Hiển thị các bài đăng có nhãn Vườn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vườn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Bài thơ hay: Chiều buồn mình anh

Ngày Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Bài thơ hay: Chiều buồn mình anh
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Chiều vàng ngả bóng con đường
Phút giây định mệnh, vấn vương đời mình
Em cười trong nắng tươi xinh
Cho anh ngây ngất, mắt nhìn vu vơ.
Xem thêm »

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Bài thơ hay: Thế giới này có anh

Ngày Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Bài thơ hay: Thế giới này có anh
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Em là gì trong trái tim của anh?
Là cát trên sa mạc đong đầy nắng
Là nước dưới đáy biển mênh mông
Mờ nhạt em thấy mình mờ nhạt lắm...

Anh là gì trong trái tim của em?
Là bầu trời đầy sao và ánh trăng
Là cánh đồng hoa trải dài bờ vắng
Lung linh con đường đỏ những cánh hồng...

Không là người dưng chẳng phải người yêu
Nhưng ta biết, quan tâm nhau thật nhiều
Biết hạnh phúc khi ai cười rạng rỡ
Biết đau lòng khi nước mắt ai rơi...

Cần gì đâu, một buổi hẹn cuối chiều
Hay được nắm tay trên đường dạo phố?
Chỉ cần anh thôi hãy luôn ở đó
Để em biết thế giới này có anh...

St

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Bài thơ đạt giải hay nhất năm 2005

Ngày Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Bài thơ đạt giải hay nhất năm 2005
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Khi tôi sinh ra, tôi màu đen.
Khi tôi lớn lên, tôi màu đen.
Khi tôi đi dưới nắng, tôi màu đen.
Khi tôi sợ, tôi màu đen.
Khi tôi bệnh, tôi màu đen.
Và khi tôi chết, tôi vẫn màu đen.

Còn bạn, hỡi người da trắng.
Khi bạn sinh ra, bạn màu hồng.
Khi bạn lớn lên, bạn màu trắng.
Khi bạn đi dưới nắng, bạn màu đỏ.
Khi bạn lạnh, bạn màu xanh.
Khi bạn sợ, bạn màu vàng.
Khi bạn bệnh, bạn màu xanh (lá).
Và khi bạn chết đi, bạn màu xám.
Thế mà bạn gọi tôi là da màu ư !!?

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Hai sắc hoa tigon

Ngày Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Hai sắc hoa tigon
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


hai-sac-hoa-tigon
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc, Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong Và phương trời thẳm mờ sương, cát, Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi Thở dài những lúc thấy tôi vui Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ, Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !”
Thuở đó, nào tôi đã biết gì Cánh hoa tan tác của sinh ly Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biến suy”
Đâu biết lần đi một lỡ làng, Dưới trời đau khổ, chết yêu đương. Người xa xǎm quá! Tôi buồn lắm, Trong một ngày vui pháo nhuộm đường…
Từ đấy thu rồi, thu, lại thu, Lòng tôi còn giá đến bao giờ? Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ… Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời ái ân lạt lẽo của chồng tôi, Mà từng thu chết, từng thu chết Vẫn dấu trong tim bóng  một người
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm pha!
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi Một mùa thu trước rất xa xôi… Đến nay tôi hiểu thì tôi đã, Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ, Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây vắng, Người ấy sang sông đứng ngóng đò.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa… vỡ ?
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng ?

Thơ tình: Xa và nỗi nhớ

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Thơ tình: Xa và nỗi nhớ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Tim cô đơn anh lại nhớ em
Những buồn vui cũng nhớ về em
Những ý nghĩ về em luôn hiện hữu
Như mặt trời chiếu xuống đại dương
Những ước mơ về ngày hạnh phúc
Anh vẫn chờ - ước mộng chung đôi

Hồn nhiên quá ngày em thơ dại
Em không hiểu những lời anh nói
Em xa lạ với ánh mắt đang yêu
Mãi để anh mỏi bước đi tìm

Trái tim đau vì thấy nhớ em tôi
Trên bước đường dài em lẻ bóng
Anh nơi này mãi ngóng tin em
Tình mình có những xa cách ấy
Xa phương trời - tình mãi trong tim

Nhớ nghe em, tim đau vì nhớ
Khoảng cách này không thể ngăn chia
Mãi yêu em đến cuối con đường
Suốt cuộc đời mãi chỉ yêu em.

