm dài rất nhớ anh nhưng không dám nhắn tin. Chỉ biết úp mặt vào gối chặn ngang dòng nước mắt.

Là những khoảnh khắc tim thắt lại khi bắt gặp thứ gì đó chạm vào quá khứ. Là khi những điều cần phải quên lại cứ cố ùa về.

Là em sẽ phải tự mình gắng gượng trước những khó khăn. Không còn một bờ vai cho em tựa vào khi khóc. Không còn sức mạnh được truyền cho em qua những cái ôm. Không còn một người lúc nào cũng ở bên em, dịu dàng và vô điều kiện.

Tất cả những điều ấy, đồng nghĩa với việc...

Chia tay, là cô gái nhỏ yêu anh sẽ đau nhiều lắm đấy!

Nhưng...

Em sẽ dành thời gian để quan tâm tới bản thân mình nhiều hơn để chẳng phải nghĩ tới một người không cần đến em…

Em sẽ không vội vàng để yêu một người như em đã từng làm thế. Vì em biết, thích và yêu dễ nhầm lẫn lắm, và em phải thật cẩn thận để tìm ra người đàn ông thực sự của đời mình.

Em sẽ ăn tất cả những món em thích mà không sợ ai đó sẽ ghét nếu em phát phì, em sẽ ra đường với mặt mộc những ngày em có hứng mà không lo ai đó sẽ nhìn ra mấy cái mụn cám đáng ghét mới mọc trên trán.

Em sẽ mặc những gì mà em muốn dù mọi người có nhìn nhiều một chút, chứ không chỉ mặc theo một phong cách nhất định để khiên ai đó vừa lòng.

Em sẽ học cách sống thật mạnh mẽ, vì giờ đây đã chẳng còn ai để em nũng nịu và than vãn mỗi ngày. Em sẽ học cách tự mình vượt qua những khó khăn, thay vì nhanh chóng bỏ cuộc vì nghĩ rằng sẽ có người thay em giải quyết. Em tin, một cô gái không có anh sẽ sống tự tin hơn trước rất nhiều.

Anh à, chẳng có cuộc chia tay nào không mang khổ đau hay nước mắt.

Em vẫn nhớ anh, vẫn rất nuối tiếc những ngày tháng mình đã bên nhau. Nhưng nếu duyên phận giữa đôi ta đã hết, em sẽ thôi ngốc nghếch tự dằn vặt bản thân mình. Em sẽ mỉm cười chấp nhận nó, như một điều tất yếu của cuộc sống.

Nếu là của nhau, sẽ có một ngày ta trở lại. Còn nếu không, thì một ngày nào đó trái tim em sẽ lại yêu.

Chia tay anh, không có nghĩa là cánh cửa hạnh phúc đã khép lại với em…

Chia tay anh, là để chúng ta cùng tìm hạnh phúc đủ đầy hơn.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Có những ngày em yêu anh...

Ngày Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Có những ngày em yêu anh...
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


co-nhung-ngay-em-yeu-anh
Em yêu anh, em yêu cả những ngày không nắng, yêu những ngày không gió nổi, yêu cơn mưa bất chợt vội đến vội đi..
.
 Có những ngày được thắp sáng bởi những điều nhỏ nhặt, những chuyện vu vơ khiến em hạnh phúc lạ thường. 
 
Có những ngày bất giác cười trong trẻo khi em nhớ về những hình ảnh của anh. 
 
Có những ngày mùa đông trong em ấm áp, khi có ai đó cứ giữ khư khư em bên cạnh.
 
Có những ngày em yêu, có những ngày em vui, có những ngày em say mê chìm đắm, em vồn vã sống yêu thương, em biết đau, biết tủi hờn, biết trái tim mình đang đập những nhịp mãn nguyện.
 
Em yêu anh, em yêu cả những ngày không nắng, yêu những ngày không gió nổi, yêu cơn mưa bất chợt vội đến vội đi, yêu những cái vuốt ve, những ánh mắt sâu thẳm, yêu, và muốn yêu, yêu hết phần mọi người,…
 
Có những ngày được nhìn thấy nụ cười thiên thần của anh, khuôn mặt em như đỏ lựng.
 
Có những ngày trôi qua với hàng tá tin nhắn mà em vẫn cảm thấy sao chưa đủ.
 
Có những ngày bận rộn với một đống thứ công việc nhưng tâm trí em vẫn cứ nghĩ về anh.
 
Có những buổi sáng được chào đón bằng một giọng nói ấm áp để em bình yên rúc vào gối nở một nụ cười.
 

 
Có những ngày em trót nhớ thương để cứ thơ thẩn mãi.
 
Có những ngày anh lỡ cười thật tươi để em nhớ suốt đời.
 
Có những ngày trôi qua không vội vã cho ta biết mình thuộc về nhau.
 
Có những ngày lơ đễnh nhìn vào khoảng không em cười ngon lành.
 
Có những ngày em cầm tay bút vẽ vu vơ lên bàn hai hình trái tim nho nhỏ.
 
Có những ngày em không giấu nổi hạnh phúc khi mỉm cười với người đi trên đường, hát những giai điệu vui tươi.
 
Có những ngày em kết thúc bằng niềm vui khi được nói chuyện với anh qua webcam.
 
Có những ngày trôi qua lặng lẽ bởi những ưu tư giận hờn.
 
Có những ngày dài lê thê bởi những tin nhắn không được gửi.
 
Có những ngày nghĩ về nhau mà nước mắt  như chực rơi…
 
Có những ngày trôi qua để lại trong em nhiều cảm xúc đan xen, những ngày có anh là những ngày hạnh phúc, những giây phút yêu anh là những phút giây ngọt ngào, những khoảng khắc bên anh là những khoảnh khắc yên bình nhất, em để lại nó cho riêng mình, em cất cho riêng mình thôi, để mỗi ngày qua em lại nhớ đến anh.
 
Và có những ngày Em yêu Anh như thế!

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Hãy để em ra đi

Ngày Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Hãy để em ra đi
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Đừng cố níu kéo khi hai trái tim không còn có thể cùng chung một nhịp. Đừng để cả hai chúng mình bất hạnh.
Hãy để em ra đi... để cả hai chúng mình thấy thanh thản hơn sau những cơn sóng lòng không thể nào hóa giải được. Những hiểu lầm, những giận hờn đã làm em quá mệt mỏi. Anh cũng đừng tự dối lòng khi hai chúng mình đã không còn có thể đi cùng nhau trên chặng đường kế tiếp.


Hãy để em ra đi... cũng là để anh có cơ hội thay đổi những sai lầm trong quá khứ với em bằng cách yêu chân thành một người con gái khác. Có thể cả hai sẽ đau khổ trong một thời gian dài, nhưng như thế còn hơn phải đau khổ suốt đời. Rồi sẽ có ngày vết thương lại lành sẹo.

Hãy để em ra đi... bởi em không còn đủ bao dung để hết lần này đến lần khác tha thứ những lỗi lầm của anh... để rồi anh vẫn tái phạm.

Hãy để em ra đi... vì niềm tin trong em với anh hầu như đã cạn kiệt, tình yêu bây giờ đã hóa thành cơn gió bay theo những lời nói dối của anh.

Hãy để em ra đi... để cả hai chúng ta cùng nhìn lại mình, nhìn lại những chặng đường đã đi qua, để thấy được những ưu khuyết điểm của cả anh và em...

Hãy để em ra đi... để em còn có thể xem anh như một người bạn, để chúng mình còn có thể gặp lại nhau và chào hỏi như những người bạn cũ đã lâu không gặp.

Hãy để em ra đi... để không còn đau khổ vì lòng tự trọng bị chà đạp một cách phũ phàng. Có thể anh cảm thấy có lỗi vì những gì đã gây ra cho em nên mới một mực níu giữ tình yêu của hai đứa mình. Nhưng nếu có thêm thời gian anh sẽ thấy chuyện chúng mình chia tay là đúng, bởi nếu thực sự yêu em thì anh sẽ không phải tìm đến với người con gái khác.

Hãy để em ra đi... để em tìm lại cho mình một bầu trời mới, sẽ có một người đàn ông thật sự yêu và chân thành với em...

Có thể em sẽ không thể nào quên hết những kỉ niệm với anh.

Có thể em sẽ khóc rất nhiều vì quyết định chia tay anh.

