Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Nơi cất giấu tình bạn

Ngày Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Nơi cất giấu tình bạn
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tôi xây cho mình một vương quốc riêng. Vương quốc đó chỉ toàn là châu báu ngọc ngà. Có những quyển sách đi theo tôi từ thuở ấu thơ, có những câu chữ vụng về khi tập trải lòng mình lên giấy, có niềm đam mê một môn thể thao, có những bài hát mà giai điệu có thể ru hồn tôi trong dòng chảy tha thiết, êm ái. Và quan trọng nhất là những người bạn…

Bạn của tôi giống những hạt pha lê lấp lánh. Cất kỹ trong hộp thì sẽ mờ đi, nhưng nếu đeo thường xuyên thì mỗi ngày mỗi sáng thêm.
Bạn của tôi như tia nắng mai, chiếu sáng, rực rỡ, trong lành, không vướng cát bụi. Sáng sớm, tôi đi giữa chút nắng long lanh phảng phất trên những hạt sương đêm mà cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn.

Bạn của tôi tựa con đường lặng lẽ để những lần ngơ ngẩn giữa cuộc sống bộn bề có thể đặt dấu chân an lành. Con đường giữa đêm tối có vầng sáng dịu dàng trải lên, tôi thanh thản bước qua những muộn phiền cùng sự đồng cảm sâu sắc trong thinh lặng.

Bạn của tôi là gió, êm đềm và mát rượi. Gió thổi, gió rong chơi, gió huyền bí và gió đi hoang. Những câu chuyện bất tận về đời sống, những bài ca hùng vĩ về đất trời, dệt nên muôn màu sắc âm thanh quanh một tôi nhỏ bé và khép mình.

Bạn của tôi giống mưa. Mưa buổi sáng như rải ngọc, dịu dàng và thơm thảo. Mưa buổi trưa xoa dịu những muộn phiền và vẽ mảng màu huyền hoặc trên đường về. Mưa buổi chiều mạnh mẽ và say mê, như đàn một bản nhạc rộn rã. Mưa đêm rả rích, khẽ vỗ về giấc mơ ngoan. Tôi ngồi nhìn mưa, tôi đi dạo giữa màn mưa bất tận, nép mình vào ảo tưởng để lãng quên bụi đường, chân mỏi.

Bạn của tôi là cánh đồng sau mùa gặt còn thơm mùi lúa mới, còn ngất ngây vị sữa từ lòng đất mẹ, còn gian khó gốc rạ quắt queo mà vàng màu rơm rực rỡ giữa ký ức xa xăm…

Bạn của tôi tựa dòng sông chảy miết. Tiếng hát ma mị của nước, sự trù phú đôi bờ, bờ cát sỏi in hằn dấu chân vỗ lên những mơ ước xa vời của tôi niềm an ủi diệu vợi.


Nơi cất giấu tình bạn

Thế mà… Một ngày chợt nhận ra.
Chuỗi hạt pha lê đứt tung vì sợi dây lõi quá mỏng manh.
Nắng sớm lẫn bụi làm cay mắt người đồng hành.
Con đường không còn dành cho riêng tôi, những vết chân giẫm lên nhau, xô đẩy, ồn ào, tôi trượt khỏi chuyến đi tìm đồng cảm với bao nhiêu hụt hẫng.

Gió giận dữ đập vào mắt, đau. Không dịu dàng, không mơn man, hiếu thắng và hung dữ đạp đổ tất cả. Tôi nhốt mình trong phòng kín, mình và gió, chẳng quen biết nhau!
Mưa quấn chân những lúc cần vội vã. Cứ yếu đuối mà làm mê muội người ta luẩn quẩn trong ma trận của chính mình.
Cánh đồng ngăn không cho tôi vào nữa, thế giới ấy giờ đầy những ngọn rơm rớm máu, tự cứa vào mình sự trăn trở giữa phồn hội đô thành.
Dòng sông không xanh màu cây lá, mây trời mà vẩn đục khó hiểu. Nước không thể cất tiếng hát, bờ chẳng chân thành cát sỏi ngây ngô. Sông vét hết tinh hoa cho miền nào xa lắc để tôi cô đơn nhìn như một kẻ xa lạ.

Có lẽ giấc mơ nào cũng thế, dẫu có ám ảnh thì cũng nhạt nhòa đi!
Thôi, tôi không cất tình bạn vào thiên nhiên nữa, kẻo làm mờ nét tinh khôi đất trời. Tôi cất bạn tôi vào tim mình vậy, mỗi lần hụt hẫng là một lần thêm vết thương sâu. Nhưng có hề gì đâu, sau những lần vấp ngã tôi sẽ biết trân trọng những điều quý giá đích thực một cách trọn vẹn hơn.

Vương quốc tôi bây giờ có những kho báu rỗng. Tôi vẫn để đấy mà ngắm nhìn – minh chứng của một thời dường như sắp đi qua!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

chúng tôi là những thằng ngu

Ngày Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết chúng tôi là những thằng ngu
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày. Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà.
“Nghe này, thằng ngu kia!” đứa nằm dưới hét lên.

“Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!”

“Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?” đứa ở trên hăm dọa.

 
Một trong những thằng ngu (ảnh minh họa)

Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực. Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng.

Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark

“Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em,” cậu ta nói.

“Tụi em là những thằng ngu.” Và Mark rời khỏi phòng.

Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn.

“Tụi nó quậy cô phải không?” Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy.

Tôi gật đầu.

“Đừng có suy nghĩ nữa,” anh ta nói. “Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi.

“Đừng có phí thời gian với bọn này.”

“Ý anh là sao?”

“Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi.”

Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói “Chúng em là những thằng ngu.” Thằng ngu, từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.

Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.

“Đó là tên của tôi,” tôi nói. “Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?”

Bọn trẻ nói rằng tên của tôi “kỳ cục” và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.

“Các em nói đúng, tên của tôi là Janice,” tôi nói. “Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh “Đứa ngu”. Đúng vậy đó – Tôi đã từng là một “đứa ngu”. Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình.”

“Vậy sao cô thành giáo viên được?” một đứa trẻ hỏi.

“Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh “thằng ngu”, các
bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này.”

“Tôi sẽ không dễ dàng với các em,” tôi tiếp tục. “Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu – đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ “ngu” một lần nào nữa. Các em có hiểu
không?”

Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.

Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác “Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây.” Cậu đang cầm cuốn sách “To Kill a Mockingbird”.

Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi “Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp.”

Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.

Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. “Xin cô vui lòng đi theo tôi,” ông nói một cách nghiêm khắc. “Có chuyện trong phòng học của lớp cô.” Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.

Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.

Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.

Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là “nghèo”, Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.

Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi.

Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.

Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại
học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi.

Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.

Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!

