Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-online. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-online. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Khi người ấy không yêu bạn

Ngày Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Khi người ấy không yêu bạn
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Khi người ấy không yêu bạn, cho dù quá khứ người ấy đã từng yêu bạn nhưng sau này đã quên bạn đi, hay là chưa từng yêu bạn. Khi bạn không có cách nào để trở thành người trong trái tim người ấy, thì lòng người ấy sẽ không nhớ về bạn. Tuy nhiên người ấy biết bạn yêu người ấy sâu đậm ra sao, nhưng lại chọn cách vờ như là không hay biết.


Khi người ấy không yêu bạn, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa, cho dù bạn gọi điện thoại cho người ấy, người ấy cũng sẽ nói “được, nhưng có điều anh bây giờ bận rồi. Tối nay gọi lại cho anh đi, hoặc là có thể sẽ gọi lại cho bạn”. Và bạn lúc đó xin đừng bao giờ tin là thật, người ta chỉ là tìm ra một lý do hợp lý để cho có mà thôi. Xin bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Làm như thế người ấy sẽ bắt bạn chờ đợi mà chẳng biết đến bao giờ…

Khi người ấy không yêu bạn, xin bạn ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Người ấy sẽ chẳng dành cho bạn sự chú ý hay quan tâm nào đâu, nhiều nhất là có một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của bạn, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không cón, kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho bạn. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.

Khi người ấy không yêu bạn, tình yêu của bạn trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin bạn đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ. Cần phải nhớ, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với bạn như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.

Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến bạn có cảm giác đó, vì bạn yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu bạn, cũng không phải là do bạn không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Nhìn xbạn, vẫn còn có bao nhiêu người yêu mình, chỉ một điệu cười nhạt, cùng đã đẹp khác nhau rồi.

Khi người ấy không yêu bạn, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận, oán hận rất xấu xí. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, cònêm mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin bạn đừng nghĩ đến “vĩnh viễn”. Yêu không có vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa. Người ấy chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn bạn một bước mà thôi. Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.

Khi người ấy không yêu bạn nữa, xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về bạn, đó không phải là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.
===================

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn….

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn….
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, từng làm việc quên ngày quên tháng để quên đi một vết thương lòng. Vì cô ấy từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại một vết thương mà có lẽ suốt đời không lành lại được. Vì cô ấy là một cô gái rất yếu mềm…



Cô ấy đã đến bên anh, rung động bởi những quan tâm, yêu thương thật lòng của anh. Cô ấy đã dũng cảm cho và nhận yêu thương thêm một lần nữa. Thì anh, người cô ấy đang gắn bó, đừng ép tình cảm của cô ấy phải tiến triển quá nhanh. Bởi cô ấy sợ…

Điều đầu tiên cô ấy sợ là làm anh tổn thương. Thật là như vậy đấy. Cô ấy băn khoăn mình đến với anh vì điều gì, tại sao anh và cô lại yêu nhau? Vì anh quá tốt hay anh đẹp trai và giàu có? Vì anh là người đã ở bên lắng nghe và lau nước mắt cho cô?… Chỉ khi nào cô ấy không tìm ra lý do “vì sao mình yêu anh”, cô ấy sẽ đến và ở lại bên anh vô điều kiện. Đó là lúc cô ấy yêu chính bản thân anh.

Nếu anh chưa từng yêu, chắc anh không thể hiểu cảm giác này. Hơn ai hết, cô ấy biết tình yêu mong manh đến thế nào, thoắt đến, thoắt đi như một cơn gió. Hơn ai hết, cô ấy hiểu nỗi đau do tình yêu gây ra sâu sắc đến bao nhiêu. Và vì yêu anh nên cô ấy không thể để anh phải chịu nỗi đau giống như cô ấy đang mang trong lòng.

Không phải là mối tình đầu của một cô gái, chắc chắn anh sẽ có nhiều thiệt thòi. Trước hết, đó là cảm xúc không còn vẹn nguyên. Cô ấy đã qua cái thời đòi anh phải chiều chuộng, qua những lúc giận hờn vì những chuyện cỏn con và trẻ con. Nhưng anh đừng vì thế mà nói năng thiếu thận trọng làm cô ấy tổn thương bởi giờ đây, tâm hồn cô ấy thật mong manh và nhạy cảm. Bất cứ điều gì anh chưa “uốn lưỡi” trước khi nói cũng làm cô ấy liên tưởng đến quá khứ và ảnh hưởng không tốt đến tình cảm hiện tại cũng như mối quan hệ của hai người.

Không phải là mối tình đầu của cô ấy, anh sẽ phải tốn nhiều công sức hơn để dành được trọn vẹn tình cảm yêu thương. Nhưng anh yên tâm, khi đã dành được thì điều đó hoàn toàn xứng đáng bởi khi cô ấy đã cam tâm tình nguyện thì đó là một sự thiết tha khó có thể đổi dời.

Tuy nhiên, hãy cố gắng hiểu và thông cảm cho những rung động nhỏ trong lòng cô ấy, trong trường hợp nó không dành cho anh, không phải vì anh. Nếu cô ấy rũ bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ không một chút cảm xúc thì có thể anh sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nhưng nếu cô ấy luôn trân trọng và gìn giữ thì anh cũng sẽ được nâng niu trong một nửa còn lại của trái tim cô ấy.

Cuộc sống đã lấy đi của cô ấy nhiều điều nhưng tất cả những gì còn lại, kể cả cuộc đời, sự tự do, mơ ước của cô ấy… là dành cho anh. Vậy nên, làm ơn hãy kiên nhẫn.