Có thể sẽ mất một thời gian dài em mới có thể tĩnh tâm.

Có thể giờ em vẫn còn yêu anh, nhưng chia tay sẽ tốt cho cả hai. Nếu tiếp tục yêu nhau thì cả em và anh đều trở thành người bất hạnh, cả người con gái ấy cũng bất hạnh. Em không muốn tranh dành tình yêu với một người khác, em muốn được tự do đi con đường của riêng mình.

Chia tay không hẳn là chấm dứt bởi chúng ta vẫn có thể trở thành bạn bè. Mai này nếu gặp nhau trên đường em sẽ chẳng ngó lơ, sẽ chào hỏi anh như một người bạn

‎ღ Mưa ღ‎

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết ‎ღ Mưa ღ‎
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



E cần A.....
E cần sự chia sẻ....ko phải im lặng để lắng nghe E nói
E cần tình Yêu....ko phải sự thương hại

E cần Trái Tim A.....ko phải thể xác của A.....
E cần 1người để E Yêu thương và Yêu thương E......
E cần 1trái tim....ko cần nguyên vẹn.....nếu có vết thương E sẽ cố chữa lành nhưng trong đó phải có chỗ cho E.....chứ ko phải 1trái tim nguyên vẹn mà ko hề có E
E cần 1bờ vai để E dựa vào,một vòng tay để giữ chặt E.....ôm trọn E....
.....E cần....cần 1người như thế
Nếu đã hết Yêu....A cứ nói...E biết E sẽ làm thế nào
E chấp nhận A đến và cũng sẽ chấp nhận để A đi.....
A có hiểu tất cả điều đó ko?????
A làm được như thế chứ........A Yêu????????
♥ Yumi ♥

Để tình yêu đẹp hơn

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Để tình yêu đẹp hơn
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Khi bạn yêu một cô gái, đừng quên nói với cô ấy rằng “Anh yêu em”. Hãy tin rằng, cho dù bạn có nói câu này đến cả ngàn lần thì vẫn là chưa đủ. 



Khi đã không còn yêu nữa, tốt nhất là bạn hãy tìm cách nào đó để nói ra sự thật. Không nên cố cầm chân một mối tình đã không mang lại hạnh phúc cho cả hai. Tuyệt đối không nên giữ chân cô ấy, trong khi đó bạn lại đang đi tìm một bóng hình khác, khi đã tìm thấy rồi thì mới quay lại phũ phàng nói lời chia tay. Và càng không nên bắt cá hai tay. Đây chính là điều làm cho các nàng cảm thấy đau lòng nhất.

Vì yêu bạn, cô ấy đã làm rất nhiều thứ và chăm sóc thật tận tình. Thế nhưng trước mặt bạn bè, bạn đừng bao giờ tỏ vẻ như mình là người đàn ông giỏi giang, còn cô ấy thì luôn phải phục vụ và lo lắng.

Mỗi khi gặp phải chuyện vui hay không vui, cô ấy đều muốn được cùng bạn chia sẻ. Bởi vậy bạn đừng tỏ vẻ thờ ơ trước những dòng tâm sự của nàng, nó sẽ khiến cô ấy cảm thấy không được tôn trọng và lòng tự ái bị tổn thương ghê gớm.

Những khi có thời gian rảnh, cô ấy đều muốn được cùng bạn đi chơi, đi dạo và xem phim. Còn bạn thì dường như không hề chú ý tới cảm xúc của người ta, rảnh ra là bạn sẽ ôm lấy máy vi tính hoặc ríu rít với mấy cậu bạn thân. Những lúc này, cô ấy sẽ cảm thấy rất buồn và rất tủi thân.

Người phụ nữ thường có ít nhất là khoảng 4 ngày “khó ở” trong một tháng. Thời gian này, vì trong cơ thể có sự thay đổi lớn về lượng hoocmon nên tính cách dễ nóng nảy và cáu gắt. Bạn cũng nên hiểu và thông cảm cho cô ấy, không nên vì vậy mà bực mình hay cáu lại.

Bạn muốn thay đổi cô ấy và mong muốn cô ấy có được một vóc dáng hoàn hảo như mình muốn. Hình như bạn đã quên mất rằng trước kia bạn yêu con người đó thế nào. Nhưng giờ bạn muốn cô ấy thay đổi. Điều này sẽ làm cho cô ấy nghĩ rằng bạn đã không còn yêu người ta nữa.

Khi yêu, người phụ nữ nào cũng mong muốn có được cảm giác an toàn. Đó không nhất thiết phải là hôn nhân nhưng bạn hãy tạo cho cô ấy một niềm tin, dù giàu sang hay nghèo khó cũng hãy để cô ấy tin rằng bạn sẽ mang lại hạnh phúc cho người phụ nữ của mình.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Hạn sử dụng của tình yêu

Ngày Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Hạn sử dụng của tình yêu
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Ngày xa xưa hay đến tận bây giờ, Tình Yêu vốn được đóng gói sẵn trong những cái hộp thắt nơ xinh xinh trên thiên đường. Sau đó Tình Yêu mới được gửi xuống trần gian theo đường tàu lửa Giấc Mơ hay như hiện tại là bằng tàu cao tốc (nên mới sinh ra những "tình yêu sét đánh"). Cách đóng hộp chẳng thay đổi là mấy, khác chăng chỉ là ngày xưa làm dạng thủ công. Hộp tình yêu làm ra ít nhưng cực kỳ chất lượng, còn bây giờ tất cả đều có máy làm thay,trách nhiệm của các thiên thần nhẹ nhàng hơn nên cũng hay lơ đễnh mà không xem xét kỹ các hộp Tình Yêu. Vì vậy mới có hộp nhạt phèo, hộp quá đậm đặc, thậm chí hộp không có gì...


 Lại kể tiếp chuyện xưa...

 Trong mẻ xuất xưởng những hộp Tình Yêu đầu tiên, khi các Thiên Thần mang đến hỏi Thượng Đế quyết định nên đóng hạn dùng mấy năm: một năm, hai năm, hay mười năm, thì Thượng Đế đã mỉm cười đáp: " Các ngươi đừng in hạn sử dụng.Ta đã có chủ ý của ta."

 Và các hộp Tình Yêu được ban phát xuống trần gian với hạn sử dụng không ghi chi cả. Ai nhận được nó, mở ra rồi thì không bao giờ còn giống như trước nữa. Nó làm người ta khóc, người ta cười, hạnh phúc và cả đau khổ; làm con người ta say đắm, ngất ngây như nếm mật ngọt, lại có khi ê chề, muốn quên đi tất cả.

 Các đôi mới vừa yêu nhau rất nồng nàn, mãnh liệt. Nhưng sau một thời gian, tình cảm cứ như vơi dần.
 Đàn ông thì cứ thắc mắc: "Ngày xưa cô ấy dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ ngoa ngoắt bấy nhiêu."
 Phụ nữ cũng cảm thấy không hài lòng: "Trước đây anh ấy rất tinh tế, còn hiện tại thì vô tâm lạ kỳ?"

 Thế là mọi người nháo nhào cả lên "Hộp Tình Yêu hết hạn sử dụng rồi!"

 Rồi họ ngày đêm khẩn cầu xin được ban tặng hộp Tình Yêu mới. Có người được toại nguyện, có người chờ đợi mỏi mòn trong tuyệt vọng. Vì ai nhận được hộp Tình Yêu là một chuyện ngẫu nhiên, và tùy duyên mà thôi.

 Các thiên thần nghe những lời van xin, cầu nguyện thống thiết ngày càng nhiều thì đâm ra mệt mỏi. Họ bèn kéo nhau đến gặp Thượng Đế xin người hãy in hạn sử dụng hộp Tình Yêu là một trăm năm để chẳng còn ai phải than thở vì Tình Yêu hết sớm quá nữa.

 Thượng Đế nghe xong mỉm cười. Người lấy cho các thiên thần xem con dấu dùng để in hạn sử dụng của hộp Tình Yêu mà Người chưa bao giờ sử dụng: "Vô thời hạn". Vâng đúng là vô thời hạn. Tình yêu không có tuổi, không bị bào mòn, và cũng không bao giờ cạn kiệt hay ngừng thổn thức theo thời gian.

 Các thiên thần càng thêm ngạc nhiên:"Nếu thế sao con người ta lại hết yêu nhau nhanh đến vậy?"

