Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Đau đớn mắc bẫy em chồng

Ngày Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Đau đớn mắc bẫy em chồng
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Sau một thời gian ngắn, chúng em cưới nhau. Những tưởng mọi hiềm khích giữa em và L. sẽ được xóa bỏ, nhưng hóa ra đây mới là lúc bắt đầu.

Em mệt mỏi quá và chẳng biết nên làm gì vào lúc này. Giải thích với chồng hay mặc kệ để gia đình muốn ra sao thì ra? Em rất cần lời khuyên của chị lúc này.

Trước đây, em và L. (cô em chồng) là bạn học cùng cấp 3. Chúng em ngồi cùng bàn và chơi khá hợp nhau. Nhưng mâu thuẫn phát sinh ngoài dự kiến khi người trong mộng của L. lại ngỏ lời yêu em. Cậu ấy tên là M.

Thú thực, hồi đó, em là một con “gà gô” chính hiệu. Có người tỏ tình thì em cũng thinh thích, hồi hộp, phấn khởi (bởi em có biết gì về người trong mộng của L. đâu).

Bên cạnh đó, cứ khi nào em nói về M. là L. lại lườm nguýt, khó chịu. Và một ngày L. tuyên bố tuyệt giao với em. Buồn lắm nhưng em chẳng biết làm gì. Còn chuyện tình học trò cũng vẩn vơ vơ vẩn không đầu không cuối. Cứ thế, em quyết định chấm dứt yêu đương, tập trung vào học hành.

Mãi sau này em mới biết L. tỏ tình với M. nhưng bị M. thẳng thừng từ chối. Có lẽ đó là lý do L. không chơi với em.
Em mệt mỏi quá và chẳng biết nên làm gì vào lúc này. Giải thích với
chồng hay mặc kệ để gia đình muốn ra sao thì ra? (Ảnh minh họa).

Sau khi tốt nghiệp Đại học ra trường đi làm, em quen anh - một người đàn ông hào hoa, lịch thiệp. Chúng em rất hợp nhau từ gu ăn uống tới cách làm việc.

Ngày anh đưa em về giới thiệu với gia đình, em mừng vô cùng khi biết hóa ra anh là anh trai của L. - cô bạn ngồi cùng bàn năm nào ở PTTH.

Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô ấy không nói chuyện mà gắt gỏng với em. Cô ấy còn khuyên em nên lấy người khác, vì đơn giản:“Tôi không thích cậu”. Em có nói chuyện này với anh nhưng anh chỉ cười bảo:“Đúng là đồ đàn bà”.

Sau một thời gian ngắn, chúng em cưới nhau. Những tưởng mọi hiềm khích giữa em và L. sẽ được xóa bỏ nhưng hóa ra đây mới là lúc bắt đầu. Ngày nào đi làm về em cũng chợ búa cơm nước cho cả nhà trong khi L. chẳng bao giờ đụng tay vào việc gì.

Vậy mà L. thường nói xấu em với mẹ chồng, dựng chuyện trước đây em hay đong đưa đàn ông. Một ngày, mẹ chồng hỏi em “chuyện đó là thế nào?”, em ú ớ chẳng biết phải giải thích sao.

Có lần, mẹ chồng còn bê nguyên nồi cá kho và bảo em nếm thử. Đúng là nó mặn khủng khiếp như hơn một tấn muối đổ vào đó. Nhưng em biết ai là thủ phạm, bởi đây không phải lần đầu em vào bếp. Chính em đã nếm thức ăn và thấy vừa vặn.

Với em, những chuyện này là trẻ con nhưng em muốn giải quyết nó. Em hẹn gặp L., cô ấy đồng ý ngay và em cứ nghĩ sau cuộc nói chuyện này cả hai sẽ hiểu nhau hơn.

Nhưng không ngờ đến nơi hẹn em mới biết chẳng có L. mà M. lại xuất hiện. Lại là một trò đùa mà L. dựng nên. Cô ấy còn dắt theo chồng em để làm chứng về cái sự “thủy chung” của em.

Giờ đây anh ấy nhìn em với ánh mắt đầy nghi ngờ… Em mệt mỏi quá chị Tâm An ạ!