Có những ngày em yêu anh…

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Có những ngày em yêu anh…
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Em yêu anh, em yêu cả những ngày không nắng, yêu những ngày không gió nổi, yêu cơn mưa bất chợt vội đến vội đi…
Có những ngày được thắp sáng bởi những điều nhỏ nhặt, những chuyện vu vơ khiến em hạnh phúc lạ thường.




Có những ngày bất giác cười trong trẻo khi em nhớ về những hình ảnh của anh.

Có những ngày mùa đông trong em ấm áp, khi có ai đó cứ giữ khư khư em bên cạnh.

Có những ngày em yêu, có những ngày em vui, có những ngày em say mê chìm đắm, em vồn vã sống yêu thương, em biết đau, biết tủi hờn, biết trái tim mình đang đập những nhịp mãn nguyện.

Em yêu anh, em yêu cả những ngày không nắng, yêu những ngày không gió nổi, yêu cơn mưa bất chợt vội đến vội đi, yêu những cái vuốt ve, những ánh mắt sâu thẳm, yêu, và muốn yêu, yêu hết phần mọi người,…

Có những ngày được nhìn thấy nụ cười thiên thần của anh, khuôn mặt em như đỏ lựng.

Có những ngày trôi qua với hàng tá tin nhắn mà em vẫn cảm thấy sao chưa đủ.

Có những ngày bận rộn với một đống thứ công việc nhưng tâm trí em vẫn cứ nghĩ về anh.

Có những buổi sáng được chào đón bằng một giọng nói ấm áp để em bình yên rúc vào gối nở một nụ cười.

Có những ngày em trót nhớ thương để cứ thơ thẩn mãi.

Có những ngày anh lỡ cười thật tươi để em nhớ suốt đời.

Có những ngày trôi qua không vội vã cho ta biết mình thuộc về nhau.

Có những ngày lơ đễnh nhìn vào khoảng không em cười ngon lành.

Có những ngày em cầm tay bút vẽ vu vơ lên bàn hai hình trái tim nho nhỏ.

Có những ngày em không giấu nổi hạnh phúc khi mỉm cười với người đi trên đường, hát những giai điệu vui tươi.

Có những ngày em kết thúc bằng niềm vui khi được nói chuyện với anh qua webcam.

Có những ngày trôi qua lặng lẽ bởi những ưu tư giận hờn.

Có những ngày dài lê thê bởi những tin nhắn không được gửi.

Có những ngày nghĩ về nhau mà nước mắt như chực rơi…

Có những ngày trôi qua để lại trong em nhiều cảm xúc đan xen, những ngày có anh là những ngày hạnh phúc, những giây phút yêu anh là những phút giây ngọt ngào, những khoảng khắc bên anh là những khoảnh khắc yên bình nhất, em để lại nó cho riêng mình, em cất cho riêng mình thôi, để mỗi ngày qua em lại nhớ đến anh.

Và có những ngày Em yêu Anh như thế!

Anh đã mất đi một người

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Anh đã mất đi một người
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Ngày dài tháng rộng biết đem điều gì khỏa lấp trống trải mênh mông. Duyên đã qua nghĩa là duyên đã hết, tình qua rồi tình cũng hóa hư vô…



Em rất thích câu nói này của Trịnh Công Sơn vì có lẽ nó đúng với anh, đúng với chuyện tình đôi ta: “Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời".

Anh bảo không phải anh không yêu em mà vì anh yêu sự tự do của mình hơn cả. Anh cảm thấy phiền khi bị gò bó, khi có người nhắn tin hỏi anh đang làm gì, anh đi với ai…

Anh bảo không phải anh không yêu em mà vì anh muốn được đi khắp nơi và chẳng muốn có ai đợi chờ hay lo lắng cho anh nếu anh về trễ hay đi đêm không về nhà…

Anh bảo không phải anh không yêu em mà vì chưa phải lúc vì anh không nghĩ mình đủ khả năng mang lại hạnh phúc cho em…

Nhưng anh ơi…
Anh nào hiểu yêu một người đâu phải là tù túng chật hẹp, yêu em thì em vẫn sẽ cho anh khoảng trống anh cần, cho anh khung trời anh rong chơi, em nào bắt anh cả ngày phải bên em…

Anh nào hiểu yêu một người khi nhận được tin nhắn của người kia sẽ thấy vô cùng hạnh phúc và ấm áp, chứ nào phải sự kiểm soát khắt khe…

Anh nào hiểu hạnh phúc của em là được ở bên anh, gần bên anh, nghe anh cười nói chứ em đâu cần vật chất cao sang mà anh bảo anh không đủ khả năng…

Tình yêu nơi em đơn giản chân thành nhưng anh lại làm nó trở nên phức tạp và đớn đau ngàn vạn lần…

Duyên nào đã đến thì cũng là duyên, cuộc đời có mấy khi được gặp nhau, được quen biết rồi yêu thương nhau đâu anh... mà anh lại nỡ phũ phàng chối bỏ…

Thời gian hằn khắc trên những con đường đi qua, những nỗi niềm tâm sự và cả những giọt nước mắt….liệu mai này gặp lại thì em làm sao có thể thản nhiên nhìn anh mà mỉm cười…

Ngày dài tháng rộng biết đem điều gì khỏa lấp trống trải mênh mông…

Anh nói biết đâu ngày nào đó ông trời lại cho ta gặp nhau và yêu thương nhau lần nữa…

Em chỉ cười vì em biết những thứ quý giá sẽ chẳng bao giờ lặp lại lần nữa.