 Thượng Đế lại cười: "Hộp tình yêu không phải là hết hạn mà là bị họ làm hỏng mất rồi. Cái gì cũng phải đọc kỹ trước khi sử dụng. Tình yêu là vĩnh cửu, vô thời hạn. Nhưng cách yêu như thế nào để giữ được tình yêu đó là cả một vấn đề. Con người ta chỉ suốt ngày nói rằng yêu, yêu lắm, yêu mãi mãi. Nhưng họ không bao giờ chịu học "cách yêu thương một người" nên cuối cùng tự làm mất đi tình yêu của chính họ mà thôi.


Hãy nói là anh nhớ em đi...

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Hãy nói là anh nhớ em đi...
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



hay-noi-la-anh-nho-em-diHãy nói là anh nhớ em đi. Cho em lại được thấy anh của ngày xưa. Chàng trai rụt rè thuở mới yêu em…
Có những nỗi nhớ kéo rất dài và rất sâu. Có những nỗi nhớ nhẹ nhàng đến và đi như những cơn mưa bất chợt. Có những nỗi nhớ tan nhanh trong nhạt nhòa miền kí ức. Có những nỗi nhớ dù đi suốt cuộc đời cũng chẳng thể nào quên.

 
Đã bao lâu rồi nhỉ, anh chưa nói: “Anh nhớ em”…

Đã lâu lắm rồi, em không nghe được giọng nói của anh. Dù câu “anh nhớ em” đôi lúc vẫn hiện ra bằng những dòng offline trên yahoo. Nhưng em muốn nghe chính anh nói thế. Muốn cảm nhận được nhịp tình yêu trong những cung bậc trầm bổng từ giọng nói của anh…
 
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em được nghe thấy tiếng trái tim của anh đang vang lên…
 
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em lại được thấy anh của ngày xưa. Chàng trai rụt rè thuở mới yêu em…
 
 
Hãy nói rằng anh nhớ em đi. Dù lời nói ra có nhẹ như gió thoảng nhưng em biết rằng trong trái tim anh vẫn có em…
 
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em thấy trái tim mình vẫn có thể đập rộn ràng trong lồng ngực. Trái tim em đã bình yên quá lâu rồi!
 
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em một lí do để tự bảo mình nên tiếp tục chờ đợi. Cho em sống lại tình yêu thuở trước. Bởi dù đã cố dặn lòng, nhưng em vẫn không thể quên anh. 
 
Vậy thì anh à, nói là anh nhớ em đi. 
 
Dù em biết có thể đó chỉ là lời nói dối. Nhưng… em vẫn mong chờ nghe được lời nói dối đó từ anh! Chỉ một câu nói giản đơn thôi, gieo rắc trong em những hi vọng mong manh để em có thêm một chút niềm tin rằng đợi chờ bây giờ không phải là vô vọng. Vì…
 
Trái tim em nói rằng: “Em rất nhớ anh… biết không?”…

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Tình Face Book

Ngày Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tình Face Book
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tình Face Book
1. Facebook

Lại một ngày nữa, cơn mưa phùn ghé thăm thành phố bé nhỏ của tôi. Chép miệng thở dài, trong một ngày như thế này liệu còn việc gì làm ngoài nhâm nhi café và lượn lờ FB nhỉ?




Tôi là một đứa khá ư là nhàn rỗi. SV đại học, được nghỉ 3 tuần. Hai tuần đầu dành cho không khí tết, một tuần còn lại tôi dành hết thời gian cho những buổi tụ tập với đám bạn cũ và lang thang trên mạng với những trang mà mình quản trị. FB là một ví dụ điển hình.

Làm boss của một hội mang tên “ Khoảng Lặng”, chỉ up ba bài đều đặn mỗi ngày và không nói gì thêm, như một thách thức cho tất cả member tò mò về sơ yếu lí lịch của mình. Dĩ nhiên họ biết tôi là boss quản trị trang với bút danh -mèo-, những thông tin còn lại, tôi luôn luôn giữ bí mật, với tất cả mọi người. Đang xem xét lại tất cả các bài cũng như comment được gửi, tôi bỗng chú ý tới một bài viết của mình:

             “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở
               Ta chỉ đau khi còn nhớ tới nhau”

và một comment bên dưới: “Mèo ạ, mình đã đọc hết tất cả các bài của page từ lúc page mới thành lập. Mình dám chắc mèo chưa bao giờ yêu ai phải không? Nhưng những dòng bạn viết lại chứng minh điều ngược lại. Cuộc sống thật kì lạ, luôn tạo ra những điều đối lập đến ngạc nhiên ^^. Mèo nhỏ! Có phải bạn đang buồn vì cô đơn không? Haha. Vậy hay mau chóng tìm một nửa của mình đi nhé.

Tôi thật sự kinh ngạc. Thứ nhất là việc đọc hết tất cả các bài của page, có hơn 400 bài chứ ít đâu, ít ai bây giờ có thể kiên nhẫn làm được việc đó. Thứ hai, sao người này biết và khẳng định được tôi chưa yêu ai nhỉ? Hay buột miệng đoán bừa? Thứ ba, nick FB của tôi là Mèo Nhỏ. Và cuối cùng, người này dám nói tôi đag cô đơn và ban cho tôi một lời khuyên nghe thật “ lớn tuổi ”. Haizzz. Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay phỏng đoán thôi, nhưng tôi thấy đúng đến kì lạ. Liếc nhìn nick FB: Trần Tuấn Huy. Chần chừ 3s. tôi click và gửi yêu cầu kết bạn. Yêu cầu được đồng ý ngay tức khắc, cứ như người đó ngồi đợi sẵn, chỉ chờ tôi thao tác yêu cầu. Tôi out khỏi FB.



 2. Cafe

Tôi có sở thích uống cafe khá kì quặc, đó là bỏ thêm một chút socola vào. Vị ngọt đắng quyện và nhau thơm phức, đầy ma lực. Nó giúp tôi thả lỏng người, giải tỏa nhiều căng thẳng, và quan trọng nhất là tạo cảm hứng để có thể viết lách. Thường thì tôi xách laptop đến quán cafe mang tên “ Hẫng ”, gọi một ít café đắng, mang theo và viên socola sữa , thả vào, ngồi nhâm nhi, và gõ lên vài bài thơ lãng mạn. Hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Dứt hẳn cơn mưa dai dẳng mấy tuần nay, bầu trời đã quang hơn, có chút nắng, nhưng  đủ lạnh để ai cũng phải co mình trong những bộ trang phục ấm áp. Tuy nhiên, “Hẫng” vẫn mang một vẻ điềm nhiên vốn có, dù thời tiết tiết hay con người có thay đổi thế nào.

- Hey! Nguyên! Em lại đến đấy à? Trong tuần này em đã đến đây 4 lần rồi đấy – Anh Khang chủ quán trêu chọc.

- Em luôn thích quán này mà anh. Thích từ cách trang trí đến đồ uống ở đây. Mà hơn nữa ai lại nói với khách như thế ạ? Tôi nheo mắt cười tinh nghịch.

- Haha – Anh Khang bật cười – Thôi thì chiều lòng thượng đế của quán vậy
Tôi tiến đến bàn sát cạnh cửa sổ, khá gần quầy. Ở vị trí này, tôi khá thuận tiện để gọi đồ uống và dễ dàng quan sát chuyển động của mọi người. Hơn nữa, mạng wifi ở đây khá ổn. Phục vụ mang đến một ly cafe đắng, mùi vị quen thuộc nhưng vẫn rất hấp dẫn. Bỏ 2 viên socola vào, mở máy tính và oln FB. Nhẩn nha với các bài viết của page khác, tôi chợt nhận ra rằng, người có nick Trần Tuấn Huy không có thêm bất cứ comment nào, và hình như chỉ like mỗi page của tôi. Lạch cạch với nút ấn, tôi đăng trên tương những dòng chữ vừa chạy qua:

                    Tình không đẹp nếu thiếu mùi vị đắng
                    Không phải cứ yêu là sẽ mãi  ngọt ngào
                    Cafe uống ban đầu thì khó thật
                    Nhưng về sau lại thấy ấm làm sao?