(Thiên Lý, Quận 7, TP HCM)

Trả lời:

Các cụ có câu: “Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng” để ví von những cô em chồng có lối hành xử quá quắt với chị dâu. Một khi giữa chị dâu và em chồng đã có những hiểu lầm thì mối quan hệ đó càng thêm phức tạp và khó dung hòa. Và "cuộc chiến" này có thể sẽ chấm dứt khi các bà cô đó lên xe hoa. Lúc sống ở nhà chồng, họ sẽ thấm thía và cảm thông phần nào với chị dâu của mình.

Trong trường hợp của em, có thể lúc này em đang phân vân có nên xin ra ở riêng hay tìm cách “trị” lại cô em chồng ?! Chị nghĩ, cả hai cách này đều chưa nên và chỉ coi đó là biện pháp cuối cùng thôi.

Nếu em cố gắng giải thích với cô ấy những mâu thuẫn trước đây chỉ là sự vô tình, em không cố ý làm tổn thương L. thì chưa chắc cô ấy đã nghe. Vậy em hãy thử hành động như dưới đây xem sao.

Trước mắt em hãy đối xử thật lòng, sống bao dung và không nên to tiếng, trả đũa L. Một món quà nho nhỏ vào ngày đặc biệt chứng tỏ chị dâu quan tâm tới em chồng, một buổi cà phê trưa thủ thỉ, hay rủ cô ấy đi shopping… ít nhiều sẽ giúp em và L. cải thiện mối quan hệ.

Em hãy nhìn L. bằng một con mắt khác. Đừng coi L. là chuyên gia rắc rối mà hãy nhìn cô ấy bằng ánh mắt thông cảm, vị tha. Em hãy giải thích với L. bằng một thái độ tích cực như thế, chị tin cô ấy sẽ hiểu và nhận ra những hành động mình đang làm là quá trớn.

Sau khi đã khiến cô em chồng tâm phục khẩu phục, em hãy lựa lời giải thích với anh trai cô ấy về cuộc gặp gỡ kia.

Còn trong trường hợp ý đồ hóa giải trực tiếp mối quan hệ với cô em chồng thất bại thì em cũng không nên cam chịu. Hãy thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ chồng của em. Chị tin rằng, dù bố mẹ chồng có cưng chiều con đến mức nào thì họ cũng thừa hiểu tính cách, con người của con gái mình ra sao. Nếu là những người muốn tốt cho con gái, chắc chắn họ sẽ không dung túng, bênh vực cho những hành động sai lầm của em chồng em.

Bên cạnh đó, dù thế nào thì em cũng nên lôi chồng mình vào cuộc, bởi một khi em càng im lặng trước những hành động của em chồng, không chia sẻ cho chồng mình biết thì anh ấy sẽ không có cơ sở để bảo vệ em trước mọi người.

An tâm lên em nhé, chúc em sớm giải quyết được mọi rắc rối trong gia đình!
Nguồn: TTVN

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Máy tính đang làm rạn nứt tình cảm lứa đôi?

Ngày Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Máy tính đang làm rạn nứt tình cảm lứa đôi?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Theo như nghiên cứu mới đây tại Mỹ thì máy tính và mạng đóng vai trò lớn trong công cuộc "chia tay" của các cặp đôi thời đại số.

Bạn dành bao nhiêu thời gian mỗi ngày bên cạnh chiếc máy tính? 8, 12 hay 14 giờ? Hầu hết đa phần người sử dụng máy tính đều dành phần lớn thời gian để lướt web, truy cập mạng xã hội hoặc đọc tin tức. 

Có thể nói rằng thời gian dành trên Internet của một số người thậm chí còn nhiều hơn thời gian họ dành cho đời sống thật. Máy tính cùng Internet có thể mang tới hạnh phúc, sự lo lắng, buồn bực cũng như rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Tuy nhiên bạn có biết rằng sử dụng máy tính và mạng Internet để duy trì các mối quan hệ sẽ khó khăn hơn rất nhiều?

Một nghiên cứu mới đây được thực hiện với sự tham gia của 2.691 người Mỹ đã cho thấy việc sử dụng máy tính và mạng có thể làm những mối quan hệ của chúng ta trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. 