Janice Anderson Connolly

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Đơn xin phép hẹn hò

Ngày Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Đơn xin phép hẹn hò
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé.
***
Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay mà tớ nói vậy đâu. Lời khen này hoàn toàn trung thực và không mang ý định nhờ vả hay vụ lợi. Nó xuất phát từ trái tim tớ, bắt đầu từ lần cậu cho tớ miếng băng dán cá nhân và xuýt xoa nhìn khi tớ bị ngã oạch trên sân cỏ. Tớ đã nghĩ hay là tớ đến xin phép cậu cho một buổi hẹn hò hoàn toàn là trong sáng?
Mà thật ra tụi mình mang tiếng là bạn bè, nhưng vẫn chưa có một cuộc hẹn hò trong sáng nào nhỉ. Lần nào cũng có cả lớp ba mươi đứa với ngần ấy những cặp mắt tò mò, làm sao tớ có thể đứng gần cậu hơn một tí hay đưa cho cậu cái áo khoác của tớ, dù rằng động cơ của tớ hoàn toàn là trong sáng.
Chưa kể, khi tớ chỉ mới chớm bước ra cùng cậu ngoài hành lang thì thằng Hải tồ đã nhảy ra kéo tớ đi đá banh và nhỏ Hột mít chạy lại rủ cậu xuống căn tin ăn sáng. Cứ như tụi nó nhìn thấy điều gì mờ ám ở tớ ấy nhỉ?
Cậu ạ, lịch trình cuộc hẹn hò trong sáng của hai đứa mình sẽ bắt đầu bằng việc ăn tối, rồi xem phim, và đi dạo. Hay là đi dạo một lát rồi ăn gì đấy, sau đó vào rạp chiếu phim? Hay là đón xem suất phim sớm nhất, rồi sau đó kiếm gì bỏ bụng và đi dạo cùng nhau? Tớ đang suy nghĩ xem điều gì là tốt nhất. Và thứ tự nào là không chiếm của tụi mình nhiều thời gian rỗng, tất cả chỉ để tớ có thể ở bên cạnh cậu lâu hơn.
Nhưng nếu cậu không thích những gì tớ lên lịch, cậu hoàn toàn có thể thay đổi chúng. Bởi vì cậu là con gái nên chắc chắn cậu sẽ được chiều ý, được toàn quyền chọn bộ phim Hàn sướt mướt mặc dù tớ cực kỳ kết phim hành động Mỹ. Cậu cũng sẽ được tớ chở đi ăn từ bò bía tới há cảo, từ chè Thái tới sữa chua, mặc dù tớ hoàn toàn chỉ thích ăn những món nóng sốt nghi ngút khói.
Còn nếu như cậu ngại ngùng vì sợ ba mẹ mắng, thì tớ sẽ đến nhà xin phép ba mẹ cậu đàng hoàng. Tớ cam kết thực hiện ngoan ngoãn giờ giấc và hứa sẽ chở cậu về nhà đúng hẹn. Và mặc dù ba mẹ cậu có khó tính, tớ hy vọng mình có thể khiến hai bác tin tưởng vào những gì tớ nói và tớ sẽ làm. Cũng bật mí là tớ đã dành một tuần đứng trước gương để tập độc thoại cho màn ra mắt ba mẹ cậu, nên hy vọng dù tớ có run đến thế nào cũng sẽ không gây ra hậu quả gì trầm trọng.
Cậu lo lắng là tụi mình sẽ nói với nhau những gì khi đi chơi riêng ư? Đừng lo, tớ cũng đã nghĩ đến chuyện đó. Tụi mình sẽ nói về mấy đứa nhắng nhít trong lớp, về trận bóng chiều mai của lớp mình, cả chuyện báo tường mừng ngày tổng kết.
Hoặc là về chuyện bài kiểm tra Lý tuần sau với đề nghị nếu cậu không hiểu gì thì cứ mang sang tớ nhận dạy kèm mọi nơi mọi lúc. Rồi tớ sẽ kể cho cậu nghe những gì tớ mơ ước, đấu tranh và đang từng ngày không ngừng phấn đấu. Và tớ cũng hy vọng sẽ được nghe lại những chia sẻ ấy từ cậu để có thể thêm gần và hiểu cậu hơn.
Ngày hôm đó tớ sẽ dậy thật sớm để chuẩn bị sao cho mình sạch sẽ và tươm tất. Tớ sẽ diện một cái áo thật đẹp và tự hỏi không biết cậu có thích nó hay không.
Nếu cậu thích áo sơ mi trắng thì tớ có rất nhiều, nhưng một cái áo thun màu hồng thì hơi làm khó tớ quá nhóc ạ. Điều này chỉ vì để có thể nhận được từ cậu một lời khen.
Nếu cậu sợ mình phải chờ đợi, thì tớ khẳng định là hoàn toàn không có chuyện đó. Tớ sẽ đến sớm hơn dự định để chờ cậu. Dù sao, tớ cũng là con trai, và để không sốt ruột có lẽ tớ sẽ hát một vài bài hát và giữ cho mình vui vẻ dù cho có phải chờ cậu lâu đến thế nào đi nữa. Miễn là cậu đến, có muộn cũng không sao mà.
Tớ sẽ chở cậu thật an toàn, không còn cảnh phóng vù vù như mấy lần đi học trễ. Tớ sẽ dừng đúng vạch dành cho người đi bộ, chấp hành nghiêm túc biển báo tín hiệu, và nhường đường cho những chiếc xe muốn vượt lên từ phía sau. Vì tớ muốn cậu thật sự được an toàn, mặc dù những lúc cậu sợ chắc chắn buộc phải vịn eo tớ, nhưng tớ không muốn để lòng cậu lúc nào cũng hồi hộp bất an.
Nếu cậu sợ trời mưa hay khuya về gió lạnh. Hãy cứ yên tâm là tớ có mang theo áo mưa cho cả hai đứa mình, là tớ sẵn lòng nhường cậu cái áo khoác màu xanh mà tớ đang mặc đây. Và thậm chí tớ còn mang theo cả một vỉ Paradol nữa. Tất cả những gì cậu cần làm chỉ là ngồi yên sau lưng tớ mà thôi. Đừng cười bảo chuyến đi chơi sặc mùi bệnh hoạn. Tất cả chỉ để cậu có thể không lo lắng là ngày mai bị cảm và không thể đến lớp.
Cậu ạ, trên đường trở về tụi mình sẽ lại tiếp tục nói chuyện và đùa giỡn cùng nhau. Tớ hứa mình sẽ làm cho cậu cười cho đến vào tận giấc ngủ. Mà có thể đêm đó tớ vui quá lại thao thức chẳng ngủ được mà nhắn những cái tin vớ vẩn cho cậu. Để cậu nhăn mặt trách" Khuya rồi không ngủ đi, nhắn...truyện cười vô máy tui chi, giờ này ai mà đọc?"
Sau khi cậu đọc xong những điều này, xin hãy hiểu nó là những lời chân thành nhất từ trái tim tớ. Nói hay không nói, thật sự là một vấn đề gây đau đầu và gây...tổn hại nhan sắc tớ ghê gớm. Con trai tụi tớ, dù là là tên nhóc chưa dậy thì mười một tuổi, hay đã là một gã con trai trưởng thành như tớ lúc này đây, thì việc nói ra những điều bé nhỏ ấy vẫn rất khó khăn.
Vì vậy, nếu có từ chối, xin cậu hãy phủ quyết nó một cách nhẹ nhàng, được không?

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Tình bạn là mãi mãi

Ngày Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tình bạn là mãi mãi
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Bởi chẳng ai có thể thay thế BFF của bạn cả.

Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân...

Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn, dù chỉ là một phần nhỏ nào đó.

Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo, đến nỗi bạn không thể dừng lại.

Là người làm cho bạn tin rằng Thế giới này thật sự tốt đẹp.

Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang chờ bạn mở ra.

Đó chính là người bạn mãi mãi...


Khi bạn ngã quỵ và Thế giới quanh bạn dường như quá đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của Thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy.

Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.

Và nếu bạn đã tìm thấy một người bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...

Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi.

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Cậu à....