Stt uplate. Và không đầy 3s sau đó, nick Trần Tuấn Huy comment: “Hà hà, hôm nay trời đủ đẹp để viết thơ đấy, mèo nhỉ? Chắc hẳn, bây giờ mèo đang ngồi ở 1 quán cafe phải không? Uống cafe nhiều cũng không  tốt đâu, dễ mất ngủ đấy. Nhưng hãy thử thả một chút socola vào xem, socola sữa ý. Sẽ rất tuyệt đấy mèo ạ;)”

Đứng hình 5s, người này có thể biết chính xác những gì tôi đang làm. Liệu lần này có phải trùng hợp nữa không đây? Click vào trang cá nhân của Trần Tuấn Huy, gõ vài dòng với nội dung: “Bạn thật sự là ai?” rồi enter. Màn hình nháy lên một thông báo: “Trần Tuấn Huy thích bài đặt Tường của bạn”. 5ph, 10ph, 15ph, 30ph không có thêm bất kì 1 comment trả lời nào. Cảm thấy hơi hụt hẫng nhưng con người này thật kì lạ, kì lạ đến ngạc nhiên. Nhìn xuống tách cafe uống gần như cạn, lòng bỗng nhiên chùng xuống. Thanh toán rồi ra về, buổi cafe hôm nay đúng là có nhiều điều cần suy nghĩ…

3. Trò chơi

Tôi khá thích trò bói toán trên Fb, không phải tôi mê tín mà vì biết trước số phận mình cũng không tệ đấy chứ? Đúng thì biết để đề phòng mà không đúng cũng chẳng mất gì cả. Ấn vào xem tử vi ngày hôm nay. 30s sau có kết quả: “Xử nữ hôm nay mang trong lòng nhiều nỗi băn khoăn, nhưng đừng lo, bạn sẽ đc giải tỏa trong một ngày gần nhất”.1 ngày gần nhất ư? Là ngày nào mới đc chứ? Hơn nữa tôi thì có gì mà băn khoăn? À phải rồi, tôi băn khoăn về cái người tên Trần Tuấn Huy kia. Cũng không phải hoàn toàn sai đấy chứ. Màn hình báo hiệu một thông báo: “Bạn có tin nhắn mới”. Thật ngạc nhiên, là của Trần Tuấn Huy. Tin nhắn chỉ để lại 1 sdt và 1 chú thích bên cạnh “ con trai”. Nực cười thật, người đâu mà kì cục đến vậy? Tự dưng để lại sdt, cứ làm như tôi muốn nói chuyện với cậu ta lắm ý. Nhưng mà cũng lạ thật. Tại sao cậu ta biết tôi đang rất băn khoăn về cậu ta nhỉ? Tôi thở dài, đầy ngao ngán.

Rút điện thoại, tôi lưu số và tên trong danh bạ. Tiếp tục nhấn thêm vào một ứng dụng “ Điều bạn nên làm hôm nay”. Kết quả hiển thị: “Bạn không nên do dự, chần chừ với những điều mà bạn đang thắc mắc. Thẳng thắn hỏi sự thật bạn nhé!”. Điều kì lạ thứ 3 trong ngày. 2 lần bói hô ứng với nhau đến lạ lùng. Tại sao (lại hỏi tại sao rồi) máy tính có thể nói đúng tâm trạng của tôi đến thế?

Thôi thì liều vậy, cứ nhắn tin hỏi xem, hậu quả thế nào cũng mặc kệ. Mở điện thoại, soạn tin nhắn, vẫn một câu hỏi như lần trước: “Bạn là ai?”. Lập tức có sms trả lời: “Chào Mèo”. Ngạc nhiên lần bốn, số lạ nhắn đến biết ngay là tôi, thật khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Chưa kịp trả lời lại, thì điện thoại rung lên lần nữa.

- “Bạn chậm hơn mình tưởng đấy” kèm theo 1 icon mặt cười.
- “Bạn thật sự là ai?”.
- “Tôi là một chàng trai, 19 tuổi và thích uống cafe với socola”.
- “Tại sao bạn lại biết chính xác những gì về tôi?”.
- “ Câu hỏi thông minh đấy! Thế tại sao mèo nhắn tin cho tôi?”.
- “ Vì tôi tò mò”.
- “ Vậy thì tò mò nhiều, cũng không tốt đâu”.
- “ Tôi cần câu trả lời”.

Đoạn hội thoại bị đứt quãng đột ngột, không hề được báo trước. Lòng dâng lên 1 nỗi bực tức, tôi tự nhủ: “Cái quái gì thế này? Cậu xem tôi là trò đùa à mà dám lơ tôi như thế? Thôi thì mặc kệ cậu, không quan tâm nữa”. Tắt điện thoại, tắt FB. Tôi leo lên giường, chùm chăn, đi ngủ.

Tình Face Book


4. Bất ngờ

Còn 3 ngày nữa phải nhập học, nhưng tôi vẫn thơ thẩn với 1 đống công việc làng nhàng của bản thân. Hết đi chơi với bạn bè, rồi lại lượn lờ phố xá với mẹ, khoảng thời gian còn lại, tôi ngồi im trước laptop và lang thang trên FB. Mẹ đã rất tức giận khi tôi từ chối đi chợ hoa với mẹ vì còn bận bịu với một vài thông tin trên mạng. Kết quả là tôi mất máy tính và bị ép phải đi ra phố.

Tôi không phải tín đồ của hoa. Tôi không thích mùi hương của tất cả các loài hoa trừ hoa giấy, thơm thì cũng có thơm thật nhưng cứ xực thẳng vào mũi như thế này thì quả thật rất khó chịu. Trong khi mẹ tôi là người rất yêu hoa, nhất là hoa ly. Cố tách ra khỏi mẹ để tránh việc phải ôm một đống hoa rồi ngồi nghe mẹ giảng giải về ý nghĩa của chúng. Tôi vô tình bước đến cửa hàng bán xương rồng. Nhìn những chậu xương rồng bé nằm yên một góc, tôi chợt nhớ tới một stt của Trần Tuấn Huy: “Thích xương rồng vì sức sống của chúng rất mãnh liệt . Cũng yêu cái màu hoa của chúng nữa, đỏ như màu máu. Phải chăng cây cũng biết đau, nhỉ?”. Ý nghĩ thoáng qua đầu tôi”có nên mua một chậu xương rồng không nhỉ?”

- Cô gì ơi có bán hàng không ạ? – Tôi cất tiếng gọi

Một cậu con trai bước ra. Tôi liếc mắt nhìn. Cao ráo, chắc cũng chạc tuổi tôi, dáng vẻ toát lên đầy tự tin nhưng cũng không kém phần lạnh, ánh mắt có hồn, nụ cười rất thu hút . Nói chung chắc cũng thuộc dạng hot.

- Cô cần gì? Và đừng nhìn tôi chòng chọc như thế? – Anh ta khó chịu lên tiếng, giọng như vừa ngủ dậy.

Tưởng mình là gì chứ? Được cái mã mà có quyền tự nhận như thế sao?

- Xin lỗi, tôi muốn mua xương rồng, và tôi nhìn cái cây đằng sau anh chứ không phải nhìn anh.

Anh ta đột nhiên bật cười sảng khoái. Rồi cúi xuống nhìn tôi cười rạng rỡ.

- Đúng là ăn nói sắc sảo đấy chứ. Cũng không tệ đấy chứ, Mèo Nhỏ?

Sững người 30s. Sao anh ta biết tôi? Phải chăng đây là Trần Tuấn Huy? Ôi không!

- Đoán ra rồi à? Cô bạn nhỏ! Tôi là Trần Tuấn Huy- anh ta nháy mắt.

- Tôi muốn mua xương rồng - lắp bắp nói từng chữ không ăn nhập- bao nhiêu tiền chậu cây kia?

- 60K, nhưng cô bạn là người đặc biệt, tôi tặng đấy- anh ta khẽ cười.

Nhận chậu cây từ người đối diện. tôi đi thẳng, không ngoái lại nhìn.
Cuộc sống đúng là đã sắp sắp đặt. Sắp đặt những thứ ngẫu nhiên đến lạ lùng…

*HUY*

5. Người cũ

Tôi biết Nguyên qua một dịp rất tình cờ. Em học chung trường với tôi. Ấn tượng ban đầu về em khá là sướt mướt. Hôm 20-11, em viết tặng các thầy cô giáo một bài thơ, mà đọc lên cả trường ai cũng rơm rớm nước mắt. Tôi yêu thơ của em từ đó. Quả thật, cả con người lẫn thơ của em rất đặc biệt. Nhìn cách em ngồi sau cánh gà, uống cafe ừng ực với đôi mắt hơi quầng thâm, tôi biết đích thị em hay bị mất ngủ và là dân nghiện cafe. Hơn nữa uống cafe mà bỏ thêm socola vào thì đúng là rất kì lạ. Tôi cũng đã từng thử uống như vậy, nhưng nó làm tôi cảm thấy buồn nôn. Đúng là ai sinh ra cũng có những sở thích thật khác người.