Duyên đã qua thì duyên đã hết, tình qua rồi thì tình cũng hóa hư vô…

Anh của nhiều năm sau nữa có gột rửa vẫn không tìm thấy được hình hài nguyên vẹn như ngày hôm nay…

Em của nhiều năm sau nữa đâu còn ngây thơ khờ khạo để lao đầu vào một người đã nhẫn tâm thật nhiều…

Ta đâu thể yêu nhau trọn vẹn vào mai sau khi ngày hôm nay anh đã lạnh lùng đập tan tất cả…

Trái tim em đã vỡ có chắp vá lại cũng chẳng nên hình.

Mảnh hồn còn sót lại cung vất vưởng nơi ngày tháng nào của dĩ vãng…

Xin anh đừng nói những lời hứa hẹn tương lai khi hiện tại anh không chọn cách bên em.

Xin anh đừng mơ mộng nữa, chính anh đã đánh mất cơ hội để yêu chứ nào phải ai cướp hay giành giật với anh.

Anh bảo yêu em nhưng không thể bên em suy cho cùng là anh ích kỉ, anh yêu bản thân mình hơn thôi…

Mong anh đừng nghĩ em sẽ đứng mãi một chỗ mà đợi anh, em yêu anh nhưng chẳng dại khờ đến mức đợi chờ trong vô vọng…

Em biết sẽ khó khăn để quên đi nhưng với lòng tự trọng của mình , em không cho phép bản thân mình quay lại vì một người đã làm em đau…

Một ngày nào đó, khi anh nhận ra thì có lẽ đã muộn… Anh đã mất đi một người yêu thương anh thật nhiều – nhiều nhất thế gian này….

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Em nhớ anh!!!

Ngày Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Em nhớ anh!!!
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


16 tuổi. Em nhận thức rằng mình không đẹp. Khi còn nhỏ, em đã ngại soi gương để đối diện với chính mình…

Tuổi trăng tròn. Các bạn xinh mơn mởn. Nếu là con gái thì cao, đầy đặn, trắng hồng, gương mặt đẹp tràn đầy sức sống. Còn con trai thì khỏe mạnh, vạm vỡ, cao lớn và có vẻ chững chạc. Còn em, cũng đang ở lứa tuổi đẹp nhất trong đời, vậy mà không thấy đẹp ở điểm nào…

Em ngăm đen, tóc xoăn tự nhiên trông có vẻ xơ xác, người còm nhom. Gương mặt em không có khuyết điểm, nhưng chẳng có vẻ gì nổi bật. Mắt không to, mũi không cao, chẳng có vẻ gì là sắc sảo…



Trong lớp, em học cực đỉnh, biết nhiều thứ, từ nấu ăn, may vá, đến đàn, hát. Người ta nói: “Cái nết đánh chết cái đẹp”. Đúng, nhưng trong thời buổi hiện nay, người ta chỉ thích đánh giá qua vẻ bề ngoài hơn là vẻ đẹp tâm hồn đích thực, liệu câu nói ấy có còn chính xác?

Chưa ai nói thích em bao giờ cả. Cũng không ai trêu đùa bao giờ. Họ tôn trọng em, nhưng em thì cảm thấy tủi thân, khi nhỏ bạn đưa cho xem thử một bức thư tình mà nhóc lớp bên gửi, hay một bó hoa dành cho nhỏ dễ thương nhất lớp được đặt vào hộc bàn hằng ngày….

Em năng nổ tham gia các hoạt động Đoàn để quên đi nỗi mặc cảm ấy. Tuy vậy, em buồn lắm, bởi em thích đơn phương một người, mà dường như người đó chẳng để ý đến cảm xúc của em…

Người đó và em cùng hoạt động trong một chi Đoàn. Hơn em một tuổi, học cùng trường, đẹp trai, dễ thương và ga lăng cùng cực. Anh có biết bao cô gái theo đuổi, hầu hết đều xinh xắn, dễ thương, quả là hơi khập khiễng khi nói họ là đối thủ của em…

Em giấu lòng mình, chỉ giả vờ xem anh là bạn. Anh cũng rất quý em, có gì cũng chia sẻ, tâm sự, hai người rất tâm đầu ý hợp và hiểu nhau…

Một lần, anh tâm sự với em rằng, anh có thích một cô gái, dễ thương, học giỏi, nhưng kiêu kì. Cô ấy không thích ai thật sự, trong khi anh chỉ yêu mỗi mình cô ấy. Tình cảm tan vỡ, anh mất lòng tin vào tình yêu…

Em lắng nghe và chia sẻ. “Hãy cứ sống hết mình vì người khác, rồi ta sẽ tìm thấy được niềm vui thôi anh à! Mọi chuyện rồi sẽ qua!”. Họ lại vui vẻ tham gia các chiến dịch tình nguyện…

Mùa hè nọ, em và anh đi đến một trại mồ côi của một bệnh viện tại một vùng quê xa xôi hẻo lánh, thiếu thốn vật chất trăm bề. Em chực khóc khi nhìn mấy em nhỏ tại đây. Đứa thì bị dị tật, mặt biến dạng, ai nhìn vào cũng sợ, nên tránh xa, dè chừng…Đứa thì bị sưng to một mắt, có đứa lại nhiễm HIV…