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Thơ tình: Duyên

Ngày Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Thơ tình: Duyên
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Thơ tình: Duyên, Thơ tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tho tinh, tinh yeu, ben nhau, chia ly, nuoc mat, noi buon, hanh phuc, noi nho, mua dong, dinh menh, tho tinh yeu, tho tinh hay

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Những lối tỏ tình đáng yêu bằng ca dao

Ngày Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Những lối tỏ tình đáng yêu bằng ca dao
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Chúng ta bắt đầu với nỗi lòng của những chàng trai không vợ hay còn gọi nôm na là ‘ế’ vợ:
Trâu kia ăn cỏ bờ ao
Anh kia không vợ đời nào có con?

Người ta con trước, con sau
Thân anh không vợ như cau không buồng
Cau không buồng ra tuồng cau đực
Anh không có vợ cực lắm anh ơi
Người ta đi đón về đôi
Thân anh đi lẻ về loi một mình
Vì không cam tâm sống một mình cho nên người con trai đã phải gắng sức đi tìm bạn trăm năm. Nhưng hỡi ôi:
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay bể Bắc anh tìm bể Ðông
Nhiều lúc anh ta cũng cố gắng an ủi mình qua câu:
Làm trai chí ở cho bền
Chớ lo muộn vợ, chớ phiền muộn con
Rồi đến một ngày đẹp trời nào đó, bất ngờ chàng trai, sau bao nhiêu thất bại, tìm tòi, cuối cùng cũng tìm được người bạn mà có thể làm người bạn đời. Chàng ta mừng mà hát:
Bấy lâu vắng bạn khát khao
Giờ được gặp bạn mừng sao hỡi mừng
Cảm giác ngây dại lúc đầu của chàng trai là si tình, nhung nhớ, tơ tưởng không thôi:
Nhịp chày giã dó, nhặt thưa
Ðèn le lói sáng lòng ngơ ngẩn buồn
Nhớ ai mê mẩn tâm hồn
Thương ai mong đợi mỏi mòn tháng năm
Thương thì thương dữ lắm rồi nhưng chàng trai còn chưa dám nói, lúc gặp gỡ thì tảng lờ như vô tình không để ý đến:
Thò tay mà ngắt cọng ngò
Thương em đứt ruột, giả đò làm ngơ
Ðôi khi nhìn người mình yêu cũng chỉ dám nhìn trộm:
Ngó em không dám ngó lâu
Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi
Niềm tương tư, thương nhớ của chàng trai thì thiệt là ‘đứt ruột’:
Bởi thương em nên ốm với gầy
Cơm ăn chẳng đặng gần đầy ba thu
Ngó lên trăng sáng sao lu
Thấy em có nghĩa mấy thu anh cũng chờ
Lòng dạ của người con trai si tình ế vợ thì như vậy, còn tâm tư của cô gái lỡ thì, ế chồng thì sao? Hãy nghe:
Tròng trành như nón không quai
Như thuyền không lái như ai không chồng
Gái có chồng như gông đeo cổ
Gái không chồng như phản gỗ long đanh
Phản long đanh anh còn chữa được
Gái không chồng chạy ngược chạy xuôi
Không chồng khổ lắm chị em ơi!
Có nhiều người muộn chồng vì hoàn cảnh, có người muộn chồng vì quá kén chọn lúc còn trẻ:
Buổi chợ đông sao em chẳng bán hàng
Ðể tan buổi chợ em dạo làng bán duyên
Nhưng có khi nàng con gái còn kén chọn là vì nàng muốn chỉ lấy người thật sự nàng thương, người mà ‘ông trời‘ đã lựa chọn cho nàng:
Em không thương chi tài sắc của người
Ông trời kia đã định, em thương người em phải thương
Khi gặp được chàng trai mình thương rồi thì cô gái cũng tương tư, thương trộm nhớ thầm:
Biết người, biết mặt nhau chi
Ðể đêm em tưởng ngày thì mơ
Vừa thương nhớ nàng vừa lo tuổi tác tăng dần lên của mình:
Trai ba mươi tuổi đang xoan
Gái ba mươi tuổi đã toan về già
Nhưng rồi nàng cũng tự an ủi rằng dù gì thì mình vẫn còn xuân tươi lắm:
Trai ba mươi tuổi mà già
Gái ba mươi tám đang ra má hồng
Hoàn cảnh của đôi trai không vợ, gái chưa chồng thật giống như:
Em như ngọn cỏ phất phơ
Anh như con nghé nhởn nhơ giữa đồng
Hay là:
Cam già quá lứa bán buôn
Em già quá lứa có buồn không em?
Cam già quá lứa bửa phơi
Em già quá lứa có nơi đợi chờ
Vậy mới biết, cho dù ở độ tuổi nào đi chăng nữa thì người ta vẫn có thể chọn người xứng hợp với mình.
Giờ thì ta nói về cách làm quen, tỏ tình của chàng trai ra thế nào khi đã mê một cô gái. Anh chàng này thuộc hạng:
Học hành ba chữ lem nhem
Thấy gái thì thèm như chửa thèm chua
Tuy chỉ có vài ba chữ lem nhem nhưng chàng ta khôn lắm, thấy nàng làm nghề trồng hoa thì chàng mới đưa đẩy:
Hoa chi thơm lạ thơm lừng
Thơm cây thơm rễ người trồng cũng thơm