“Hẫng” là quán cafe của anh họ tôi. Thường thì tôi đến đây để tìm lạ những phút giây bình yên trong cuộc sống. Tôi hay chui vào nơi pha đồ uống. Chỗ đó khá thoáng, nhìn ra bên ngoài cũng rất đẹp hơn nữa có thể ngửi thấy mùi của nhiều loại hạt khác nhau. Nhưng cafe vẫn luôn là thứ hạt hấp dẫn nhất. Mùi vị thơm đậm, nhất là lúc mới chuyện đến, vẫn còn nhuộm hơi sương của vùng đất đỏ bazan. Không biết lần này là tình cờ hay không, nhưng tôi lại bắt gặp Nguyên ở đây. Anh họ tôi nói, Nguyên là khách quen của quán, đến đây ít nhât 2 lần/ ngày, 6 ngày/ tuần, lúc nào cũng ngồi tại cái bàn cạnh cửa sổ và luôn gọi cafe đắng. Tôi tận dụng cơ hội đó để ngắm nhìn em kĩ càng hơn. Khác với Nguyên ở ngoài đời đầy năng lượng và tự tin. Nguyên ở đây lại rất khác. Em mang một vẻ dửng dưng với tất cả. Khuôn mặt nhỏ nhắn với mái tóc tỉa mỏng ôm sát làm nổi bật lên đôi mắt của em. Mắt Nguyên có màu nâu, như màu của cafe vậy. Ít khi thấy Nguyên nhìn ra chỗ khác ( hoặc có thì chắc là lúc tôi không để ý ), chỉ thấy em tập trung vào laptop và ly cafe. Nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc đó, tôi lại cảm thấy trông Nguyên thật cô độc, luôn là như vậy.

Tôi đến “Hẫng” nhiều hơn, chỉ là không lộ mặt và lặng im quan sát em từ phòng đồ uống. Ngày nào cũng vậy, như một thói quen. Anh Khang chỉ nhìn tôi mỉm cười.

- Dạo này em hay đến đây nhỉ?
- Vâng. Tại dạo này em hơi bộn bề và luôn muốn tìm lại cảm giác yên tĩnh.
- Hay là yêu ai rôi?
- Chắc không phải như thế chứ ạ?

Anh Khang lại cười. Tôi không thích kiểu cười nửa miệng của anh Khang. Nó luôn mang một ẩn ý mà tôi không thể đoán được ý nghĩa của nó.

- Mang giúp anh ly cafe ra bàn số 9 nhé – anh khang đập nhẹ vào người tôi.
- Em không làm part-time ở đây đâu đấy – tôi đùa lại.
- Phục vụ chỗ anh về rồi, anh thì đang bận kiểm hàng. Giúp anh đi, sẽ tốt cho em đấy –lại nụ cười khó hiểu đó.
Tôi chợt nhận ra bàn số 9 là bàn của Nguyên. Anh Khang thật tinh ý, biết ngay Nguyên chính là vấn đề mà tôi đang quan tâm. Phẩy tay, tôi tiến đến bàn số 9.

- Của em đây! Tôi đặt nhẹ ly cafe xuống bàn.
- Vâng. Cảm ơn anh! Nguyên trả lời, không ngước lên.

Tôi liếc mắt vào màn hình máy tính. Nguyên đang oln FB, xem lại các bài đăng, stt cũng như các comment của page. Tôi quay lưng bước về phòng đồ uống, mở máy tính. Mạng ở đây khá ổn. Tôi lên FB, cùng lúc đó, Nguyên đăng một bài thơ mới lên. Nhanh chóng để lại comment đầu tiên, khẳng định chắc chắn Nguyên sẽ đặt cho tôi một câu hỏi. Bạn bè bảo tôi có cách nới gây hứng thú với người đối thoại mà. Lần này, Nguyên cũng không phải ngoại lệ. Em đã gửi cho tôi một câu hỏi trên tường. Khẽ cười nhìn về phía em, khuôn mặt  lộ rõ vẻ ngạc nhiên mơ hồ. Tôi nhấn like, không comment bất kì một câu trả lời nào.

À, nói qua về vụ vì sao tôi biết nick FB cũng như page của Nguyên nhỉ? Sau vụ 20-11, tôi tìm kiếm thông tin của em trên trang web của trường và biết được em có dùng FB. Wall em không có một bài thơ nào, tôi thấy vô cùng chán ngán. Một người có khả năng như em mà không có thêm bất kì bài viết nào. Không bỏ cuộc, tôi nhấn vào phần thông tin cá nhân, đập vào mắt tôi là dòng “boss của Khoảng Lặng”. Lập tức ấn like. Đọc tất cả các bài viết của hội, nhưng tôi đã suýt bật khóc trước những dòng văn, thơ của em. Giọng văn phóng khoáng, nhưng mang màu sắc đau thương, càng đọc càng bị cuốn hút. Tôi để lại comment vào một status gần nhất. Tin chắc đọc xong Nguyên sẽ add friend. Lần này tôi đã đúng, tôi nhận được yêu cầu kết bạn sau 20 phút.

Tối, tôi trở về nhà sau buổi ăn uống với đám bạn. Mở máy tính, đăng nhập lại FB. Đúng lúc Nguyên vừa thử một trò bói toán. Tôi gửi đi tin nhắn về số điện thoại và giới tính của mình. Cũng không hiểu sao tôi lại chú thích như vậy. Tôi đoán sẽ mất khoảng 10ph để em nhắn tin cho tôi, và 20 phút sau, điện thoại báo có tin nhắn đến.

“Bạn là ai?” Tôi lại cười, đúng là một cô gái thú vị. Nói chuyện đến tin nhắn thứ 3. Tôi bất ngờ trước lối ăn nói sắc sảo của Nguyên, nhưng cũng đầy kín đáo đối với một người xa lạ. Kết thúc cuộc nói chuyện với tin nhắn thứ 5. Đôi khi, cũng cần để một cô gái hụt hẫng một chút khi mà thắc mắc của bản thân chưa được giải đáp chứ nhỉ? Đột nhiên, tôi thấy thật thú thích thú với những điều tôi vừa tạo ra.
Tình Face Book


6. Xương rồng

Tôi rất thích xương rồng và nhà tôi cũng bán loại cây này. Ngoài thời gian học và đến “Hẫng” , hầu hết tôi ở cửa hàng. Vừa trông coi việc buôn bán, vừa có thể ngắm nhìn loài hoa bé nhỏ này. Tôi khâm phục sức sống mãnh liệt của chúng, mạnh mẽ vươn lên dưới mọi thời tiết. Tôi chợt nhớ tới Nguyên. Phải chăng cô bé này sống dưới lớp vỏ bọc bận rộn, còn trong tiềm thức, vẫn luôn lẻ loi, dù biết mình đơn độc, nhưng luôn lớn lên với một sức sống thật sự kinh ngạc. Tôi đăng lên một stt về xương rồng, nhưng ẩn ý trong đó, dành cho Nguyên.

Thứ 6, phố hoa lúc này rất đông, vì khoảng thời gian này sinh viên chưa phải đi học, hơn nữa cũng đang trong tuần lễ hoa. Uể oải sau một đêm mất ngủ. Trời hôm nay cũng không đến nỗi âm u, định leo lên giường tìm lại giấc ngủ thì có tiếng gọi bên ngoài. Bực mình thật. Tôi đi ra và đón khách bằng một tâm trạng không thể tệ hơn. Chỉ khi đủ tỉnh táo nhận ra người đứng đối diện là Nguyên thì lúc đó tôi ngạc nhiên thật sự. Tôi chưa bao giờ tin vào số phận, nhưng như thế này không phải do sắp đặt thì gọi là gì? Nguyên nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, sâu thẳm. Tôi đã bật cười trước hành động đó và gọi em bằng hai chữ “Mèo Nhỏ”. Lần thứ 2 tôi được chứng kiến vẻ mặt ngạc nhiên của em. Đôi mắt cafe mở to, hai gò má ửng hồng, nhìn bộ dạng em lúc đó khiến ai cũng phải phì cười. Nguyên nhận vội chậu xương rồng rồi bỏ đi, cái bóng bé nhỏ, đơn độc biến mất trong biển người.