Em. Vâng. Chỉ duy nhất mình em bước đến, ôm hôn và chia kẹo cho các bé, hát cho các bé nghe bằng giọng hát ngọt ngào say đắm lòng người. Em ân cần hỏi thăm, động viên và kể chuyện cho các bé. Các bé quấn quýt, yêu mến em đến không ngờ. Ai trong Đoàn cũng cảm động và khâm phục em…

Nhìn những đứa trẻ ấy, em cảm thấy mình may mắn hơn nhiều. Đúng, phải nói là em quá hạnh phúc, khi có một thân thể lành lặn, không có chút khuyết điểm nào. Những đứa trẻ ấy nào có diễm phúc như em! Có đứa lại mất tay chân khi vừa mới sinh ra, đứa thì không thể nhìn thấy ánh sáng sau một căn bệnh khó chữa…Nhìn vào bọn chúng, em mới biết rằng, em thật sự hạnh phúc. Em yêu cuộc đời này!

Đắp chăn cho các bé, em chuẩn bị về thành phố khi màn đêm dần buông. Anh cầm chiếc áo khoác cho em. Em sững sờ. Anh nói: “Để anh ở lại với mấy bé một tuần nữa! Em đã vất vả nhiều rồi, về thành phố trước đi. Chủ nhật tuần sau, anh về”…

Em tính dặn anh hãy thoa kem chống muỗi vào mỗi tối, và đừng thức khuya nhiều, nhưng lại thôi. Chắc cũng không mấy cần thiết…

Khoác áo của anh, em cùng đồng nghiệp về thành phố khi mọi người đang ngon giấc trong chiếc giường ấm áp của mình. Bất giác, em thấy có vật gì trong túi áo khoác. Một..bức thư:

“Em!

Khi đọc những dòng này thì có lẽ chúng ta sẽ không gặp mặt nhau đúng 1 tuần, em nhỉ. Anh thật sự khâm phục nghị lực của em, một cô gái giỏi giang, nghị lực và tốt bụng, và anh đã phát hiện ra, anh…thích em từ rất lâu rồi….”

Em run tay, tờ giấy rớt xuống nền. Tim em đập loạn xạ. Nhưng rồi, lấy lại bình tĩnh, em nhặt lên và đọc tiếp…

“Chúng ta quen nhau đã lâu, nhưng anh thật sự không dám bày tỏ tình cảm, bởi anh sợ em từ chối thì…Nhưng anh đã quyết định lấy hết can đảm để viết bức thư này. Em…không cần trả lời anh gấp đâu, dù gì thì…chúng ta cũng vẫn là bạn thân em nhé! Mà nè, cố giữ gìn sức khỏe nhe! Nửa tháng sau lại phải đi tham gia chiến dịch mùa hè xanh…Xa em một tuần, chắc nhớ em nhiều lắm, nhưng nếu để em ở lại, em ngã bệnh, anh sẽ lại buồn hơn….”

Em gấp thư lại, không đọc nữa, bởi hạnh phúc ngập tràn tâm hồn em rồi…

Và bây giờ em mới cảm nhận được rằng, em không xấu…

Chẳng qua là vì em phủ nhận cái đẹp của mình mà thôi…

Một tuần sau, khi anh về, chắc chắn em sẽ gửi lại anh chiếc áo khoác, nhưng không phải là chiếc áo của anh đâu nhé! Mà là chiếc áo len do chính em đan. Còn chiếc áo của anh, em sẽ giữ lại, và chẳng bao giờ xa rời…

Và em cũng sẽ nói với anh rằng: “Em nhớ anh nhiều lắm!”

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

NHẬT KÍ CỦA MỘT THANH NIÊN MỚI LÀM CHỒNG ! :))

Ngày Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết NHẬT KÍ CỦA MỘT THANH NIÊN MỚI LÀM CHỒNG ! :))
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Em thân yêu...

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!



Anh thấy mình phải có trách nhiệm, có vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới.

Món, hay còn gọi "cái em múc ra từ nồi" là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng "lai tạo" ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống 2 lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Em thân yêu...

Anh đã biết trước là khi chung sống với em, cái nỗi ngạc nhiên sẽ kéo dài vô tận. Quả không sai!

Sau thịt, món canh của em cũng vượt lên chính mình. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh ăn canh ruột cá nấu với nấm, với thịt băm, với rau muống. Đó là ba thứ anh nhận ra được, nhưng còn ba mươi thứ khác có hình thức và hương vị bí ẩn đến nỗi anh vừa đưa lên mồm, vừa tự hỏi rằng đâu là giới hạn chịu đựng của con người và đâu là khái niệm về dinh dưỡng tổng hợp.

Anh chỉ muốn nhấn mạnh, sau khi dùng hết một bát canh như thế, từ nay anh không còn sợ bất cứ kẻ thù nào.

Thế nhưng, hạnh phúc rõ ràng mới chỉ bắt đầu. Bữa trưa là một cuộc du lịch thực sự vào thế giới ẩm thực, giúp anh phát hiện đó vẫn còn hoang dã và du lịch ấy có tên "Du lịch mạo hiểm".

Em đã luộc một đĩa rau cải xanh mướt, mướt đến cả con sâu vẫn nằm im trên lá như ngủ ngàn đời.

Em đưa ra món thịt gà xé phay của một cụ gà đã hưởng thọ chừng trăm tuổi, khiến thịt dai như cục cao su. Cụ gà này ngày trước nhất định có tập thể thao nên hai đùi sắt lại như que.