Nói chuyện làm quen vẩn vơ một hồi chàng ta đi thẳng vào vấn đề, trước hỏi thân phận của nàng:
Ngó lên mây bạc trời hồng
Thương em hỏi thiệt có chồng hay chưa?
Cô con gái lịch sự trả lời:
Mận hỏi thì Ðào xin thưa
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào
Nghe câu trả lời ấy chàng mừng lắm, vội nói:
Người thanh nói tiếng cũng thanh
Thấy em lịch sự lòng anh cũng mừng
Ðêm trăng sáng chỉ có chừng
Ðôi ta đã gặp thì đừng xa nhau
Tuy vậy người con gái cũng rất cẩn thận, nàng hỏi thăm lại gia cảnh, quê quán chàng trai:
Hỏi chàng quê quán nơi đâu
Mà chàng thả lưới buông câu chốn này?
Và hay là:
Anh đã có vợ con chưa
Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào?
Và có lúc dù trong bụng đã ưng rồi mà bên ngoài nàng còn giả bộ làm nghiêm với chàng, khuyên chàng đừng nên quá vội vàng:
Rừng hoang sóc nhảy tưng bừng
Hoa chưa nở nhụy, bướm đừng xôn xao
Và có khi nàng còn tàn nhẫn khuyên chàng nên bỏ cuộc đi, đừng theo đuổi làm gì cho mất công. Ðây là thủ đoạn của những cô muốn thử xem anh con trai có thương yêu mình thực lòng hay không:
Câu cá cá chẳng ăn mồi
Ðừng câu mà mệt đừng ngồi mà trưa
Phản ứng của chàng trai là chỉ nhất quyết yêu một mình cô nàng, và lập tức tỏ rõ lòng dạ mình bằng câu:
Cây đa lá rụng đầy đình
Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu
Và chưa chi mà chàng đã thề thốt sẽ chờ đợi cô nàng đến trọn đời:
Chờ em chờ mận chờ mơ
Chờ hết mùa mận chờ qua mùa đào
Chờ em cho tuổi anh cao
Cho duyên anh nhạt má đào em phai
Chờ em anh chẳng lấy ai
Khăng khăng chí quyết một hai đợi chờ!
Người con gái thấy vậy cũng tội nghiệp nên khuyên bảo rằng:
Yêu cây thì nhớ đến hoa
Yêu nhau thì đến tận nhà mà chơi
Nàng muốn anh chàng phải đến nhà làm quen với cha mẹ, gia đình đàng hoàng và để còn có cơ hội, thời gian tìm hiểu. Trong thời gian tìm hiểu đó, khi thấy nàng cũng có nhiều anh chàng khác theo đuổi, chàng lo lắng, buồn rầu, than thở:
Sự đời nghĩ cũng nực cười
Một con cá lội, mấy người buông câu
Rồi chàng khéo léo nhắc nhở nàng:
Quay tơ phải giữ mối tơ
Dù năm bảy mối cũng chờ mối anh
Trong khi đó nàng vẫn không ngớt nhởn nhơ và chàng cứ lại tiếp tục buồn rầu:
Bướm bay giữa bể bướm rơi
Anh thấy em ngó nhiều nơi anh buồn
Khi có cơ hội thì chàng khuyên nhủ:
Ăn chanh ngồi gốc cây chanh
Khuyên cội, khuyên cành, khuyên lá, khuyên bông
Khuyên cho đó vợ đây chồng
Ðó bế con gái đây bồng con trai
Nếu thấy anh chàng nhà nghèo, học chưa ra trường, chưa có job thì nàng lo lắng:
Thấy anh em cũng muốn theo
Em sợ anh nghèo bán vợ anh ăn
Chàng trai trấn an:
Nghèo thì bán khế bán khăn
Nào ai bán vợ mà ăn bao giờ