Ngày Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Cậu à....
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Tớ không làm cậu cười...
...nhưng tớ không mặc kệ cậu khóc
Tớ không bên cậu quá nhiều...
...nhưng tớ không bao giờ bỏ cậu bơ vơ
Tớ không có quá nhiều yêu thương đâu... ...ít,nhưng mà lâu dài cậu ạ
Hãy hiểu những gì tớ đã nói -
và làm nhé cậu !!! :")

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Một câu chuyện kỳ diệu

Ngày Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Một câu chuyện kỳ diệu
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Năm 1969, John Rendall và Ace Bourke ở Anh đã nhận nuôi một con sư tử nhỏ nặng 35 cân nằm một cách tội nghiệp trong cũi tại một tiệm tạp hóa. Chú sư tử được đặt tên là Christian.

Tình bạn giữa họ cũng lớn dần theo thời gian nhưng rồi đến l
úc chú sư tử cũng trưởng thành và quá sức để nuôi, 2 chàng trai đã quyết định thả chú về tự nhiên tại Kenya.

Năm 1974, 2 người bạn quay trở lại kenya để thăm Christian lúc này đã trở thành thủ lĩnh của bầy sư tử. 

Và câu chuyện kì diệu đã xảy ra :

Trước đêm máy bay hạ cánh, Christian bỗng dưng xuất hiện và ngồi đợi ngoài doanh trại của các nhà tự nhiên học, cứ như là linh cảm cho nó biết rằng hai ông chủ cũ sắp đến thăm nó lần cuối cùng.
Khác với những gì chúng ta từng nghĩ về tính hoang dã của sư tử khi trở lại với bầy đàn, những hình ảnh về cuộc gặp mặt của những người bạn cũ đã làm rung động hàng triệu trái tim trên thế giới. 
Khi thấy bóng dáng 2 người chủ cũ, Christian chạy nhanh đến và ôm chầm lấy họ. Chú sư tử chồm cả người lên, dùng hai chân trước ôm lấy từng người một, rúc vào họ như vẫn làm trong những ngày tháng thơ ấu... 

Những cái ôm này đã xóa nhòa ranh giới về tình bạn giữa động vật và con người... 

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Gửi đến cậu - Một nửa thế giới của tớ...

Ngày Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Gửi đến cậu - Một nửa thế giới của tớ...
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


...Không biết cậu sẽ đọc được những dòng này hay không...nhưng thật sự tớ phải cảm ơn cậu - nửa thế giới của tớ...
...cậu người luôn bên cạnh tớ những lúc tớ cần...và cũng chỉ có mình cậu...mới chịu đựng được cái tính cứng đầu của tớ thôi phải không?..
...cảm ơn cậu...thời gian qua cậu đã giúp tớ rất nhiều...
...cậu giúp tớ nhận ra...không phải nhất thiết chỉ có tình yêu là đẹp nhất...cậu giúp tớ trưởng thành hơn...bây giờ tớ có thể đối đầu với tất cả mọi thử thách khó khăn của cuộc đời...tất cả là nhờ cậu...
...nhờ những lời khuyên, đôi lúc là nhờ những lần giận hờn giữa tớ và cậu...tất cả...tất cả đã giúp tớ rất nhiều...
....cảm ơn cậu...tớ giờ đã không còn là một thằng nhock của ngày xưa nữa...luôn tìm mọi lý do để biện minh cho thất bại của bản thân...tớ sẽ không chạy trốn những chuyện trong quá khứ nữa...tớ sẽ đối mặt...sẽ vượt qua tất cả...là vì tớ muốn một ngày nào đó...tớ sẽ là một điểm tựa cho cậu...^^ ...
....CẢM ƠN CẬU - MỘT NỬA THẾ GIỚI CỦA TỚ VÀ CŨNG LÀ NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TỚ...DÙ CUỘC SỐNG NÀY CÒN BAO NHIÊU THỬ THÁCH ĐANG ĐỢI TỚ NỬA NHƯNG CHỈ CẦN CÓ CẬU BÊN CẠNH TỚ SẼ VƯỢT QUA TẤT CẢ...

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Nơi tuổi thơ tôi bắt đầu !

Ngày Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Nơi tuổi thơ tôi bắt đầu !
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Nếu có ai hỏi tôi : Đâu là nơi mà bạn muốn được đến nhất ?
Tôi sẽ trả lời : Đó là nơi tuổi thơ tôi bắt đầu !


Tuổi thơ là khi trời mưa tẫm tã, bố đội cả cơn mưa rào bắt từng con cá cho bữa ăn thêm cải thiện. Mẹ nấu món canh rau sống, vị ngọt lan khắp căn nhà đầm ấm thân thương.

Tuổi thơ là những buổi tụ tập cùng đám anh chị em con dì chú bác chơi “ô ăn quan”, “cơm canh rau muống”. Chí chóe đánh nhau rồi khóc, rồi lại làm lành, vẫn không thể thiếu nhau trong những trò chơi con trẻ.

Tuổi thơ nhớ nhất khi bị bố mẹ bắt phạt. Mấy chị em cùng rúc rích cười, thấy mình ương bướng thế!

Tuổi thơ biết tổ chức đám cưới cho con chim bằng sứ. Con chim được đội hoa râm bụt, trang điểm phấn son như cô dâu thực sự. Trò chơi “cô dâu chú rể” ngày đó đã đi vào ký ức, trở thành câu chuyện cổ tích thật đẹp.

Tuổi thơ là những tối mùa hè cùng chị gái nằm trên trần đếm sao. Đếm mãi không hết, đếm đến tận bây giờ.

Tuổi thơ thấy mẹ dành dụm, chắt chiu từng đồng mua cho con bộ quần áo mới khi đầu năm học. Những đứa con của mẹ cũng cảm nhận được sự thiêng liêng đó, đã luôn cố gắng học tập chăm chỉ để bố mẹ vui lòng.

Tuổi thơ là khi mình và bạn giận hờn nhau, mấy ngày liền không ai thèm nói chuyện với ai. Mắt mình nhỏ lệ khi thấy bạn đèo một cô gái khác.

Tuổi thơ lặng lẽ viết những dòng nhật ký bộc lộ tình cảm gửi đến bạn. Cho đến ngày hôm nay cuốn nhật ký ấy là minh chứng cho tình yêu của bạn và mình. Thật hạnh phúc phải không?

Ký ức tuổi thơ mãi là hành trang cho mình vững bước vào cuộc sống. Mỗi khi mệt mỏi hay chán chường, nhớ về những ký ức tuổi thơ chính là tìm lại nguồn động viên tinh thần mạnh mẽ... ♥

Ví dụ ta yêu nhau ♥

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Ví dụ ta yêu nhau ♥
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


E : Này a,thử ví dụ nhé!
A: Ví dụ?
E: Em yêu anh và anh cũng yêu em nhé..
A: Ừm, ví dụ, thế thì sao nào?

E: Hi.. Thì mỗi sáng sớm em sẽ nt vào số đt quen thuộc “ngủ ngoan, em đi học nhé…”
A: Thì khi anh thức dậy, a sẽ nt cho e rằng “A dậy rồi nhé, học ngoan…”

E: Thì sẽ có những giấc ngủ, a ngủ và e sẽ chụp hình a nhé, lưu vào đt nhé, rồi tung lên mạng tạo xì-căng-đan nhé.. hí..
A: Thì a cũng sẽ lại như thế, e cứ ngủ đi rồi a sẽ chụp hình. sẽ lại có cái lườm với bộ mặt bí xị, “thôi, a xoá mà, đền kẹo nhé”.