Sau một bữa trưa chói lọi như thế, anh vui mừng kiệt sức nằm vật ra giường để đến tối được em sốc dậy, dìu tới mâm cỗ thịnh soạn mà em đã chuẩn bị suốt cả buổi chiều.

Trong cơn mê, anh chỉ còn nhớ nó gồm một đĩa cà-ri, phần "cà" ở đáy nồi, phần "ri" ở trên vung, cùng một đĩa heo quay rất nóng giòn nếu chưa cất ba ngày trong tủ lạnh.

Ngoài ra, trên bàn còn có một chậu xà lách to như chậu tắm và một con tôm nướng tẩm mật ong nửa sống, nửa tái, nửa cứng, nửa mềm, nửa xanh, nửa đỏ, nửa chua. nửa cay, nửa gầy, nửa béo.

Sau một bữa tối như thế em yêu ạ, anh chả hiểu tại sao mình còn sống đến hôm sau. Nói chung, anh chả hiểu làm sao mình còn tồn tại tới bây giờ.

Sống với em, ăn những món em nấu khiến anh trở thành người đàn ông dũng cảm, không sợ gian khổ, có hàm răng chắc khỏe, dạ dày mạnh mẽ.

Em thân yêu...

Em là một bằng chứng hùng hồn về khiếu hài hước, về lòng ngây thơ và tư duy không giới hạn của phụ nữ trí thức hiện nay.

Em, những cô gái như em, chẳng những biết chinh phục các đỉnh núi của nghệ thuật nấu ăn mà còn biết san bằng chúng.

Mãi mãi bên em.

Sóng gió thuyền tình

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Sóng gió thuyền tình
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Sóng gió thuyền tình
Mấy ngày qua, chị chỉ ngồi trong phòng lặng ngắm bức ảnh cưới của hai người. Những cơn mưa chuyển mùa khiến lòng chị cuộn trào nỗi nhớ da diết về anh.