Có khi cô con gái tỏ vẻ chê bai vóc dáng nhỏ con, yếu đuối của chàng thì chàng trấn an, phân bua rằng:
Em chớ thấy anh nhỏ mà sầu
Con ong nó bao nhiêu lớn, nó châm bầu bầu thui?
Ðó là nãy giờ ta bàn về tấm lòng người con trai khi yêu thương, theo đuổi người con gái. Còn tấm lòng người con gái đối với chàng trai một khi nàng đã trót thương chàng rồi thì thế nào? Cũng da diết, đậm đà, lai láng lắm. Châm ngôn trước tiên của nàng là:
Chim khôn lựa nhánh, lựa cành
Gái khôn lựa chốn trai lành gởi thân
Khi đã yêu anh con trai rồi thì nàng kiên tâm chờ đợi:
Nhác trông nhà ngói năm gian
Thấy chàng lịch sự, khôn ngoan, có tài
Cho nên em chẳng lấy ai
Em quyết chờ đợi một vài ba đông
Yêu anh em chẳng lấy chồng
Em dốc một lòng chờ đợi lấy anh
Và những khi buồn nàng còn tỏ lòng dạ mình cùng sông núi:
Núi Ngự Bình trước tròn sau méo
Sông An Cựu nắng đục mưa trong
Em đây vốn thực chưa chồng
Núi cao sông rộng biết gởi lòng cùng ai?
Ðường tình duyên có khi cũng lắm chông gai, trắc trở, có khi cả hai người cùng chờ đợi nhau trong cô đơn, sầu tư não nuột. Hãy nghe nỗi lòng người con gái:
Sông Tương ai gọi rằng sâu
Chẳng bằng phân nửa mạch sầu của ta
Sông tuy sâu hãy còn có đáy
Bình tương tư không bãi không bờ
Ðầu sông chàng đợi, chàng chờ
Nào hay thiếp đợi lửng lờ cuối sông
Và chẳng may nếu phải xa nhau thì còn buồn gì hơn:
Chim lạc bầy thương cây nhớ cội
Người xa người khổ tội người ơi
Ví dầu chẳng biết thời thôi
Biết rồi mỗi đứa mỗi nơi thêm buồn
Trong cuộc tình duyên, cũng có khi cô con gái đã sẵn sàng chờ người con trai đến cưới hỏi nhưng rồi anh chàng cứ hẹn lần, hẹn lửa với hết lý do này tới lý do khác, để rồi cuối cùng cô nàng bỏ đi lấy chồng khác. Khi ấy, có hối tiếc cũng đã quá muộn màng. Ta thử đọc lại những câu ca dao ý nhị nhưng khôi hài này:
Mình rằng mình quyết lấy ta
Ðể ta hẹn cưới hăm ba tháng này
Hăm ba nay đã đến ngày
Ta hẹn mình rày cho đến tháng giêng
Tháng giêng năm mới chưa nên
Ta hẹn mình liền cho đến tháng hai
Tháng hai có đỗ có khoai
Ta lại vật nài cho đến tháng tư
Tháng tư ngày chẳn tháng dư
Ta lại chần chừ cho đến tháng năm
Tháng năm là tháng trâu đầm
Ta hẹn mình rằng tháng sáu mình lên
Tháng sáu lo chửa kịp tiền
Bước sang tháng bảy lại liền mưa ngâu
Tháng bảy là tháng mưa ngâu
Bước sang tháng tám lại đầu trăng thu
Tháng tám là tháng trăng thu
Bước sang tháng chín mù mù mưa rươi
Tháng chín là tháng mưa rươi
Bước sang tháng mười đã đãi mưa đông
Quanh đi quẩn lại em đã có chồng
Như chim trong lồng, như cá cắn câu
Hôn nhân mà hẹn chờ từ tháng chạp cho đến tháng mười như vậy, mất vợ tưởng cũng không có gì đáng ngạc nhiên cho lắm!