Mặc dù con số người tham gia không phải là quá lớn tuy nhiên nó cũng chứng tỏ được rằng máy tính và mạng đang làm ảnh hưởng khá nhiều tới mối quan hệ ngoài đời thực của chúng ta. Nếu như khoảng cách đang làm xa cách hai người, tất nhiên máy tính trở thành công cụ hữu hiệu. Tuy nhiên đừng quá lạm dụng chúng vì đôi khi chúng có thể làm rạn nứt tình cảm của bạn. 

Còn nếu như bạn may mắn vì không gặp phải cản trở địa lý thì tại sao không ngắt mạng, khóa máy và tận hưởng một ngày lễ Valentine đầy ý nghĩa? Còn nếu bạn đang F.A có thể những thông tin trong Infographic dưới đây sẽ giúp bạn "giải trí" trong một ngày cô đơn thay vì... lập đàn cầu mưa.

Nguồn: kenh14

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Anh bỏ đi vì em không "dâng hiến"

Ngày Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Anh bỏ đi vì em không "dâng hiến"
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Em chỉ mới là cô sinh viên năm thứ nhất nên em không thể dễ dàng "dâng hiến" cho anh được.


Sau một thời gian đau khổ, dằn vặt vì chuyện tình cảm, hôm nay em quyết định gửi những dòng tâm sự của mình tới Bạn trẻ cuộc sống để mong nhận được những lời khuyên, những góp ý hữu ích của các bạn độc giả.

Anh ấy, người yêu em là một chiến sĩ cảnh sát, em đã quen anh trong một lần vi phạm luật giao thông. Hôm đó, em bị giữ xe lại vì không mang theo giấy tờ nên anh ấy đã chủ động ngỏ lời sẽ đưa em về nhà. Cũng chẳng hiểu vì sao mà hôm đó, em lại đồng ý để anh ấy chở mình về nhà.

Trên đường đi, anh ấy hỏi em rất nhiều chuyện về gia đình, học tập. Anh nói rằng: "Vừa gặp em nhưng anh đã rất thích em. Chắc chắn anh phải tán em bằng được". Khi về đến nhà, em rất ngạc nhiên vì anh ấy đi thẳng vào nhà em ngồi chơi rất lâu, dù em không ngỏ lời mời anh vào chơi.

Anh trò chuyện rất tự nhiên, vui vẻ khiến em cũng chẳng ngại ngần như lúc đầu nữa. Dù mới quen nhau lần đầu nhưng hai đứa đã nói chuyện rất gần gũi, như quen biết nhau từ lâu vậy. Và trước khi ra về, anh cũng không quên xin số điện thoại của em.

Vừa về đến cơ quan, anh đã gọi điện cho em và nói những câu tình tứ khiến em cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Và chuyện tình yêu của chúng em cũng đã bắt đầu từ ngày hôm đó.

Anh nói với em rằng, "Duyên phận cho anh gặp em nên anh không muốn mất em đâu". Em nhớ rất rõ, lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là ngày 4/5/2011. Đến ngày 5/5, hai chúng em lại nói chuyện với nhau cả buổi sáng khi em ra cơ quan anh để giải quyết vụ vi phạm của mình. Lúc đó, anh đã giới thiệu với mọi người rằng, em là người yêu của anh. Vì thế nên em đã không gặp phải khó khăn gì để lấy xe ra.

Khi em chuẩn bị lên xe ra về, anh đã hôn lên má em và nói rằng: "Anh yêu em nhiều lắm!" khiến em rất bất ngờ và hạnh phúc.

Ngày 11/5, chúng em gặp nhau lần thứ ba. Và cũng chính ngày hôm ấy, anh đã đặt nụ hôn lên môi em... nhưng không hiểu sao hôm đó em đã từ chối anh, dù trong lòng em cũng rất muốn.

Ngày 24/5, em thật sự rất nhớ và mong gặp anh ấy. Lúc đó là hơn 10h đêm, khi hai đứa đang nói chuyện điện thoại thì anh nói sẽ đến với em. 20 phút sau, anh gọi điện thoại bảo đang ở cổng nhà em.

Khi em vừa mở cửa thì anh đã đứng trước mặt. Vì nỗi nhớ chôn chặt bấy lâu nên hai đứa đã không giữ nổi cảm xúc của mình nên em và anh ấy đã ôm chầm lấy nhau thật chặt và trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn, bỏng cháy...