Số phận luôn chơi một trò chơi hấp dẫn, phải không nhỉ?

7. Phải chăng ta yêu nhau??

- Huy

Hai hôm sau, tôi vẫn bị ám ảnh bởi đôi mắt và hình bóng của Nguyên. Tôi muốn che chở cho cô gái nhỏ đó, muốn ôm em mỗi khi em cô độc trên những đoạn đường dài, hát ru em trong những đêm em mất ngủ và làm bạn với cafe. Tôi tự pha cho mình một cốc cafe thật đặc. Kì lạ thay, tôi bỏ thêm vào đó một chút socola sữa và uống. Lần đầu tiên tôi cảm thấy vị cafe hôm nay thật đặc biệt. Ngọt và đắng phả vào nhau, hấp dẫn đến lạ thường. Tôi thích Nguyên thật rồi, thích cả cafe em uống. Nhưng liệu Nguyên có biết và chấp nhận tình cảm của tôi?

-Nguyên

Kể từ ngày tôi gặp Huy ở cửa hàng xương rồng, tôi chợi nhận ra, mình rất quan tâm tới Huy. Lần mò lại tất cả các bài viết của anh trên FB. Cứ nghĩ đến khuôn mặt anh ngày hôm đấy, tôi lại thấy nhớ kihn khủng. Ừ thì tôi thừa nhận là tôi có thích Huy, tôi thích cách anh viết và trả lời comment, ấm áp và đầy tin tưởng. Không hẳn tôi chưa từng thích ai. Hồi THPT tôi đơn phương thích một cầu bạn cùng lớp. Tôi cứ giữ mãi tình cảm đó trong lòng mà không ai hay. Để rồi khi lời yêu chưa kịp nói, tình cảm chưa được thổ lộ, cậu bạn đó đã đi đến một đất nước khác, hoàn toàn xa lạ. Người ta nói tình đầu thường khó quên, tôi cũng thấy thế. Phải mất một thời gian khá dài, tôi mới có thể quay lại với nhịp sống của bản thân. Đến bay giờ, tôi luôn sợ hãi một điều: Nếu một ngày tôi yêu lại, liệu người tôi yêu có BỎ ĐI lần nữa không? Chậu xương rồng Huy tặng hôm trước đã trổ những bông hoa màu đỏ đầu tiên. Mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, trời bỗng đột nhiên xanh thẩm. Phải chăng….?

Tình Face Book

8. Hẹn gặp

*Huy

Chủ nhật, tôi quyết định sẽ nói thẳng tình cảm của mình, dù Nguyên có chấp nhận hay không? Tôi soạn một bài thơ, đăng lên FB
             
                     Anh gặp em giữa bộn bề cuộc sống
                     Giây phút đó ánh mắt bắt gặp nhau
                     Và anh tin mình đã tìm thấy được
                      Là em- một nửa của đời anh.
P/s: Gửi đến xương rồng mắt nâu. Hẹn gặp em ở “Hẫng” tại bàn số 9, lúc 2h nhé!

*Nguyên

Tôi quyết định không lên FB hôm nay. Không hiểu sai tôi lại làm vậy. Ngày cuối cùng trước học kì mới, tôi muốn nhặt lại tất cả những gì đã để mất trong suốt thời gian vừa rồi. Là tình đầu, là cafe, là cảm giác cô độc và cả Huy nữa. Tôi tìm đến “Hẫng”. Có lẽ đây sẽ là lần cuối tôi đến đây và cũng là lần cuối tôi để mình như thế này. Sau đó, sẽ là kết thúc của một thói quen khó bỏ.

Đẩy cửa bước vào, bàn số 9 đã có người, và không thể tin nổi người đó là Huy. Một lần nữa, tôi chơi tiếp trò chơi của số phận.

- Sao anh lại ở đây?
- Em đã đọc stt của anh?
- Hôm nay em không oln FB.
- Vậy thì là định mệnh rồi.
- Anh có gì muốn nói?

Huy đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi, nói một mạch:

- Anh không thể ngăn mình ngừng yêu thương em được. Dù em có đồng ý hay không nhưng hãy để anh tiếp tục trao yêu thương đó đến người anh yêu, em nhé!

Tôi lặng thinh không đáp lại.
Có hay không việc bắt đầu một tình yêu…?
Lời kết: Huy và Nguyên có yêu nhau hay chia tay nhau không thì chỉ bản thân họ biết được. Nhưng thông qua câu chuyện nay, mèo muốn nói một điều: Hãy cứ yêu thương dù tình cảm đó không được chấp nhận, bạn nhé. Xin cảm ơn tất cả đã theo dõi và yêu thích chuyện của Mèo!

Khi người ấy không yêu em

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Khi người ấy không yêu em
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


khi-nguoi-ay-khong-yeu-em
... Xin em hãy thở thật sâu, bởi trên đường đời trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em...


Khi người ấy không yêu em, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa. Cho dù em gọi, người ấy cũng sẽ nói “Được, nhưng có điều anh bây giờ bận rồi. Tối nay gọi lại cho anh đi, hoặc là có thể sẽ gọi lại cho em”. Và em lúc đó xin đừng bao giờ tin là thật, người ta chỉ là tìm ra một lý do hợp lý để cho có mà thôi. Xin em đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Làm như thế người ấy sẽ bắt em chờ đợi mà chẳng biết đến bao giờ…

Khi người ấy không yêu em, xin em ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Người ấy sẽ chẳng dành cho em sự chú ý hay quan tâm nào đâu, nhiều nhất là có một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của em, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không cón, kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho em. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.



Khi người ấy không yêu em, tình yêu của em trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin em đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ.

Cần phải nhớ, tình yêu giữa em và người ấy là đơn phương, em có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với em như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.

Khi người ấy không yêu em, mong em đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến em có cảm giác đó, vì em yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu em, cũng không phải là do em không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Nhìn xem, vẫn còn có bao nhiêu người yêu mình, chỉ một điệu cười nhạt, cùng đã đẹp khác nhau rồi.

khi-nguoi-ay-khong-yeu-em

Khi người ấy không yêu em, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận, oán hận rất xấu xí. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, cònêm mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin em đừng nghĩ đến “vĩnh viễn”. Yêu không có vĩnh viễn, nay em yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày em không còn yêu người ấy nữa. Người ấy chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn em một bước mà thôi. Khi người ấy không yêu em, mong em hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.

Khi người ấy không yêu em nữa, xin em hãy thở thật sâu. Trên đường đời trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em. Đó không phải là an ủi, mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.

Mưa buồn

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mưa buồn
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Hôm nay trời đổ Mưa từ sớm.
Muốn nằm thêm 1 chút nữa...... nhưng điện thoại đã reo.....
Tôi với tay tắt vội chuông báo..........kéo chăn quấn kĩ hơn một chút.......nằm đợi chờ tin nhắn của 1 ng`,Tin nhắn ngọt ngào đánh thức Tôi mỗi sáng.....