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Lời ru của mẹ

Ngày Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Lời ru của mẹ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



♥ Coud

Bế đứa con trai vừa mới chào đời lên, bà mẹ nhè nhẹ đong đưa đôi tay và hát:

Thương con mẹ thương con.
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Ðến ngày con lớn khôn...

Ðứa bé càng lúc càng lớn lên. Khi được hai tuổi, nó chạy chập chững bước thấp bước cao nô đùa quanh nhà, lôi sách vở trên kệ xuống để nghịch phá. Nó bày đủ thứ đồ chơi ra sàn nhà. Nó tè trong quần. Nó ị trên giường. Nó khóc. Nó la. Và bà mẹ đôi lúc phải thốt lên: Cái thằng này, con làm mẹ điên mất! Nhưng đêm đến, khi nó ngủ thật say, bà mẹ đến bên chiếc nôi trìu mến nhìn nó và khẽ hát: 

Thương con mẹ thương con.
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Ðến ngày con lớn khôn...

Ðứa bé tiếp tục lớn lên thành một thằng nhóc chín tuổi. Nó không hề thích ăn uống đúng giờ. Nó không bao giờ muốn tắm rửa. Khi bà ngoại đến thăm, nhiều lúc nó lại buông giọng gắt gỏng với bà. Và bà mẹ đôi lúc muốn đưa nó đi đâu cho khuất mắt. Nhưng đêm đến, khi nó ngủ thật say, bà mẹ rón rén đến bên giường, kéo tấm chăn đắp lên người nó và khẽ hát: Thương con mẹ thương con...


Ngày qua ngày, thằng bé đến tuổi dậy thì. Nó dẫn về nhà những thằng bạn kỳ quặc. Nó ăn mặc những bộ đồ kỳ quặc. Nó nhún nhảy một cách kỳ quặc theo những bản nhạc cũng rất kỳ quặc. Và bà mẹ đôi lúc có cảm giác như thể đang ở trong sở thú. Nhưng đêm đến, chờ nó ngủ thật say, bà mẹ nhẹ nhàng mở cửa phòng riêng của nó, bước đến hôn lên trán nó và khẽ hát: 

Thương con mẹ thương con.
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Ðến ngày con lớn khôn...

Thằng bé kỳ quặc tiếp tục lớn lên thành một thanh niên trưởng thành. Nó rời nhà lên thành phố để làm việc và sống trong một căn phòng trọ.

Thỉnh thoảng bà mẹ đón xe lên thăm nó. Những lần như thế, bà phải ngồi trước cửa phòng trọ và chờ đến tận khuya thì thấy nó say khướt trở về. Bà dìu nó vào phòng, lau mặt cho nó rồi đỡ nó lên giường. Sau đó, bà lắc đầu ngao ngán nhìn nó. Nhưng khi nó ngủ say, đượm buồn, bà khẽ hát: 

Thương con mẹ thương con.
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Ðến ngày con lớn khôn...

Và rồi đứa con lập gia đình và họa hoằn lắm mới về thăm bà. Nó còn phải bươn chải để chăm lo cho mái ấm riêng của nó. Thời gian trôi qua và lạnh lùng khắc những nếp nhăn lên khuôn mặt già nua ngày càng hốc hác của bà mẹ. Một hôm, thấy yếu trong người, bà gọi điện bảo đứa con về thăm. Nó lái xe về thăm bà và ngủ lại nhà một đêm. Tối đó, bà nằm trong giường và khẽ hát: Thương con mẹ thương con...