Chị yêu anh được 4 năm có lẻ, từ khi hai người còn học chung dưới mái trường sư phạm. Mối tình của họ bắt đầu từ khi hai người là sinh viên năm thứ hai, hai năm ra trường và đi dạy thêm hơn 2 năm nữa. Mối tình của anh chị tưởng như êm đềm chỉ chờ đến ngày con thuyền tình yêu cập bến bờ hạnh phúc. Vậy mà mấy ai hiểu hết chữ “ngờ”? Hạnh phúc thật quá đỗi mong manh và dễ dàng tan theo mây khói nếu như ta không biết cách nắm giữ.
Anh tốt nghiệp và xin vào dạy ở một trường cấp 3 của tỉnh, chị chạy ngược chạy xuôi mới xin được vào ban tuyên giáo huyện. Mặc dù kẻ trên tỉnh, người dưới huyện nhưng hai người vẫn liên lạc với nhau thường xuyên, tình cảm vẫn mặn nồng và thắm thiết như những ngày mới yêu. Cuối tuần anh lại về chỗ chị. Hai người cùng nhau đi chợ. Chị nấu cơm, anh giúp chị nhặt rau, lau nhà. Trong mắt chị anh là một người chồng, người cha lý tưởng, là chỗ dựa vững chắc để chị luôn cảm thấy yên bình và ấm áp khi có sóng gió xảy với mình. Anh đã đưa chị về giới thiệu với gia đình và chị cũng vậy. Mọi chuyện diễn ra tưởng chừng không còn gì tốt đẹp hơn cho đôi trai tài gái sắc. Một đám cưới long trọng sẽ được tổ chức vào đầu tháng 9 tới khi tiết trời đã chuyển sang thu với không khí trong lành và mát dịu, không còn cái nắng chói chang, nóng nực của mùa hè.
Chị và anh đều yêu mến mùa thu và luôn muốn lưu giữ từng khoảnh khắc của nó. Hai người gặp nhau lần đầu cũng vào giữa tháng 9 năm ấy. Chị đi cùng bạn ra sân ga đón bố rồi lóng ngóng thế nào làm rơi ví tiền, bên trong có cả thẻ sinh viên và chứng minh thư. Vòng đi vòng lại nhà ga mấy lần mà không tìm thấy, chị khóc sướt mướt lo lắng cho buổi thi sắp tới, không có thẻ sinh viên, chị sẽ không được vào phòng thi, chứng minh thư cũng đã mất rồi. Nét mặt mấy bố con ai cũng ảm đảm thay cho sự vui mừng lâu ngày cha con mới được gặp nhau.
Tối hôm sau. Trời mưa gió dữ dội. Hình như mai bão về. Chị ngồi trong phòng lặng lẽ ôn bài cho buổi thi sắp tới. Nỗi lo chuyện thi cử không đè nặng tâm trí chị bằng chuyện tấm thẻ sinh viên không còn nữa… Bất chợt có người gõ cửa. Chị ra mở cửa và đó cũng là lần đầu tiên chị gặp anh. Quần áo anh sũng nước, mặt mũi trắng bệch vì lạnh mà miệng vẫn tươi cười chào chị. Anh đưa chị chiếc ví, giới thiệu họ tên rồi nói mình là sinh viên khoa Hóa, gần khoa Văn của chị. Anh làm thêm ở ga và tình cờ nhặt được chiếc ví, mở ra mới biết thông tin người bị mất. Anh dò hỏi bạn bè, biết chị ở đây nhưng vì bận bịu nên giờ mới mang ví trả lại. Nhận chiếc ví, tay chị run run xúc động đến nỗi quên không nói lời cảm ơn anh trước khi anh ra về. Chị kiểm tra ví thấy mọi thứ còn nguyên, duy có tấm ảnh chị đứng cheo leo bên vách đá chụp ở Côn Sơn hồi đầu tháng 3 là không còn nữa. Qua đợt thi, mấy lần chị định gặp anh để nói lời cảm ơn và hỏi chuyện bức ảnh nhưng rồi cảm thấy xấu hổ, chị đành cho qua để rồi tương tư anh từ lúc nào không biết.
Anh chuyển về trọ cùng xóm với chị. Việc gì chị không làm được anh lại “tranh” làm giúp. Lúc xách nước, lúc quét mạng nhện trên tường hay mua thuốc về diệt mối… Sự quan tâm chân thành của anh đã làm trái tim chị xao xuyến, mỗi lúc chị càng cảm mến anh hơn. Những chiều thu đẹp, anh lại rủ chị “lang thang” trên khắp con phố Hà Nội, tận hưởng mùi hương hoa sữa thơm ngào ngạt. Anh bảo chị “đó là những chiều hai ta”…
Chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày trọng đại của hai người. Hai bên gia đình đều tất bận chuẩn bị cho đám cưới. Anh chị lo chuyện chụp ảnh, trang trí phòng cưới và mời họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp đến dự. Cảm giác hạnh phúc của người con gái chuẩn bị lên xe hoa về nhà chồng làm cho cái miệng nhỏ nhắn, xinh xắn của chị lúc nào cũng hé nở nụ cười. Họ đang tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc nhất của tuổi trẻ. Thuyền tình đã cập bến. Một ngôi nhà nhỏ xinh với những đứa con như thiên thần đang chờ bàn tay hai người góp sức xây dựng. Vậy mà… chị gửi lại trầu cau, sính lễ ăn hỏi cho anh.
Ngoài chị và người chị gái, không ai hiểu lí do tại sao chị làm như vậy. Anh đau đớn tìm mọi cách liên lạc với chị mà không được. Chị bỏ đi trước lễ cưới mấy hôm, để lại cho anh phong thư cùng lời chúc mong anh tìm được hạnh phúc bên người con gái khác, xin hãy tha thứ cho chị vì đã làm anh phải chịu nỗi đau đớn tột cùng này. Chị rất yêu anh và mãi mãi trái tim chị thuộc về anh, không có người thứ hai nào khác. Đấy là điều cuối cùng chị muốn nói với anh. Những kỉ niệm của tình yêu đôi lứa chị sẽ mang theo bên mình cho đến khi từ giã cõi đời này. Số phận thật trớ trêu. Hạnh phúc tưởng như đã nắm chặt trong tay để không sao vụt mất, nhưng...
Sóng gió thuyền tình
Chị lang thang trên khắp con phố của Đà Lạt. Nhìn những đôi trai gái tay trong tay hạnh phúc chụp hình cưới mà chị xót xa, quả tim như có người bóp nghẹt. Hai ngày nữa lẽ ra đã là ngày hạnh phúc trăm năm của chị và anh,… Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má chị. Đôi mắt thâm quầng và làn da xanh xao khiến chị trông không còn chút sức sống. Nhớ anh cồn cào và chỉ mong được nghe một lời anh nói, điện thoại nắm chặt trong tay mà chị không thể gọi cho anh. Hơn ai hết chị hiểu những gì đang diễn ra với mình. Căn bệnh ung thư dạ dày quái ác đã bủa vây lấy chị. Chị không còn nhiều thời gian nữa. Chị chọn cách ra đi vì không muốn anh phải chứng kiến sự thật đau đớn, phũ phàng này. Làm sao chị có thể nói cho anh biết rằng chị chỉ còn sống được hai tháng nữa. Chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được trông thấy anh, nhìn anh cười và nghe anh nói, nhắc chị mặc ấm trước khi ra ngoài khi trời bắt đầu se se lạnh. Nhận tờ giấy xét nghiệm, chị không tin vào những gì đang diễn ra với mình. Chị bị ung thư giai đoạn cuối ư? Không còn cách nào để cứu chữa? Những dự định cho tương lai của hai người đã không thể thực hiện… Khi anh ngỏ lời cầu hôn, chị đã nói sẽ chăm sóc anh suốt cuộc đời, nhưng giờ thì…
Qua khung cửa sổ, đôi mắt chị vô hồn nhìn những cánh cò trắng khuất dần sau rặng núi xa xa. Trong phòng chị luôn có một lọ hoa hồng thơm ngát. Không hiểu sao chị và anh đều yêu những cánh hồng trắng muốt, nhỏ xinh mà không phải hồng vàng hay hồng nhung rực rỡ? Chị yêu màu trắng tinh khôi và giản dị của nó. Phải chăng loài hoa ấy cũng như tấm lòng anh chị dành cho nhau, ân tình và thủy chung mà chỉ có cái chết mới tạm chia rẽ được hai người. Những ngày còn lại của cuộc đời, chị luôn cầu nguyện cho anh và người thân của mình luôn được yên bình. Anh sẽ sống tốt dù không có chị ở bên. Nỗi đau sẽ qua đi để tình yêu ở lại. Dù chị có về một nơi xa xôi lạnh lẽo, trái tim và tình yêu chân thành chị vẫn dành cho anh, ngọt ngào và nguyên vẹn. Mùa cưới đến rồi, chị thầm mong cho những con thuyền chở đầy tình yêu của đôi lứa sẽ vượt qua mọi sóng gió gian lao để cập bến bờ hạnh phúc.