E: Thì sẽ có những ngày, sáng sớm em ngái ngủ chờ anh đến và giờ tan học em lại nhảy lên xe anh, cười và ôm nhé…
A: Thì sẽ có những ngày, sáng sớm a ngái ngủ, lồm cồm bò ra khỏi chăn, phi xe đến nhà em, và giờ tan học anh lại đứng trước cổng trường chờ em, đưa em đi khắp rồi mới trao trả em về nhà…

E: Thì sẽ có những ngày em bắt anh chở em đi ngắm tất cả từ sớm tinh mơ, hay kể cả những khi đêm tối mờ mịt sương…
A: Thì những ngày đấy anh vẫn lại chiều em, đưa em đi và em sẽ ngồi sau, ôm anh và hát thầm cho mình anh nghe nhé…

E: Ừm, tiếp tục nhé…

Ví dụ ta yêu nhau nhé…

E: Thì mỗi đêm tin nhắn cuối cùng sẽ là “Ngủ đi, muộn rồi đấy, ngủ ngon và ngoan anh nhé ”
A: Thì cửa hàng thẻ điện thoại sẽ lại có thêm khách quen nữa…

E: Thì mỗi ngày gặp nhau, em sẽ lại chơi trò nhìn trộm anh nhiều lần..hí
A: Thì a sẽ không chơi trò đấy, a sẽ nhìn thẳng xem em có nhìn trộm được nữa không, Ờ ờ..hihi

E: Thì mỗi lúc tạm biệt, e sẽ không chạy thẳng vào nhà, sẽ đứng lại và “chụt..đi cẩn thận, về đến nhà nt cho e”, hi..
A: Thì mỗi lúc đưa e về, a sẽ chẳng quay xe và đi về luôn, a sẽ đứng lại, “chụt..” và chờ em vào nhà rồi lúc đấy a mới yên tâm đc.

E: sẽ giả vờ lạnh để a ôm vào lòng…
A: sẽ giả vờ lạnh để e ngồi sau ôm chặt lấy a hơn…

A: Sẽ giả vờ ho, sụt sịt, giả vờ ốm để e bắt a mặc ấm, sẽ chạy ra mua thuốc và mua cháo về chăm sóc cho anh, hi…

A: Sẽ giả vờ quên, đi quá chỗ em cần đến, rồi giả vờ đi mua đườg, giả vờ đi ra đây lấy cái này cái kia, để thời gian e ngồi sau a nhiều hơn…
E: …E ngồi sau cũng sẽ giả vờ không để í, cứ để anh đi qua chỗ cần đến, rồi lại kệ để a mua đường tiếp, đi cùng a qua chỗ này chỗ khác để lấy đồ, để thời gian bên a đc nhiều hơn…

E: Sẽ giả vờ thế này, sẽ giả vờ thế kia…

A: Thế giả vờ mệt chưa nào?
E: Ưm, rồi đấy..
A: Thế thôi, mình yêu nhau thật đi nhé !?
E: ^^ … ♥

XIN LỖI, ANH YÊU EM !

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết XIN LỖI, ANH YÊU EM !
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16
tuổi. Họ cùng học chung một ngôi
trường, cùng một lớp học.
Cậu là một anh chàng phá phách, suốt
ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học
trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn
xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá
đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt
lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy
rất đáng yêu, nhiều người mến, trong
lớp lại có rất nhiều người để ý.
Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô
gái, cậu không hiểu được cảm giác
của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đâythôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa; Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi
ưh………..
Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi…….
Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích
em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.
Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..
“Alo ?”
“……………………..”
Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.
“Ai vậy ?”
“Cậu đoán đi ?”
Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.
“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”
Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.
“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”
“Mình……… mình………”
“Gì hả ?”
“uhm……. mình”
“Cậu sao vậy ?”
“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”
“Hả ?”
“Mình nghiêm túc đó.
“…………..”
“Được không hả ?”
“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”
“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”
“uhm……..”
Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.
“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”
“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”
“Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”
“…………….”
“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”
Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.
Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn.
Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta .
         “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?”
          Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………
Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều
lần.
Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.
Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.
“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”
Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.
“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”
Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.
“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”
Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.
Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì.
 Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi.Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống củacô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..
Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.
“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”
Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……
Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta :

“Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ”

Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!
Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !
Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.
Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đếnnhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấyra một chiếc điện thoại :

“Còn cái này, giờ giao hết cho chị”.

Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.
“Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé…… Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa. Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà….Hihi…..Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó! Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắmrồi, không nói cho cậu biết thôi……..Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu. Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………………………..
………………………………………………….”
Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái. Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng……….
Vì…….. hai tháng là 61 ngày, cũng là 61 dòng tin nhắn, cộng thêm hai tuần là 14 dòng tin nhắn; cộng tiếp 10 tin nhắn của 10 ngày không có mặt; sau cùng cộng thêm 435 dòng tin nhắn trong hộp thư nháp. Thì là …….61 + 14 + 10 + 435 = 520 = (ANH YÊU EM)

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...

Ngày Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.

(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.

(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".

(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.

(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.

(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.

(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.

(H)elps you - Giúp đỡ bạn.

(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.

(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.

(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.

(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.

(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.

(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.

(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.

(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.

(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.

(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.

(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.

(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.

(U)nderstands you - Hiểu được bạn.

(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.

(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".

(Y)ells when you won’t listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.

(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.

CON TRAI GHET-CON GAI THICH

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết CON TRAI GHET-CON GAI THICH
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


1. Tại sao có mũ lưỡi trai mà không có mũ lưỡi gái. Vì mồm mép con trai dẻo hơn con gái.
2. Vì sao có đường cái mà không có đường đực. Vì con trai không biết ngọt ngào là gì?
3. Vì sao có mĩ nhân kế mà không có nam nhân kế. Trả lời: vì con trai quá xấu, làm sao có thể dùng sắc đẹp được.
4. Vì sao chỉ có các cô tiên mà không có các chú tiên. Là vì con gái hiền lành, xinh đẹp nên được mọi người ca ngợi.
5. Chỉ có chị kính hồng mà không có anh kính hồng vì con trai làm sao có thể dịu dàng và quan tâm đến người khác như con gái.
6. Vì sao chỉ có chị hằng mà không có anh hằng. Vì con gái quá là dịu hiền, dễ thương nên mới có thể ở trên cung trăng.
7. Con trai là bản sao một nửa của con gái. Vì con gái có bộ gen giới tính là xx. Con trai là xy. Vì vậy, con trai có một nữ giống con gái.
8. Con trai là do con gái sinh ra và nuôi lớn trong những ngày còn thơ bé. Không có gì để chối cãi.
9. Không có con trai vẫn có con gái. Ví dụ như ở Tây Vương Nữ Quốc đó.
10. Con gái luôn được gọi là phái đẹp con chỉ con trai là phái mạnh vì họ chỉ đi7ợc cái to xác mà thôi.
tip tip nè:
Con trai không mạnh mẽ, can đảm như con gái:
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình
Con trai không thể sánh bằng con gái:
Đàn bà tóc tốt thì sang
Đàn ông tóc tốt chỉ mang nặng đầu.
Con trai kém con gái ở tài chỉ huy:
Lệnh ông thua cồng bà
Về giá trị, vị trí lại càng khác xa một trời một vực:
Ba đồng một chục đàn ông
Đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha
Ba trăm một vị đàn bà
Đem về trải chiếu trải hoa cho ngồi.
Hỏn nữa chúng ta có thể thấy rõ sự đi xuống của con trai:
Hiện nay theo khoa học, số lượng con trai đang nhiều lên. Tương lai sẽ có nhiều chàng ế vợ.
Con trai ngày càng đua đòi vs con gái: đeo hoa tai, dùng nước hoa, son môi, dầu gội, sữa rửa mặt………Không thiếu thứ gì. Có thể nói con trai chỉ thua con gái ở khoảng mặc váy thôi.
hoặc hư trong tiếng anh chúng ta có thể thấy BOY là viết tắt của:
B: bad: tồi tệ
O:oblivious:vô tâm
Y:yammer: người hay rên rỉ
10 đức tính xấu của con trai.
vô tâm là 1
háo sắc là 2
lơ ngơ là 3
đào hoa là 4
bốc phét là 5
ăn chơi là 6
lười biếng là 7
ở dơ là 8
dập phá là 9
thô lỗ là 10
con trai rất là dê, cụ thể là hay có râu dê trên mặt, mũi, hay lừa tình nên bị gọi là đồ sở khanh.
con trai hay lừa dối hay bắt cá hai tay.
rất háo sắc. cứ thấy gái đẹp là bắt đầu trêu ghẹo.
con trai rất cộc cằn: hay nói tục
gia tăng nạn trộm cắp bằng cách ăn thịt chó.
phá hoại môi trường bằng cách hút thuốc lá.
Con trai xấu hơn con gái:
không thể trang điểm giống con gái vì xấu quá nên không thể che dấu vào đâu được.
ra đường không chỉnh chu vì xấu quá nên chỉnh chu làm gì
con trai rất ốm yếu nên luôn phải đi tập thể hình.
con trai phần lớn chỉ biết ăn mà không biết nấu.
con trai rất thích bà tám , con trai sẽ đem con gái ra nói xấu và phản bác topic này