Nhưng cơn hen khiến bà không hát được trọn bài hát thuở nào. Ðêm đó, bà lặng lẽ qua đời.

Sau đám tang, đợi tối đến khi đứa con của mình đã ngủ say, người đàn ông vừa mất mẹ bước đến hôn lên trán con và khẽ hát:

Thương con mẹ thương con.
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Ðến ngày con lớn khôn...

Hát xong, hắn lặng lẽ khóc một mình.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Thơ tình: Bi ve tình yêu

Ngày Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Thơ tình: Bi ve tình yêu
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Bi ve tình yêu
Em đã cất những hòn bi ve
Mỗi hòn bi là một màu sắc khác
Anh có biết với em- những hòn bi ve
Là những hòn sự sống cuộc đời em
Những viên bi màu hồng là ngày tình tuyệt diệu
Bao hạnh phúc, ngọt ngào anh sưởi ấm lòng em
Là ánh mắt, nụ cười ta chất chứa
Là nồng nàn, tha thiết ấm vòng tay
Những viên bi màu tím là nhớ nhung chờ đợi
Từ xuân xinh tươi đến đông giá tràn trề
Từ ngày nắng đến ngày mưa vũ trụ
Từ hôm qua, hôm nay, cho đến mãi mai sau
Còn bi đỏ- màu bi anh có biết?
Là giận hờn, đau khổ, chia ly
Lài cãi cọ, là muôn vàn nước mắtAnh vô tình làm nhói buốt tim em
Nhưng…
Có một màu, màu chung cho tất cả
Màu xanh da trời thăm thẳm của tình ta
Dù mỗi ngày cứ chậm rãi trôi qua
Còn thế giới vẫn tuần hoàn như thế
 Thì lóng lánh một hòn bi ve nhỏ
Lại thêm vào bình chứa tình yêu.
Nhưng thật chẳng ngạc nhiên đâu anh nhỉ
Màu xanh thiên thần vẫn hạnh phúc tràn căng
Giống như tình yêu đôi ta dù đường xa cách trở
Dù bão tố cuộc đời luôn vùi dập, ngăn chia
Thì vẫn sáng, vẫn bền tươi muôn thuở
Vẫn ấm nồng tay trọn vòng tay!

(sưu tầm)

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Những bài thơ hay về ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Ngày Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Những bài thơ hay về ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Trong những ngày của tháng 11, các thầy, cô giáo ở tất cả các trường học trong cả nước đang sôi nổi với nhiều phong trào, hoạt động thi đua dạy tốt để chào mừng ngày “lễ hội” của các thầy cô - những người làm công tác giáo dục. Ngày 20/11 hàng năm, từ lâu đã trở thành ngày lễ “tôn sư trọng đạo”, tôn vinh những người thầy, người cô đã và đang đứng trên bục giảng, truyền đạt tri thức và đạo làm người cho bao lớp học trò nối tiếp nhau, và hôm nay luubuttuoixanh.com xin tổng hợp 1 số bài thơ hay về ngày ý nghĩa này:


THẦY



Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai 

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ... 

Ngân Hoàng


LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 


Nhớ !!! 

Ôi! Mái trường yêu dấu hỡi
Của buổi nào ta cùng nhau sánh bước
Dưới hàng cây, lá vàng rơi
Với tiếng cười hồn nhiên bay theo gió
Chẳng lo âu, chẳng nghĩ gì
Chỉ biết chơi và cười đùa vui vẻ
Tung bay theo gió mùa hè
Ngước mặt nhìn cả vùng trời bao la
Ôi, Thầy Cô của ta đây rồi
Người có nhớ đến học trò này không?
Một học trò nghịch ngợm ấy
Mãi phá phách chẳng chịu nghe lời ai Bây giờ đây đã trưởng thành
Học chăm chỉ để mai giúp ích đời Không phụ Cô Thầy chỉ dạy
Và mai sau sẽ thành tài với người
Giọng Thầy Cô mãi còn đây
Nhưng dáng người không còn ở đó nữa
Chỉ còn đây một kỷ niệm
Thuở học trò nhớ mãi không sao quên...
Thầy Cô ơi...
Ta tự hào được làm trò Thầy Cô


NGƯỜI LÁI ĐÒ

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông..