Sau đó, chúng em ngồi nói chuyện ở một công viên gần nhà em. Hai đứa đã dành cho nhau những cử chỉ thân mật, âu yếm... rồi anh đã đề nghị được quan hệ tình dục với em nhưng em đã từ chối. Vì em mới chỉ là cô sinh viên năm nhất, hơn nữa, em và anh ấy cũng mới quen nhau, làm gì đã hiểu rõ về nhau mà có thể gần gũi nhau như thế?

Khi không thể thuyết phục được em, anh cũng phải chở em về nhà. Nhưng chẳng hiểu sao, đoạn đường về nhà em, tâm trạng anh rất nặng nề, khó chịu.

Trở về phòng, em không sao ngủ được nên đã nhắn tin cho anh: "Em yêu anh nhiều lắm nhưng chuyện ấy thì em không thể vì em còn đi học, em còn gia đình. Nhất định rằng, khi em học xong, em sẽ dành tất cả cho anh... và chúng mình sẽ thành chồng thành vợ, được ở bên nhau mãi mãi".



Phải làm sao để thuyết phục được anh ấy quay về bên em? (Ảnh minh họa)

Anh không nhắn tin lại. Ngày hôm sau, em gọi điện anh cũng không nghe máy. Em thực sự không hiểu vì sao... em không thể lý giải nổi chuyện gì đang xảy ra nữa? Đến tối em nhắn tin, anh cũng không trả lời. Khi gọi điện thì anh tắt máy bận. Lúc đó, em như phát điên, chỉ muốn biết lý do vì sao thái độ anh lại thay đổi nhanh chóng như vậy... nhưng anh vẫn không nói một lời.

Ngày 7/7, em nhận được dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh: "Chắc em hận anh lắm phải không?". Rồi anh nói rằng, "anh muốn được quay lại..." và dù lòng rất muốn nhưng chẳng hiểu sao em lại từ chối anh ấy.

Sau gần một năm không liên lạc gì thì tháng 4 vừa qua, em và anh ấy gặp lại nhau. Hai đứa đã nói chuyện điện thoại với nhau rất nhiều và quyết định bắt đầu lại mối quan hệ. Chúng em hẹn gặp nhau ở gần cơ quan anh "vì anh không có nhiều thời gian".

Khi vừa nhìn thấy anh, em chỉ muốn ôm chặt lấy anh và nói những lời yêu thương dành cho anh ấy. Trong suốt gần một năm qua, dù xa anh nhưng em vẫn nhớ và yêu anh rất nhiều.

Dù trong lòng thì cảm xúc đang hỗn loạn nhưng em vẫn tỏ ra kiêu căng, cứng rắn khi nói chuyện với anh... Lúc đó, em cũng tỏ thái độ không vừa lòng khi người anh nồng nặc mùi rượu và nói chuyện với em bằng giọng ngà ngà say.

Rồi anh đưa em vào một nhà nghỉ cách cơ quan anh khoảng 4 cây số. Anh nói rằng: "Anh rất mệt, chỉ muốn được cùng em nằm nói chuyện và ôm em ngủ thôi". Em tin lời anh nói và hai đứa đã nói chuyện với nhau rất nhiều về khoảng thời gian xa nhau.

Em ngồi dựa lưng vào đầu giường, còn anh ấy gối đầu lên đùi em ngủ. Được một lúc, anh tỉnh dậy và bắt đầu ôm chầm lấy em, cuống cuồng hôn khắp người em và thủ thỉ: "Anh rất muốn được chiếm đoạt em".

Em biết ở trong nhà nghỉ, chỉ có một người con trai và một người con gái thì rất khó để anh kiềm chế được bản thân mình. Nhưng thực sự em không muốn làm điều đó trước hôn nhân nên đã hết lời từ chối. Tuy nhiên, anh ấy đã bỏ qua tất cả mọi lời nói của em và vội vã đẩy em xuống giường, nói đủ lời đường mật, cùng với những cử chỉ âu yếm, mơn trớn khắp cơ thể em.

Trong cơn "mê" ấy, em đã nghĩ rằng mình sẽ thuộc về anh, sẽ dâng hiến cho anh tất cả... nhưng bất chợt, em nhớ tới hình ảnh của bố mẹ, đến tương lai của bản thân, đến việc học đang còn dang dở nên em đã đẩy anh ra, mặc dù em rất muốn trao cho anh tất cả.