Khi con trai chỉ biết “lặng thầm một tình yêu”

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Khi con trai chỉ biết “lặng thầm một tình yêu”
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Chỉ “quan tâm lặng thầm” thôi đôi khi lại mang đến mệt mỏi và cũng khiến bạn mất đi cơ hội đấy nhé!

Rất nhiều lý do khiến cho con trai chỉ có thể đứng phía sau và dõi theo, quan tâm đến con gái. Vì nhút nhát, họ không dám thể hiện tình cảm của mình. Vì con gái là “hoa đã có chủ” và tình yêu của họ đẹp đến mức con trai biết mình chẳng bao giờ xen được vào... hay vì nghĩ mình chưa xứng với người ta...

Thế nhưng, con trai có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con gái trước những hành động mà bạn nghĩ là “lặng thầm” và “chẳng ảnh hưởng đến ai” ấy của mình không?

Nếu như cô nàng cũng có ‘tình ý” với bạn

Đọc đến đây con trai cũng đừng vội mừng nhé, đúng là việc người mình thích bấy lâu nay lại cũng “có ý” với mình thì quá tốt rồi. Tuy nhiên, thử hỏi trong khi con trai cứ ngày ngày lặng lẽ quan sát phía sau con gái, đến cả việc thổ lộ tình cảm của mình cho con gái biết, hay thậm chí là bắt chuyện với cô nàng cũng không có, thì liệu con gái có biết được bạn cũng có cảm tình với mình được hay không?

Có thể bạn nghĩ trong chuyện tình cảm, con gái phải “bật đèn xanh” trước thì con trai mới hiểu ý mà “tấn công”, nhưng đối với một anh chàng ngoài mặt lúc nào cũng lạnh lùng và tỏ vẻ không quan tâm đến mình thì con gái sẽ dễ hiểu nhầm rằng con trai chẳng để ý gì đến cô nàng và dễ dàng từ bỏ mà thôi.
 
Khi con trai chỉ biết “lặng thầm một tình yêu”
 
Như cô bạn Thanh Hằng (20t) chia sẻ: “Ngày còn học cấp 3, tớ có “cảm nắng” một bạn học cùng lớp. Thi thoảng bạn ấy cũng hay chủ động chat trò chuyện với tớ, bất kì status nào trên facebook của tớ bạn ấy đều like và comment nên ban đầu tớ cũng tưởng bạn ấy có gì đó với mình.

Nhưng cuối cùng thì tất cả chỉ dừng lại ở đó. Vì thế sau một thời gian chờ đợi, tớ đã bỏ cuộc. Đùng một cái, trong lần họp lớp gần đây, một người bạn rất thân của bạn ấy mới kể rằng ngày xưa bạn ấy thích tớ nhưng nhát quá không dám ngỏ lời, nhưng đến bây giờ thì đã muộn vì tớ đã có người yêu rồi...”

Còn khi con gái chỉ coi con trai là bạn mà thôi

“Tớ có một cậu bạn chơi thân trong nhóm, hai đứa cũng chỉ là bạn bè bình thường. Nhưng gần đây thấy cậu ấy hay vào facebook tớ comment và like liên tục. Nhất cử nhất động của tớ cậu ấy đều biết và nhắn tin hỏi han, giống như bị theo dõi vậy.

Bạn bè phát hiện ra liền trêu chọc hai đứa làm tớ rất không thoải mái nhưng lại chẳng biết phải làm gì để chấm dứt tình trạng này, vì cậu ấy đã thể hiện hay “tỏ tình” gì đâu mà bảo tớ có thể từ chối được, nhỡ như chỉ là tự tớ “tưởng bở” thì sao. Thật sự tớ cảm thấy khó chịu vì cái kiểu “lặng thầm quan tâm” này lắm rồi!”, Thu Trang (18t) chia sẻ.

Đúng là với những cô nàng không hề có chút tình cảm trên mức tình bạn nào với con trai thì việc đối phó với sự quan tâm lặng lẽ như thế này là vấn đề cực kì nan giải. Nếu như con trai cứ chủ động theo đuổi thì con gái chỉ cần khéo léo từ chối cậu ấy mà thôi, nhưng trong trường hợp này, rõ ràng con trai có “thổ lộ” hay thể hiện tình cảm gì với con gái đâu?

Trong khi con trai im lặng mà con gái lại không đâu lên tiếng từ chối thì chẳng hợp lý chút nào, có khi lại bị mang tiếng “tưởng bở” cũng nên.

Nếu để yên thì chính con gái lại là người bị làm phiền, lúc nào cũng phải thanh minh mối quan hệ “không rõ ràng” này trước mọi người trong khi “kẻ kia” chẳng hề có phản ứng gì, để rồi gánh chịu sự mệt mỏi không đáng có. Liệu như thế con trai còn có thể bao biện rằng hành động của mình “không ảnh hưởng đến ai” được nữa không?

Điều đáng buồn nhất trong tình yêu không phải là việc người ấy không yêu mình, mà là khi mình không dám nói lên tình cảm của mình để rồi vụt mất cơ hội. Vì thế, hãy can đảm thể hiện rằng bạn yêu người ta, thì lúc ấy dù con gái có đồng ý hay từ chối, bạn vẫn không bao giờ phải hối tiếc vì đã không cố gắng hết sức mình, con trai nhé!

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Là CON TRAI…

Ngày Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Là CON TRAI…
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó, con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm...
Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe cả quãng đường dài vì hôm trước cho bạn mượn xe, quên đổ xăng. Sức con gái đâu có khoẻ bằng con trai, vầng trán dô bướng bỉnh nay lấm tấm "mồ hôi mẹ, mồ hôi con". Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo không ai dám cầm tay. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vậy mà, vào tay con gái, cà rốt, cà chua biến thành hoa rất đẹp... Chẳng ai biết con gái khẽ giấu ngón tay dán kín băng urgo. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa vì sợ bị chê là... béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo ba vòng. Con gái dù đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày "chiến sự", stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó, con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm... Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ giấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!

Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi đi chơi một mình. Không dám vào quán cà phê lạ, không dám đi xem phim, không dám về nhà muộn... Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!


Con gái làm gì cũng phải cố gắng gấp đôi con trai.

Con gái vẫn bị ăn mâm dưới trong ngày giỗ.

Con gái vẫn là người dọn dẹp sau một bữa liên hoan.

Con gái vẫn là người ngồi lắng nghe tâm sự của bạn bè, dù trái tim con gái đang rên rỉ.

Con gái vẫn là người bị trách mắng nhiều hơn mỗi khi phạm lỗi.

Con gái vẫn là người đau khổ nhiều hơn mỗi khi chia tay.

Con gái vẫn là người bị quản lý chặt hơn mỗi khi ra khỏi nhà.

Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm tựa.

Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn.
Hình ảnh: Là con trai thì nhất đinh phải đọc cái nì nha...  N[i]    Là CON TRAI…  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó, con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm...  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe cả quãng đường dài vì hôm trước cho bạn mượn xe, quên đổ xăng. Sức con gái đâu có khoẻ bằng con trai, vầng trán dô bướng bỉnh nay lấm tấm "mồ hôi mẹ, mồ hôi con". Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo không ai dám cầm tay. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vậy mà, vào tay con gái, cà rốt, cà chua biến thành hoa rất đẹp... Chẳng ai biết con gái khẽ giấu ngón tay dán kín băng urgo. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa vì sợ bị chê là... béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo ba vòng. Con gái dù đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày "chiến sự", stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó, con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm... Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ giấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!  Là con trai, tôi thương con gái nhiều hơn mỗi khi đi chơi một mình. Không dám vào quán cà phê lạ, không dám đi xem phim, không dám về nhà muộn... Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!   Con gái làm gì cũng phải cố gắng gấp đôi con trai.  Con gái vẫn bị ăn mâm dưới trong ngày giỗ.  Con gái vẫn là người dọn dẹp sau một bữa liên hoan.  Con gái vẫn là người ngồi lắng nghe tâm sự của bạn bè, dù trái tim con gái đang rên rỉ.  Con gái vẫn là người bị trách mắng nhiều hơn mỗi khi phạm lỗi.  Con gái vẫn là người đau khổ nhiều hơn mỗi khi chia tay.  Con gái vẫn là người bị quản lý chặt hơn mỗi khi ra khỏi nhà.  Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm tựa.  Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn.

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

tình bạn

Ngày Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết tình bạn
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Phuzzz...
cuối cùng cũng đã xong!
Tôi thở phào nhẹ nhõm sau một buổi chiều mệt lả người vì dọn phòng. 3 năm cấp 3 trọ học cũng đã qua, 3năm với bao nhiêu trải nghiệm cùng cuộc sống tự lập nơi đất khách quê người. thiếu đi sự quan tâm chăm sóc từ mẹ,những lời răn dạy từ cha! những nụ cười bên anh và chị!
Ba năm-không phải dài so với một đời người nhưng đủ để tôi nhận ra sự quan trọng của tình bạn. Những người luôn bên tôi những lúc tôi cần nhất!
Tôi vẫn nhớ cái lần tôi bị mất tiền mà không giám gọi về xin mẹ. Mấy thằng bạn thân xuống phòng chơi, nói là xuống chơi chứ tôi biết cái mục đích của mấy đứa "dở" này là gì.. Chơi với nhau gần 3 năm cũng quá hiểu nhau rồi. Thấy hạt gạo tôi cũng chẳng còn mà ăn.
thế là mấy ngày sau đó, chẳng nói gì,mấy thằng ranh ấy tự mua thức ăn rồi gạo mang xuống phòng tôi,tự nấu rồi bốn thằng túm tụm ăn chung-bữa cơm sinh viên đơn giản lắm-nhưng sao tôi thấy ngon quá vậyl!
Hơn 1tuần sống với 0vnđ trong túi nhưng chưa bữa nào tôi không được no.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến. Tiền sinh viên đã ít giờ phải nuôi thêm một cái miệng ăn ắt sẽ thiếu.
Bốn đứa nằm dài trên sàn nhà chẳng nói câu gì,đứa nào cũng vắt tay lên trán,mắt chăm chăm lên trần nhà..
-Mày đang nghĩ gì đấy?
-Tao đang nghĩ về cuộc đời!
Cái giọng "ông già" của tôi bắt đầu phát huy tác dụng. Cả bốn đứa nhìn nhau rồi phá lên cười vì cái giọng "người lớn" đấy của tôi
- Tao xin lỗi- câu nói xuống giọng của tôi kéo lại kái không khí nặng nề
- Gì chứ?- H , thằng bạn thân nhất gằn giọng
- Vì tao mà bây giờ chúng mày phải thế này!-tôi thở dài..
- Mày coi bọn tao là bạn không? Cương gắt lên!- giường như câu nói cùng cái giọng bình bình của tôi đã chọc vào cái gì đó thiêng liêng lắm!
Tôi im lặng, cả 4 đứa im lặng-chẳng cần nói nữa tôi cũng hiểu,cả 4 đứa cũng hiểu!
"IM LẶNG"
-Cứ chơi và xõa đê- cái giọng ồm ồm của thằng D-thằng nhắng nhất trong "tứ bất tử" làm 3 đứa giật mình rồi lại quay ra cười nghiêng ngả với nhau
Bụng thì đói thật đấy nhưng tôi thấy ấm lạ, tôi cố cười thật to để mắt khỏi cay....


Thế đấy, H nói đúng. Sống mà chỉ nghĩ cho bản thân, chỉ vơ vét vào mình thì cũng chỉ sống phí sống hoài mà thôi!
Còn bao nhiêu chuyện vui khác nữa, nhưg kể hết thì có lẽ là khó! Chỉ biết quãng thời gjan 3 năm đã dạy cho tôi rất nhiều điều mà chắc chắn tôi sẽ giữ nó như một hành trang trên con đường sắp tới!
Chúc 3 thằng ranh của tao thi đỗ Đại Học. À kô.chúng mày phải đỗ. K đỗ tao cạch mặt chúng mày luôn >:-)
Chúc tất cả các bạn năm nay thi Đại Học đạt kết quả cao nhá!hì
Thank for reading!
Thân!