Giờ Học Cuối

Sân trường giờ học cuối Cây phượng nở ngàn môi Bao la nhìn mây trắng Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối Thầy kể chuyện văn thơ Trò chép lời lưu niệm Khúc khích cười trong mơ Sân trường tung giấy vụn Bàn ghế viết chia tay Chú lao công quét rác Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới Nhìn lớp học đăm chiêu Phút suy tư tuổi đỏ Giờ tóc đã ban chiều Chuông reo giờ học cuối Chìm trong tiếng hoan hô Chia tay thầy đứa khóc Từng nhóm nhỏ hẹn hò Trường tôi sao đẹp quá Cây bông sứ rất già Vẫn đơm hoa thơm ngát Thầy ơi ! Con đi xa Tan trường giờ học cuối Thầy tóc trắng như hoa Bông gốc già bông sứ Hôn từng đứa con qua


Nhớ Trường Xưa

Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ Ta ước mình được trở lại trường xưa Qua bao năm bên xứ người xa lạ Trong cô đơn ao ước một ngày về. Khi vẫn biết người xưa không còn nữa Và bạn bè mỗi đứa một phương trời Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng Tôi trở về với kỷ niệm thân thương. Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay. Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy Mang yêu thương trong buổi mới vào trường. Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ Với thời gian còn lại được những gì Nhưng tấm lòng của người con xa xứ Luôn hướng về trường cũ ở quê hương. Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ Nét mực khô lệ chảy dài trên má Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ được điều gì được dạy những ngày xưa
Áp dụng - chắc nhớ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học được những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô


MỘT ĐỜI

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh
Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dương
Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò.
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.


Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian... 

BỤI PHẤN XA RỒI
( Viết tặng thầy cô của tôi)
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

XA XÔI

Ngày Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết XA XÔI
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Dẫu xa xôi cách trở
Khi đá biết tuổi vàng
Hoa cảm thông cùng nở
Chung trên một phím đàn.

Mến nhau qua giọng nói
Nhớ nhau qua không gian...
Cảm nhau qua tiếng nhạc
Tìm nhau qua thời gian...

Dặt dìu cung điệu yêu thương ấy,
Chung một đường tơ trỗi nhịp nhàng.

                                                       
                                             7/8/2012
                                 Thạch Thảo Nguyễn Phương

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

NHẶT LÁ VÀNG RƠI

Ngày Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết NHẶT LÁ VÀNG RƠI
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Trông mãi mùa thu chưa thấy đến
Để ta tìm nhặt lá vàng rơi…
Ấp yêu với cả tình thương mến:
Sắp xếp thành tên của một người…

Người ấy bây giờ ở tận đâu?
Nghĩ gì khi quạnh vắng đêm thâu?
Mơ gì khi nhạc lòng lên tiếng?
Nhớ tiếc gì khi nắng đổi màu?
                                         7/2012
                                         NPTT

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

ĐÔI DÉP

Ngày Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết ĐÔI DÉP
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Bài thơ đầu anh viết tặng em 
Là bài thơ anh kể về đôi dép 
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết 
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ 

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ 
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước 
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược 
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau 

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao 
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp 
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác 
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia 

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi 
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng 
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết 
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu 


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau 
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía 
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế 
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh 

Đôi dép vô tri khắng khít song hành 
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối 
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội 
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi 

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời 
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái 
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại 
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung 

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song 
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc 
Chỉ còn một là không còn gì hết 
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
                            Nguyễn Trung Kiên

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Thời gian

Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Thời gian
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!




Thời gian cứ vô tình trôi lặng lẽ
Cứ đong đầy hai chữ nhớ nhung
ở nơi xa em có nhớ anh không?
bao tình yêu đã giành cho em hết
em vô tình hay vờ như không biết
trái tim anh đã giành hết em rồi./.

(saobang)