Nhưng đợi mãi...Đt chẳng hề rung...............Tôi chợt cười nhạt 1 cái vỗ nhẹ vào chiếc đầu ngốc nghếch của mình...........1 tháng rồi,có ai nt cho mày nữa đâu.........
Tôi cầm đt......đọc lại những tin nhắn đã được nhận từ rất lâu.....mỗi tin nhắn là 1 lời Yêu thương A gửi...mỗi khi đọc nó....tôi cười ngọt ngào,ngày mới ng` ấy....thật tuyệt..........
Còn giờ đây,nước mắt tôi rơi tí tách khi đọc lại những tin nhắn ngày ấy,bây giờ mỗi ngày mới với tôi là 1 chuỗi những cảm xúc dâng trào......nhưng cảm giác chân thực nhất là đau đớn....tuyệt vọng vì 1 tình Yêu...Tôi đã cho quá nhiều.
Tôi và A Yêu nhau......tình Yêu dàng cho nhau chân thật,ko hề có chút tính toán...cứ thế từ những năm đầu đại học cho tới khi ra trường....chúng tôi may mắn có việc làm ở thành phố,lương tháng đủ để tôi và A có 1 cuộc sống dư giả
2 đứa dành dụm được 1 ít để chuẩn bị cho tương lai.
Nhưng rồi mộng vỡ....tôi phát hiện A qua lại vs 1 đứa con gái khác......Tôi sững sờ khi thấy A âu yếm ôm hôn người khác.
Tôi lặng người đứng nhìn......Cô gái trông thấy tôi...nhưng mặt cứ dày lên mà quấn lấy A.......Trong khi đó A chẳng hề biết sự tồn tại của Tôi.....
Mãi lâu sau,khi tiếng nấc của tôi vang thành tiếng...A mới quay đầu...sửng sốt nhìn tôi.........
A đuổi theo tôi........nhưng chẳng thể giữ tôi lại
Ngày hôm sau...cô gái đến gặp tôi.....cô ta làm như mình là bạn gái A chứ ko phải Tôi.....cô ta nói vs tôi thật nhiều...tôi chỉ Im Lặng đáp trả cho thấy sự khinh bỉ của mình.....nhưng mạnh mẽ là thế...khi cô ấy đi rồi...tôi bật khóc.....trong lòng đau nhói.....bao nhiêu cố gắng...bao nhiêu gìn giữ của tôi...chẳng lẽ là sai sao????????????????
Tôi giữ Tôi....đâu phải cho mình tôi??????????
Lẽ nào tôi sai sao?????????????????
A đến gặp tôi rất nhiều lần....bao nhiêu lời giải thích...bao nhiêu lời Xin Lỗi là bấy nhiêu mũi dao Đâm vào tim tôi..........
Đã 1 tháng trôi qua.....tôi vẫn cứ đau đớn.dẫu tôi rất Yêu A...tôi chắc rằng chẳng thể sống khi thiếu A...nhưng làm sao để tôi có thể tha thứ....làm sao để tôi có thể Quên khi mỗi lần nhắm mắt là một lần cảnh A và cô gái khác nồng thắm bên nhau hiện lên.............??????????????
Tôi chẳng thể buông tay...nhưng cũng chẳng thể dũng cảm chấp nhận sự thật này.
Tôi phải làm sao đây??????????
♥ Yumi ♥

Tạm biệt tình yêu của em !

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tạm biệt tình yêu của em !
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Em sẽ là em và chỉ có thể yêu anh thầm lặng như vậy. Tạm biệt tình yêu của em!
Tạm biệt anh…
Yêu thương đôi khi rất xa xỉ, nhưng đôi khi lại là những thứ rất bình dị giản đơn.
Cuộc sống như một chặng đường tìm kiếm yêu thương.
Trao và nhận yêu thương, những điều cảm tưởng như rất đơn giản nhưng hiểu nó và thực hiện nó thế nào lại là một việc thật khó.
Yêu thương có lúc trao đi mà không cần nhận lại, nhưng đôi khi cần dừng lại để ai đó cảm thấy bình yên…
Yêu thương cần xuất phát từ hai phía, yêu thương như những món quà người ta trao tặng nhau. Nếu ai đó không nâng niu trân trọng nó thì bàn tay kia cũng mỏi và ngày nào đó sẽ buông... Nhưng em tin rằng yêu thương em trao anh là chân thật và không phải nói “buông tay” là có thể làm…
Em yêu anh không có gì tả hết những yêu thương ấy và cũng có thể không bao gờ anh hiểu được em yêu anh nhiều như thế nào. Yêu anh từ ánh mắt nhìn đầu tiên, yêu cái cách anh quan tâm, săn sóc em như đứa em gái bé bỏng của anh, nhưng anh nào biết trong tim em đã rung động và anh không chỉ đơn thuần là người anh trai nữa…
Nụ cười của anh, ánh mắt của anh, em luôn khắc ghi trong tim nhưng em biết yêu thương của em sẽ mãi chỉ là của em. Vì từ đầu yêu thương ấy đã gửi nhầm địa chỉ đó là trái tim anh.
Rồi một này kia em biết rằng anh đã yêu thương một cô bé rất dễ thương…
Có lẽ đó là niềm hạnh phúc của anh, nhưng lại như một vết cắt ngang làm tim em rỉ máu. Anh hạnh phúc nhưng cũng không quên chia sẻ với đứa em gái luôn dõi theo anh từng giây phút bên cạnh anh. Chưa bao giờ em thấy anh cười hạnh phúc như thế. Có lẽ anh và em không phải duyên phận của nhau.
Nhưng anh hãy yên tâm anh nhé!
Em sẽ không khóc,chỉ là tim em nhói đau một chút thôi…
Em sẽ quên và cố gắng quên anh, mối tình đầu của em…
Em sẽ sống hạnh phúc, vì hạnh phúc của em chính là lúc thấy anh hạnh phúc, vậy nên đừng để em thấy những lúc anh buồn nhé…
Em sẽ là em vẫn sẽ sống vô tư, vẫn sẽ luôn mỉm cười với cuộc sống, vẫn sẽ là cô bé thích đi dưới trời mưa ngày nào.
Em sẽ cố gắng để không gục ngã, cố sống mạnh mẽ hơn vì anh vẫn nói em như cây xương rồng mọc giữa sa mạc, đúng không anh?
Anh và cô ấy hãy sống hạnh phúc nhé!
Người ta nói: “Hạnh phúc là khi được nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc.” nhưng khi nhìn thấy anh và cô ấy đi bên nhau em lại thấy chạnh lòng và trái tim em lại đau nhói.
Em sẽ là em và chỉ có thể yêu anh thầm lặng như vậy. Tạm biệt tình yêu của em!

Mưa

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mưa
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



g: Em có xinh không?
b: Không
g: Anh sẽ yêu em mãi mãi chứ
b: Không
g: Anh có thích em không?

b: Không
g: Anh sẽ khóc chứ nếu e đi thật xa?
b: Không
Cô gái bước đi nước mắt chảy dài trên má, trái tim cô rỉ máu
Chàng trai ôm cô gái từ phía sau và thỏ thẻ nói
Ngốc àh: em không xinh vì rm quá đẹp
Anh không yêu em mãi mãi đâu nhưng anh sẽ yêu em bằng tất cả những gì anh có
Anh không thích em đâu vì anh yêu em mà!
Anh cũng chẳng khóc nếu em bỏ đi đâu mà anh sẽ chết mất
Đừng xa anh em nhé
Cô gái mỉm cười chàng trai hôn lên giọt lệ của cô gái....hoàng hôn buông xuống phía dưới cầu có 2 người đang hôn nhau

Per....Love ♥ ♥

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Hãy nói những lời yêu thương

Ngày Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Hãy nói những lời yêu thương
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Chợt nhận ra mình chưa từng là gì của người ta ... ♥
Mình chỉ là một cơn gió thoáng qua … ♥
Khiến cuộc sống ai đó bớt cô đơn … ♥

Hay chỉ là một người thay thế, lấp đầy? ♥
khoảng trống trong tim họ … ♥
Có lẽ mình chưa đủ khả năng để níu giữ cái gọi là hạnh phúc … ♥
Phải chăng buông nó ra, thì hạnh phúc sẽ đến với mình ? ♥

Dear Diary

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Dear Diary
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Hôm qua 1 chàng trai mang món quà từ TPHCM ra gặp người yêu nhân dịp ngày lễ tình nhân. chẳng may ra đến Huế bị tai nạn.Chàng nhấc máy lên gọi:
- Alô em yêu à. Anh đang ra đến Huế thì bị tai nạn. Em vào Huế với anh chứ? Anh đang mắc kẹt tại đó...

- Em xin lỗi, nhưng xa quá, em không thể vào trong đó đc :(( ....
- Cô gái òa khóc trong điện thoại...
Lặng lẽ cúp máy. Chàng trai gọi cho người bạn thân :
- Mày đang làm gì đấy? tao bị tai nạn ở Huế, tao kẹt ở Huế rồi, mày đến đây với tao nhé?
- Tao xin lỗi, nhưng tao không thể bỏ người yêu tao trong ngày hôm nay được, tao không muốn cô ấy buồn...
Cuối cùng chàng trai nhấc máy lên và gọi cho mẹ:
- Mẹ à, con đang bị tai nạn.
- Con ở đâu? Con có bị làm sao không? Ở yên đó, và nói cho mẹ biết địa chỉ, mẹ đến ngay...