Hình ảnh: Phuzzz... cuối cùng cũng đã xong!  Tôi thở phào nhẹ nhõm sau một buổi chiều mệt lả người vì dọn phòng. 3 năm cấp 3 trọ học cũng đã qua, 3năm với bao nhiêu trải nghiệm  cùng cuộc sống tự lập nơi đất khách quê người. thiếu đi sự quan tâm chăm sóc từ mẹ,những lời răn dạy từ cha! những nụ cười bên anh và chị!  Ba năm-không phải dài so với một đời người nhưng đủ để tôi nhận ra sự quan trọng của tình bạn. Những người luôn bên tôi những lúc tôi cần nhất!  Tôi vẫn nhớ cái lần tôi bị mất tiền mà không giám gọi về xin mẹ. Mấy thằng bạn thân xuống phòng chơi, nói là xuống chơi chứ tôi  biết cái mục đích của mấy đứa "dở" này là gì.. Chơi với nhau gần 3 năm cũng quá hiểu nhau rồi. Thấy hạt gạo tôi cũng chẳng còn mà ăn.  thế là mấy ngày sau đó, chẳng nói gì,mấy thằng ranh ấy tự mua thức ăn rồi gạo mang xuống phòng tôi,tự  nấu rồi bốn thằng túm tụm ăn chung-bữa cơm sinh viên đơn giản  lắm-nhưng sao tôi thấy ngon quá vậyl! Hơn 1tuần sống với 0vnđ trong túi nhưng chưa bữa nào tôi không được no.  Nhưng cái gì đến cũng phải đến. Tiền sinh viên đã ít giờ phải nuôi thêm một cái miệng ăn ắt sẽ thiếu. Bốn đứa nằm dài trên sàn nhà chẳng nói câu gì,đứa nào cũng vắt tay lên trán,mắt chăm chăm lên trần nhà.. -Mày đang nghĩ gì đấy? -Tao đang nghĩ về cuộc đời! Cái giọng "ông già" của tôi bắt đầu phát huy tác dụng. Cả bốn đứa nhìn nhau rồi phá lên cười vì cái giọng "người lớn" đấy của tôi - Tao xin lỗi- câu nói xuống giọng của tôi kéo lại kái không khí nặng nề - Gì chứ?- H , thằng bạn thân nhất gằn giọng  - Vì tao mà bây giờ chúng mày phải thế này!-tôi thở dài.. - Mày coi bọn tao là bạn không? Cương gắt lên!- giường như câu nói cùng cái giọng bình bình của tôi đã chọc vào cái gì đó thiêng liêng lắm! Tôi im lặng, cả 4 đứa im lặng-chẳng cần nói nữa tôi cũng hiểu,cả 4 đứa cũng hiểu! "IM LẶNG" -Cứ chơi và xõa đê- cái giọng ồm ồm của thằng D-thằng nhắng nhất trong "tứ bất tử"  làm 3 đứa giật mình rồi lại quay ra cười nghiêng ngả với nhau Bụng thì đói thật đấy nhưng tôi thấy ấm lạ, tôi cố cười thật to để mắt khỏi cay....    Thế đấy,  H nói đúng. Sống mà chỉ nghĩ cho bản thân, chỉ vơ vét vào mình thì cũng chỉ sống phí sống hoài mà thôi!  Còn bao nhiêu chuyện vui khác nữa, nhưg kể hết thì có lẽ là khó! Chỉ biết quãng thời gjan 3 năm đã dạy cho tôi rất  nhiều điều mà chắc chắn tôi sẽ giữ nó như một hành trang trên con đường sắp tới!  Chúc 3 thằng ranh của tao thi đỗ Đại Học. À kô.chúng mày phải đỗ. K đỗ tao cạch mặt chúng mày luôn >:-) Chúc tất cả các bạn năm nay thi Đại Học đạt kết quả cao nhá!hì Thank for reading! Thân! -Nameless- (tks 4 add mèo)

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

HÃY NGỎ LỜI YÊU TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

Ngày Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết HÃY NGỎ LỜI YÊU TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Eric là anh chàng mà các cô nàng trong trường trung học đều mơ ước.

Cathlyn là một trong những cô nàng nổi tiếng nhất trường. Cô xinh đẹp, thời trang và cực kỳ hấp dẫn.


Carol là một cô gái giản dị, không có gì nổi trội. Cô chỉ là một trong số các nữ sinh bình thường có mặt khắp nơi trong các trường trung học.

Cathlyn và Carol đều yêu Eric say đắm.

Cathylyn không cần làm bất cứ điều gì để tạo sự chú ý. Trong mắt Eric, cô quá đủ lôi cuốn rồi.

Carol thì ngược lại. Cô không hẳn là xấu xí; thật ra trông cô rất vui vẻ và dễ thương. Nhưng cô không phải là một nữ cổ động viên xinh đẹp quyến rũ. Những gì cô có thể đem đến cho Eric chỉ là tình yêu và sự quan tâm.

Như phỏng đoán của tất cả mọi người, Eric chọn Cathlyn.

Eric bảo Carol chỉ là một cô gái tầm thường và xấu xí. Điều đó khiến Carol thấy tổn thương nghiêm trọng.

Đời là thế.

Nhưng, Carol không chấp nhận bỏ cuộc. Cô muốn chứng minh cho Eric thấy rằng sắc đẹp không phải là tất cả.

Vậy là, Carol lao đầu vào học. Cô nhanh chóng lọt vào danh sách những học sinh xuất sắc nhất trường. Và các anh chàng ngày trước vốn không thèm để mắt đến cô nay đều quay sang cưa cẩm cô. Trái tim cô lại không quên được Eric.

Mỗi ngày, cô đặt vào hộc tủ của Eric một đóa hồng nhung cùng một lời nhắn:

"Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế"

Trong khi đó, Eric không hạnh phúc như anh ta đã tưởng. Cô bạn gái Cathlyn nhanh chóng bỏ rơi anh để chạy theo một anh chàng đẹp mã khác. Sự đời là thế. Anh quay lại tự hỏi bản thân: "có phải ngày trước mình đã chọn lầm người rồi không?" Và anh hiểu ra mình đã đần độn đến thế nào khi chỉ biết say đắm với vẻ đẹp bên ngoài. Anh thấy hối hận. Thu hết can đảm, Eric tiến đến bên Carol, quỳ trước mặt cô và nói:

- Hãy tha lỗi cho anh, Carol. Em có muốn trở thành bạn gái của anh không?

Trước sự kinh ngạc của mọi người, Carol từ chối. Cô chỉ nhẹ nhàng nói với Eric thế này.

- Anh vừa trải qua một mất mát lớn. Em không muốn anh phải đối diện với điều đó thêm một lần nữa.

Eric không hiểu ý nghĩa trong câu trả lời của Carol nhưng anh chấp nhận quyết định của cô. Vậy là, họ trở thành bạn thân của nhau, cùng nhau chia sẻ mọi thứ.

Kể từ đó, mọi người thấy Eric bắt đầu thay đổi. Anh trở thành một con người mới, tốt đẹp hơn. Tất cả cũng nhờ Carol. Cô quan tâm đến anh bằng một thứ tình cảm mà chưa người con gái nào trước đó từng đối xử với anh. Những cô gái khác chỉ nhìn thấy ở Eric vẻ ngoài bảnh bao, còn Carol, cô đón nhận Eric chính là Eric, với tất cả tình yêu mà cô có.

Mỗi ngày, Carol vẫn không quên đặt một bông hồng nhung vào hộc tủ của Eric với cùng một lời nhắn gửi: "Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế."

Một ngày kia, Carol không xuất hiện ở lớp. Một tuần trôi qua, Carol vắng mặt. Lúc đầu, Eric nghĩ rằng cô đang đi chơi xa với gia đình. Không phải cô từng nói sẽ đi Hawaii đó sao?!?

Nhưng, thêm một tuần nữa vẫn không thấy bóng dáng Carol đâu, Eric bắt đầu lo lắng. Rồi anh nhận được điện thoại từ bệnh viện thành phố. Họ báo rằng Carol đang hấp hối.

Từ đầu, Carol không muốn nói với Eric về căn bệnh ung thư của mình. Cô không muốn anh phải bận tâm về cô. Nhưng vào những giây cuối đời, cô mong mỏi được gặp Eric một lần sau chót.

Eric phóng ngay đến bệnh viện. Nước mắt lưng tròng khi anh trông thấy cô ốm yếu nằm đó, xanh xao và mỏi mệt.

- Tại sao em không nói với anh? Tại sao em lại giấu anh chuyện này?

Carol âu yếm nhìn Eric, cố nở một nụ cười thật nhẹ nhàng.