Không có anh, em vẫn ổn ?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Không có anh, em vẫn ổn ?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Em vẫn có thể tự học một mình mà không cần những lời chỉ dẫn bên tai của anh như ngày xưa. Em vẫn vượt qua kì thi một cách tốt đẹp như những ngày có anh!
Không có anh, em vẫn ổn… 

Em vẫn một mình đạp xe dạo phố phường vào những chiều cuối tuần, ăn kem cùng với hội bạn thân, chụp hình nhí nhảnh với bất kì người bạn nào em gặp trên phố.

Em vẫn có thể tự học một mình mà không cần những lời chỉ dẫn bên tai của anh như ngày xưa. Em vẫn vượt qua kì thi một cách tốt đẹp như những ngày có anh!


Không có anh, em vẫn ổn...

Em vẫn đến lớp học guitar vào những buổi tối muộn, vẫn một mình chơi những bản nhạc mới phức tạp mà không cần sự hướng dẫn của tay guitar cừ khôi như anh.

Em vẫn vui vẻ với ngày sinh nhật bên gia đình thân yêu, bên đứa em gái nhỏ nhắn nghịch ngợm, bên đám bạn vô tư cười nhiều, duy chỉ thiếu món quà từ… anh.

Không có anh, em vẫn ổn… 


Em vẫn yên ổn chịu đựng những mất mát gia đình mà không cần những tin nhắn an ủi ấm áp của anh. Em tự nhủ mọi chuyện sẽ qua thôi, vì đây không phải là lần đầu tiên em vấp ngã.

Em vẫn khóc thật to, vẫn tự lau nước mắt mỗi khi lòng trống rỗng, vẫn thoa son để thấy sự chua xót sẽ làm  bản thân em ngày một mạnh mẽ hơn.
Cuộc sống ngày càng trở nên gấp gáp xô bồ, và ai cũng phải chạy theo cơn lốc ấy. Dù em biết trái tim mình chẳng hề được mạnh mẽ như những gì em nghĩ, nhưng ai rồi cũng phải tự mình lớn lên.

Em không phải là đứa con gái nhút nhát mỏng manh như ngày xưa nữa đâu. Em sẽ mạnh mẽ và cứng cỏi hơn bao giờ hết khi không có anh bên cạnh.
Cho dù đôi lúc em tưởng mình gục ngã trước bao nhiêu sóng gió, nhưng rồi bên cạnh em vẫn còn đó những người thân, những người bạn luôn đồng hành cùng em trên mọi bước đường.

Em ổn, anh à!
Còn anh, anh ổn không?

TRUYỆN NGẮN: NGƯỜI BÁC SĨ BẤT ĐẮC DĨ

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết TRUYỆN NGẮN: NGƯỜI BÁC SĨ BẤT ĐẮC DĨ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


- Em có thai rồi….
- Ừ! Vậy phá nó đi!
Tôi ngỡ ngàng trước lời đề nghị quá thẳng thắn của anh. Bằng tất cả can đảm, môi tôi run lên:
- Tại sao?
- Em biết đấy! Chúng ta đâu phải là người yêu, và anh thì sắp kết hôn với bạn gái anh rồi.
- Nhưng…..nhưng mà…..
- Tút….Tút….Tút….




Đúng! Tôi không phải là người yêu của anh.
Tôi chỉ là người tình của anh…
Là một người tình bất đắc dĩ, vì tôi yêu anh. Tôi yêu anh từ những năm phổ thông, và dõi theo anh từ ngưỡng đại học….Cho tới khi anh có bạn gái – cô hoa khôi của trường, xinh đẹp, giỏi giang; thì tôi vẫn yêu anh….
Tưởng như, tôi sẽ giấu tình yêu ấy mãi trong lòng, thì một điều đáng lẽ không nên đến đã xảy ra….
Đêm tiệc chia tay sinh viên ra trường, người yêu anh không đến…. Còn tôi, tôi nhìn anh bảnh bao với rất nhiều người đẹp vây quanh…
Và sau vài ba ly rượu, tôi không còn biết gì nữa….
Khi tỉnh giấc, tôi đang nằm bên anh….
Nói đúng hơn, tôi đang nằm trong vòng tay anh….
Theo lời anh kể, đêm hôm ấy, tôi say bí tỉ. Chính tôi đã chủ dộng ôm lấy anh, hôn anh…
Và nói rằng, tôi yêu anh…


Từ sau đêm đó, tôi trở thành người tình của anh. Người tình bất đắc dĩ. Ngày hôm ấy đến nay đã gần 3 năm rồi…
…Để ngày hôm nay, bằng một câu nói ngắn gọn, và thái độ lạnh lung nhất, anh vứt bỏ người tình của mình như vứt đi một món đồ chơi đã hết hạn sử dụng….
Tôi vứt điện thoại xuống sàn…
…….
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện…Qua vài lời dặn dò của bác sĩ, tôi mang về một hộp Mifepriston – thuốc phá thai tại nhà.
Cơn đau dữ dội kéo dài, khiến tôi vật vã suốt 2 ngày liền….
Nhìn tấp drap giường bê bết máu, nước mắt tôi trào ra không dừng lại được…
Nhẫn tâm….đồ nhẫn tâm….
Tôi phải trả thù…
Nhưng…tôi phải trả thù bằng cách nào?
Làm thế nào đây?
……..
Đúng rồi….tôi phải phá huỷ gia đình của anh ta….
Tôi phải khiến anh ta mất đi hạnh phúc.
Tôi sẽ biến mất bằng cách của tôi…