P/s: Tình yêu, tình bạn vẫn có thể rời bỏ bạn bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.
Còn tình yêu thương của mẹ, chẳng bao giờ vơi đi , cho dù có chuyện gì xảy ra với bạn đi chăng nữa. Người vẫn có thể bỏ tất cả mọi thứ để đến bên bạn, nhẹ nhàng và vô cùng ấm áp hơn bất kỳ điều gì khác! Hãy nhớ yêu thương mẹ mỗi ngày bạn nhé! ♥

*MỘT AI ĐÓ...*

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết *MỘT AI ĐÓ...*
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


♥ Khi 1 ai đó không còn bên bạn đó, bạn vẫn dõi theo, vẫn quan tâm đến người đó..... Bạn hiểu rằng mình đã thực sự yêu

♥ Khi 1 ai đó quyết định rời xa bạn, bạn cảm thấy mọi ý nghĩa cũng ra đi..... Bạn hiểu rằng đó là người quan trọng của cuộc đời bạn










♥ Khi 1 ai đó bạn muốn quên đi, nhưng càng quên thì bạn càng nhớ.... Bạn hiểu rằng người đó đã chiếm phần lớn trái tim bạn

♥ Khi 1 ai đó khiến bạn bị tổn thương, khiến bạn đau khổ mà bạn vẫn sẵn sàng tỏ ra bình thường và ở bên họ.... Bạn hiểu rằng tình yêu của bạn dành cho người đó rất lớn

♥ Khi 1 ai đó được bạn cho rất nhiều, nhưng người đó không coi trọng mà bạn vẫn sẵn sàng cho đi.... Bạn hiểu rằng người đó là người có giá trị lớn với cuộc sống của bạn

♥ Khi 1 ai đó từ chối bạn, nhưng bạn không cảm thấy hối tiếc những gì mình làm.... Bạn hiểu rằng tình yêu của bạn là chân thành

♥ Khi 1 ai đó làm bạn đau khổ khi họ ở bên người khác chứ không phải bạn mà bạn vẫn cầu chúc cho họ được hạnh phúc... Bạn hiểu rằng bạn yêu người đó còn hơn cả bản thân mình

♥ Khi 1 ai đó, dù bạn biết ng đó đã xa bạn, và mỗi lần nhớ lại bạn thấy nhói trong tim.... Bạn biết rằng bạn không thể tìm được ai hơn người đó trong cuộc sống này

♥ Khi 1 ai đó luôn làm bạn thất vọng, luôn đối xử không công bằng với bạn, luôn làm bạn đau lòng.... Nhưng bạn vẫn sẵn sàng chịu đựng, bạn hiểu rằng người đó là người có thể làm thay đổi cuộc đời bạn.

Và giờ đây tôi sẽ.....

♥ Tôi sẽ quan tâm đến mọi ng nhiều hơn... và dành 1 góc nhỏ cho riêng người đó.... để tôi luôn cảm giác rằng tôi đã yêu thực sự

♥ Tôi sẽ cố tìm những ý nghĩa mới của cuộc sống.... vì tôi biết tôi cũng quan trọng với 1 ai đó

♥ Tôi sẽ vẫn nhớ, nhưng nhớ chỉ là thoáng về.... để tôi biết rằng tôi không vô cảm và tôi còn có 1 trái tim yêu thương

♥ Tôi sẽ ở bên, như 1 người bạn..... để tôi biết rằng tôi là người biết giữ lời hứa, và tôi trân trọng những gì tốt đẹp đã có với họ

♥ Tôi sẽ học cách tạo cơ hội mới cho mình... Vì tôi biết, mỗi lần từ chối là 1 cơ hội mới cho bản thân

♥ Tôi sẽ học cách sống cao thượng... vì hạnh phúc thực sự là khi ng tôi yêu thương được hạnh phúc

♥ Tôi sẽ học cách nghĩ về những kỷ niệm đẹp... Vì cuộc sống này không thể sống mãi trong những điều buồn bã

♥ Tôi sẽ học cách chấp nhận.... vì cuộc sống này đầy rẫy sự bất công......

Và tôi sẽ biết rằng ng đó sẽ mãi ở trong tim tôi dù tháng năm có qua đi

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

ĐỪNG CỐ GẮNG QUÊN đi một người bạn đã từng yêu............

Ngày Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết ĐỪNG CỐ GẮNG QUÊN đi một người bạn đã từng yêu............
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



ĐỪNG CỐ GẮNG QUÊN đi một
người bạn đã từng yêu............
...............
.Bởi vì đó là...




.
ký ức...
...
kỷ niệm...
...
nỗi đau...

...
tình yêu...
...
dù đã là quá khứ
Nhưng bạn phải thừa nhận một
điều là......
không thể vĩnh viễn xóa đi hình
bóng của người đó......đã từng
tồn tại trong trái tim mình." :)....

Mình đã chia tay rồi sao anh?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mình đã chia tay rồi sao anh?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


minh-da-chia-tay-roi-sao-anh
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...




Mình đã chia tay rồi   anh nên mỗi sáng không ai gọi em dậy để đi học, cũng không ai bảo em ngủ sớm…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên chẳng ai nhắc em mang dù khi bầu trới xám xịt những mây đen…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em để mặc tóc xõa tung bay trong gió giữa trưa hè nắng chói chang , từ trong tâm khảm mong lắm một lời anh nhắc nhở , anh la mắng…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em lầm lũi đi trong cơn mưa một mình ướt đẫm , mong mình sốt thật cao, bệnh thật nặng để anh lại về bên em, dỗ dành, chăm sóc em…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên mỗi lần nghe giai điệu quen thuộc của bài “You raise me up” em lại òa khóc, anh nói anh sẽ bên em bảo vệ em cơ mà…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em cứ khóc dài trong những cơn mơ và ngủ dậy với đôi mắt mọng đỏ…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên khi nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc dao phố cuối tuần em lại tự ôm chặt vai mình để nó không run lên bần bật vì đau đớn…

minh-da-chia-tay-roi-sao-anh
Mình đã chia tay rồi sao anh nên ngày bỗng như dài hơn vì em chẳng biết đi đâu hay làm gì mà không có anh…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em loay hoay trong những vụn vỡ cố lần mò chắp ghép lại hồi ức xem em đã làm sai điều gì mà anh lại ra đi…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên em chỉ một mình cô độc trong quán café quen trong ánh mắt thắc mắc ngờ ngợ của cô chủ quán…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên những con đường mình về chung đôi cũng hóa rêu phong, em biết em sẽ tự giết chết mình khi bước lại quãng đường đó trong đơn độc…

Mình đã chia tay rồi sao anh nên ước mơ ta từng nói hứa cùng nhau thực hiện cũng hóa thành nước bốc hơi lên những đám mây...

Mình đã chia tay rồi sao anh nên những bức hình ta chụp chung em gói trọn vào hộp, những đồ vật anh từng tặng em cũng giấu một góc thật kín và mong giá như chúng chưa từng xuất hiện…

Mình đã chia tay rồi sao anh…

Em biết, mọi thứ chỉ là ảo vọng nơi em.

Em biết, mọi thứ đã quá rõ ràng.

Mà sao vẫn thật khó để chấp nhận.

Em biết nhưng em vẫn hỏi “Mình đã chia tay rồi sao anh?” Và cầu mong nơi anh một sự trở về…

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc

Ngày Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!




Hình ảnh: Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc  Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?  Em!  Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?  Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?  Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?  Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.  Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.  Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…  Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.  Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..  Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?  Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?  Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…  Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?  Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…  Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…  Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…  Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…  Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…  Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…    Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?  Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?  Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?  Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…  Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ  Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…  Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…  Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?  Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?  Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!  Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.  Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?  Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?  Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?  Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!  Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…  Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…  Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…  ---Bão. st----


Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?

Em!

Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?




Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?

Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?

Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.

Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.

Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…

Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.

Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..

Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?

Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?

Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…

Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?

Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…

Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…

Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…

Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…

Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…

Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…



Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?

Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?

Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?

Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…

Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ

Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…

Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…

Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?

Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?

Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!

Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.

Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?

Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?

Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?

Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!

Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…

Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…

Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…

---Bão. st----
Hình ảnh: Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc  Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?  Em!  Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?  Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?  Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?  Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.  Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.  Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…  Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.  Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..  Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?  Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?  Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…  Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?  Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…  Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…  Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…  Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…  Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…  Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…    Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?  Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?  Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?  Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…  Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ  Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…  Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…  Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?  Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?  Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!  Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.  Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?  Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?  Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?  Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!  Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…  Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…  Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…  ---Bão. st----