- Khi em nói với anh ngày trước rằng em không muốn anh phải đối diện với một mát mát khác, chính là em muốn nói đến sự việc này. Ngày đó, em không nói anh biết bởi vì em không muốn anh phải lo lắng. Em chỉ muốn có được những ngày cuối đời thật vui vẻ bên anh mà thôi.

Eric nức nở:

- Em không thể rời bỏ anh được. Anh sẽ ra sao nếu không còn em nữa?

- Anh sẽ sống như anh trong hiện tại. Đừng quên rằng lúc nào em cũng ở bên cạnh anh. Hãy vui hưởng và sống thật hạnh phúc anh nhé. À, còn một điều này nữa.

- Gì vậy em?

- Em yêu anh.

Thế rồi Carol đi.


Một tháng. Eric chỉ ở bên Carol một tháng, nhưng cô ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh bằng một cách không ai lý giải nổi. Sử dụng tình yêu của chính cô. Eric ở lại, đau đớn và ân hận.

Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.

Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.

Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào.

~♥

Hình ảnh: *HÃY NGỎ LỜI YÊU TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN*   Eric là anh chàng mà các cô nàng trong trường trung học đều mơ ước.  Cathlyn là một trong những cô nàng nổi tiếng nhất trường. Cô xinh đẹp, thời trang và cực kỳ hấp dẫn.  Carol là một cô gái giản dị, không có gì nổi trội. Cô chỉ là một trong số các nữ sinh bình thường có mặt khắp nơi trong các trường trung học.  Cathlyn và Carol đều yêu Eric say đắm.  Cathylyn không cần làm bất cứ điều gì để tạo sự chú ý. Trong mắt Eric, cô quá đủ lôi cuốn rồi.  Carol thì ngược lại. Cô không hẳn là xấu xí; thật ra trông cô rất vui vẻ và dễ thương. Nhưng cô không phải là một nữ cổ động viên xinh đẹp quyến rũ. Những gì cô có thể đem đến cho Eric chỉ là tình yêu và sự quan tâm.  Như phỏng đoán của tất cả mọi người, Eric chọn Cathlyn.  Eric bảo Carol chỉ là một cô gái tầm thường và xấu xí. Điều đó khiến Carol thấy tổn thương nghiêm trọng.  Đời là thế.  Nhưng, Carol không chấp nhận bỏ cuộc. Cô muốn chứng minh cho Eric thấy rằng sắc đẹp không phải là tất cả.  Vậy là, Carol lao đầu vào học. Cô nhanh chóng lọt vào danh sách những học sinh xuất sắc nhất trường. Và các anh chàng ngày trước vốn không thèm để mắt đến cô nay đều quay sang cưa cẩm cô. Trái tim cô lại không quên được Eric.  Mỗi ngày, cô đặt vào hộc tủ của Eric một đóa hồng nhung cùng một lời nhắn:  "Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế"  Trong khi đó, Eric không hạnh phúc như anh ta đã tưởng. Cô bạn gái Cathlyn nhanh chóng bỏ rơi anh để chạy theo một anh chàng đẹp mã khác. Sự đời là thế. Anh quay lại tự hỏi bản thân: "có phải ngày trước mình đã chọn lầm người rồi không?" Và anh hiểu ra mình đã đần độn đến thế nào khi chỉ biết say đắm với vẻ đẹp bên ngoài. Anh thấy hối hận. Thu hết can đảm, Eric tiến đến bên Carol, quỳ trước mặt cô và nói:  - Hãy tha lỗi cho anh, Carol. Em có muốn trở thành bạn gái của anh không?  Trước sự kinh ngạc của mọi người, Carol từ chối. Cô chỉ nhẹ nhàng nói với Eric thế này.  - Anh vừa trải qua một mất mát lớn. Em không muốn anh phải đối diện với điều đó thêm một lần nữa.  Eric không hiểu ý nghĩa trong câu trả lời của Carol nhưng anh chấp nhận quyết định của cô. Vậy là, họ trở thành bạn thân của nhau, cùng nhau chia sẻ mọi thứ.  Kể từ đó, mọi người thấy Eric bắt đầu thay đổi. Anh trở thành một con người mới, tốt đẹp hơn. Tất cả cũng nhờ Carol. Cô quan tâm đến anh bằng một thứ tình cảm mà chưa người con gái nào trước đó từng đối xử với anh. Những cô gái khác chỉ nhìn thấy ở Eric vẻ ngoài bảnh bao, còn Carol, cô đón nhận Eric chính là Eric, với tất cả tình yêu mà cô có.  Mỗi ngày, Carol vẫn không quên đặt một bông hồng nhung vào hộc tủ của Eric với cùng một lời nhắn gửi: "Em thực sự rất quan tâm đến anh, luôn luôn là như thế."  Một ngày kia, Carol không xuất hiện ở lớp. Một tuần trôi qua, Carol vắng mặt. Lúc đầu, Eric nghĩ rằng cô đang đi chơi xa với gia đình. Không phải cô từng nói sẽ đi Hawaii đó sao?!?  Nhưng, thêm một tuần nữa vẫn không thấy bóng dáng Carol đâu, Eric bắt đầu lo lắng. Rồi anh nhận được điện thoại từ bệnh viện thành phố. Họ báo rằng Carol đang hấp hối.  Từ đầu, Carol không muốn nói với Eric về căn bệnh ung thư của mình. Cô không muốn anh phải bận tâm về cô. Nhưng vào những giây cuối đời, cô mong mỏi được gặp Eric một lần sau chót.  Eric phóng ngay đến bệnh viện. Nước mắt lưng tròng khi anh trông thấy cô ốm yếu nằm đó, xanh xao và mỏi mệt.  - Tại sao em không nói với anh? Tại sao em lại giấu anh chuyện này?  Carol âu yếm nhìn Eric, cố nở một nụ cười thật nhẹ nhàng.  - Khi em nói với anh ngày trước rằng em không muốn anh phải đối diện với một mát mát khác, chính là em muốn nói đến sự việc này. Ngày đó, em không nói anh biết bởi vì em không muốn anh phải lo lắng. Em chỉ muốn có được những ngày cuối đời thật vui vẻ bên anh mà thôi.  Eric nức nở:  - Em không thể rời bỏ anh được. Anh sẽ ra sao nếu không còn em nữa?  - Anh sẽ sống như anh trong hiện tại. Đừng quên rằng lúc nào em cũng ở bên cạnh anh. Hãy vui hưởng và sống thật hạnh phúc anh nhé. À, còn một điều này nữa.  - Gì vậy em?  - Em yêu anh.  Thế rồi Carol đi.   Một tháng. Eric chỉ ở bên Carol một tháng, nhưng cô ấy đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh bằng một cách không ai lý giải nổi. Sử dụng tình yêu của chính cô. Eric ở lại, đau đớn và ân hận.  Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.  Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.  Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào.  ~♥ [st] [.Ad.♥]

Con trai …

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Con trai …
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


- …muốn lãng mạn nhưng lại sợ
con
gái gọi là “hâm” .. ♥ ;))
- … muốn nhẹ nhàng tình cảm
nhưng
lại sợ con gái gọi là “đàn bà”
- … muốn ôm người mình yêu
thật chặt nhưng lại sợ con gái gọi
là dê,
ham hố, tham lam ... >"<
- ... và đôi khi cũng muốn khóc,
muốn
được một cái ôm thật chặt hay
cần 1
bờ vai để dựa nhưng sợ sẽ mất
đi
hình ảnh “nam nhi” trong mắt
con gái...
=> Con trai là nvậy đó : nhẹ
nhàng,
tình cảm, sâu sắc... ♥
nhưng …... không bao h thể hiện
ra :)