Chúng em trả phòng ra về. Và anh ấy cũng như một năm về trước, không nhắn tin, không quan tâm hỏi han em một lời. Khi em nhắn tin, gọi điện cho anh thì anh ấy cũng tắt máy, không một phản hồi nào.

Từ hôm đó đến giờ, em và anh ấy cũng gặp nhau vài lần. Nhưng lần nào anh cũng chỉ nói "Xin lỗi em" và không giải thích gì thêm. Sự im lặng của anh ấy càng khiến em tò mò muốn tìm ra lý do vì sao anh ấy lại rời xa em... nhưng càng gặng hỏi, anh ấy càng tìm cách lẩn trốn.

Bây giờ em phải làm sao đây? Thực lòng em rất yêu anh ấy... em không thể nào quên được hình ảnh của người đàn ông ấy. Nhưng làm sao em có thể thuyết phục được anh ấy quay về bên em... mà không phải để tâm đến "chuyện ấy"?

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?

Ngày Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Đây là một lời tâm sự tôi tình cờ đọc được đã lâu, nhưng mỗi lần nhớ đến lại không khỏi giật mình. Có những điều tưởng như đơn giản và thường nhật quá, nhưng chỉ khi mất đi rồi ta mới biết trân trọng và tiếc nuối: Giá như…
Góc Tâm Hồn redwhiterose 300x300 Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!
Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua…
Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.
Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.
Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để dành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng một anh là giám đốc công ty nọ, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong ba anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi “sao cả mấy đứa không cùng về”, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Lý do các cặp đôi muốn… chia tay?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Lý do các cặp đôi muốn… chia tay?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Nhiều cặp đôi hễ cãi nhau một chút là đòi chia tay, mặc dù tình cảm còn rất nhiều. Là do họ thiếu suy nghĩ hay do họ thật sự muốn điều đó?
“Biết đâu người ấy muốn như thế?”
Khi cãi nhau, người đòi chia tay trước là người suy diễn nhiều hơn. “Mình không nói chia tay thì người ta cũng chia tay mình thôi”, “Tại sao lại cố cãi nhau với mình, chẳng phải người ta cố tình gây sự để chia tay sao?”, “Mình nói chia tay trước, còn hơn là bị…”bỏ”. Chính vì thích “suy bụng ta ra bụng người” nên nhiều bạn thường mắc phải sai lầm, chưa kịp suy xét kĩ, hễ cãi nhau với người yêu một chút thì chỉ muốn “chấm dứt tất cả”.
Sĩ diện
Họ có thể chọn cách nhún nhường, năn nỉ, nhẫn nhịn, hoặc giải thích những hiểu lầm. Nhưng họ không làm. Thay vào đó, họ giả vờ lạnh lùng quay lưng đi và nói chia tay. Đó cũng là một “phép thử” để xem đối phương có thật sự yêu mình hay không. Những người này thường có “cái tôi” quá lớn và khi tình cảm có thử thách thì họ nghĩ cho họ nhiều hơn.

Vì sao khi bế tắc, các cặp đôi chỉ muốn… chia tay?
Dễ tổn thương
Một điều khá mâu thuẫn nhưng cũng đầy thú vị: ai đòi chia tay trước thường là người mong manh dễ vỡ hơn. Họ sợ rằng nếu tiếp tục cãi nhau, tiếp tục yêu nhau, họ sẽ không thể chịu nổi, sẽ bị tổn thương sâu sắc. Vì vậy, họ chọn cách “tự giải thoát cho mình”. Những bạn này thường yêu rất nhiều và có trái tim đa cảm.
Người ấy hết yêu mình rồi”
Chuyện tình cảm gặp phải sóng gió, nếu người yêu cư xử không như cách họ mong đợi, họ sẽ cảm thấy thất vọng và có chút hờn dỗi. Khi linh cảm cho thấy “đối phương” không còn yêu họ nhiều như trước, họ bắt đầu chênh vênh, hoang mang và chỉ muốn chia tay.
Nghe lời “quân sư”
“Quân sư” thường là người ngoài, được nghe kể lại câu chuyện từ một phía nên cách nhìn khác cứng nhắc, quyết đoán và tiêu cực. Khi quân sư cứ ngồi bên cạnh bạn mà rỉ tai: “Như vậy thì tiếp tục yêu làm gì nữa, chia tay đi!”, hẳn bạn cũng sẽ mủi lòng và chọn cách…dứt điểm, trong khi mọi thứ có thể giải quyết một cách thỏa đáng hơn.
Bạn thấy đấy, người ta đòi chia tay nhiều lần không phải vì hết yêu, mà vì ti tỉ những lí do hết sức…ngốc xít. Khi có chuyện, tốt nhất là hai bạn nên cùng nói ra suy nghĩ của chính mình, thay vì tự phỏng đoán để rồi đánh mất tình cảm một cách đáng tiếc.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Kiếp sau nếu lại làm chồng của em...