Hôm nay là ngày tôi lấy vợ….
Tôi yêu vợ tôi….Tôi yêu gia đình của tôi…
Vợ tôi là một người phụ nữ rất đẹp. Nàng thông minh, đảm đang và hết mực yêu thương tôi. Nàng là một cô gái chung thuỷ.
Còn tôi. Tôi là một người đàn ông. Đương nhiên tôi có nhiều mối quan hệ ngoài luồng khác.
Nhưng em là người phụ nữ duy nhất tôi yêu.
………….
Trong số những người phụ nữ của tôi, có cô ta….
Cô ta là bạn học cùng cấp III và đại học của tôi. Cô ta khá xinh đẹp, và cũng thuộc top hot của trường.
Tôi biết cô ta yêu tôi.
Cách cô ta lén nhìn tôi, dõi theo tôi khác hẳn những người khác. Nó chất chứa yêu thương.
Và đêm tiệc chia tay, trong cơn say, cô ta đã té vào người tôi….
Đương nhiên, tôi không bỏ qua cơ hội đó.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô ta gần như ngỡ ngàng khi nhận ra đã thuộc về tôi. Và bằng vài câu nói dối ngọt ngào, cô ta đã thừa nhận tình cảm của mình và trở thành người tình của tôi.
Đương nhiên, cô ta sẽ mãi mãi chỉ là người tình….
Trước ngày đám cưới của tôi 3 tuần, cô ta nói với tôi rằng, cô ta có thai…
Đó chắc chắn chỉ là một chiêu bài để ép buộc tôi gắn kết với cô ta. Và đương nhiên tôi sẽ không để điều ấy xảy ra, phá hoại hạnh phúc của tôi….
Một năm sau ngày cưới.
Vợ tôi chuyển dạ trong bệnh viện. Rồi tôi phát hiện ra, trong số những người bạn tới thăm vợ tôi, có cô ta. Tôi sững sờ.
Rồi lúc cô ta vừa ra về, tôi phát hiện trong phòng tắm của phòng bệnh, có một tập tải liệu. Mở ra xem, tôi gần như chết đứng người.
Đó là một bản photo của giấy báo thai, và sổ theo dõi thai theo từng tháng, và một tấm hình của đứa bé trai được vài tháng tuổi….
Còn có một tờ xét nghiệm ADN, kết quả 99.99% rằng đứa bé là con tôi….
Tôi vội vàng xé nó cho vảo túi áo khi nghe tiếng vợ tôi bước chân xuống giường.
Tôi hỏi em:
- ừm! cô bạn khi nãy của em…em quen cô ấy khi nào?
Vợ tôi mỉm cười hồn nhiên:
- Khoảng gần một năm trước, khi em tới khám thai tại bệnh viện thì gặp cô ấy. Thật đáng thương, chồng cô ấy mất vì tai nạn khi cô ấy mới mang thai có 1 tháng…
- Và… ?
- À! Cô ấy vẫn nuôi con một mình. Nghĩ lại em thấy mình thật hạnh phúc, vì khi con em ra đời, vẫn có ông xã bên cạnh….
Em dựa đầu vảo vai tôi, nũng nịu….
Tôi yêu vợ tôi….
Tôi yêu gia đình của tôi….


Tôi hẹn gặp cô ta tại một quán nước.
Cô ta nhìn đẹp hơn lúc trước.
Cô ta bế theo một đứa bé….
Nhìn tôi, cô ta mỉm cười…
- Cô muốn gì?
- Vậy anh muốn gì?
- Hãy tránh xa gia đình tôi ra!
Cô ta nhếch miệng cười, nụ cười chua chát:
- Tôi và con tôi cũng cần một gia đình….
……….
- Tôi sẽ chu cấp cho cô đầy đủ để nuôi con, nhưng cô tránh xa gia đình tôi ra!
Cô ta ngước mắt nhìn tôi. Ánh mắt đầy thù hận:
- Tiền ư? Anh sẽ trả bao nhiêu cho một người tình bất đắc dĩ?
Và cô ta đứng lên, bế đứa bé bước ra khỏi tiệm cà phê.
Đứa bé ấy là con của tôi…
………
Sau ngày hôm ấy, cô ta dường như biến mất hoàn toàn. Giống như cái cách cô ta tiếp cận vợ tôi, không dấu vết!
Cô ta mang theo cả đứa con riêng của tôi….


Tôi đưa đứa bé đến trả cho người bạn của mình….
Bằng một chút quen biết, tôi đã tự tạo ra một vài tờ khám thai, và giấy xét nghiệm AND giả để lừa anh ta….
Đúng! Lúc đầu, tôi tính vạch trần bộ mặt giả dối của anh ta trước vợ anh ta…
Nhưng…
Khi tôi nhìn cô ấy trong phòng sản phụ, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc….
Trái tim tôi dường như thắt lại…
Nếu gia đình ấy đổ vỡ, cô ấy và đứa con sẽ rất đau khổ….
Cô gái ấy không làm gì sai cả….
Và cả con cô ấy cũng thế….
Nó vô tội….
Tôi rơi nước mắt…
Con à…Đau khổ, chỉ mình mẹ chịu, thế là đủ rồi….


Tôi xuất cảnh…
Biết đâu, ở nơi nào đó trên thế giới này, có một ai đó cần tôi để làm vợ, không phải là người tình ?