Ngày Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Kiếp sau nếu lại làm chồng của em...
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý tưởng của rất nhiều cô gái trẻ.
Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh. Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không. Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, chờ anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.
Anh chưa từng để ý đến cô, giữa anh và cô không hề có một sự ràng buộc nào. Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười. Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh. Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết.
Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh. Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối. Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh.
Cô khóc ròng một đêm. Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì. Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc. Anh bắt đầu động lòng, xem ra cô thực sự rất yêu anh. Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài. Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ. Cô đồng ý, cười rạng rỡ. Cuối cùng anh cũng đã chấp nhận cô.

Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn. Anh luôn thờ ơ với cô. Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông. Anh sống trong một căn hộ độc thân. Cô thường đến đó giặt quần áo giúp anh. Anh bị ốm cô quan tâm chăm sóc anh. Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh. Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn.
Một năm sau đó, hai người kết hôn. Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ. Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp. Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều. Hai năm sau cô có thai. Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn. Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo. Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu. Một tháng sau, cô trở dạ. Bác sĩ trẩn đoán cô khó đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ. Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân. Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa. Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ. Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa. Anh không chăm sóc cô. Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức.
Bé rất xinh và đáng yêu. Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc. Mặc dù sự thờ ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh. Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh. Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thời gian đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô.
Cô nhìn con lớn lên từng ngày, con những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ. Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi. Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con. Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở. Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con. Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn. Cô lại khóc ngất đi.
Đến lần thứ ba cô tình lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình. Bác sĩ nói cô đã bị điên…
Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô. Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm. Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại. Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình. Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà. Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh. Ánh mắt sáng lên nét hiền từ.
Thời gian dần trôi. Có những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con. Mọi người trong xóm đều biết đến người vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa. Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả. Anh hận cô. Anh bắt đầu nghiện thuốc lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy.
Cô lờ mờ nhận ra sự thay đổi của anh. Anh hút rất nhiều thuốc. Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi. Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại. Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô”. Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường. “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo. Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”.
Cô vẫn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt. Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại.
Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa.
Anh hút thuốc, nhìn chằm chằm vào người vợ đáng thương. Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ. Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở.
Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời. Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau”. Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát. Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt. Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào.
Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ. Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ. Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”.
Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh. Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:
Anh yêu!

Em đang khóc khi viết cho anh những dòng chữ này. Em biết mình sắp không qua nổi. Hôm nay, em bỗng dưng tỉnh lại, có lẽ là do sức tàn trỗi dậy, có lẽ là do ông trời thương hại em, cho em cơ hội cuối cùng để nói lời từ biệt với anh. Em vẫn còn nhớ con của chúng ta, nhớ lúc con gọi… Khoảnh khắc đó, anh biết không? Khoảnh khắc đó em đã khóc. Em ôm lấy khuôn mặt nhỏ bé của con. Tại sao? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với con của chúng ta, nhẫn tâm với em như vậy. Nằm dưới lớp đất đó có lẽ con mình cô đơn lắm vì không có ai chăm sóc. Con đang đợi em. Em phải đến bên con, chăm sóc con.


Anh yêu! Cảm ơn anh vì anh đã mang đến cho em một gia đình, một đứa con, giúp em hoàn thành thiên chức của một người phụ nữ. Mặc dù anh chưa từng nói với em rằng anh yêu em nhưng em vẫn yêu anh, yêu anh đến cả khi chết đi rồi. Những ngày tháng ở bên anh mặc dù rất đau khổ vì anh chưa từng quan tâm đến em, yêu chiều em, nhưng em vẫn đợi đến ngày anh nói lời yêu em. Giờ em không thể đợi đến ngày đó nữa rồi.


Anh yêu! Anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng mà em yêu. Khi em rời xa thế giới này, anh sẽ là người đàn ông duy nhất của em.

Anh yêu! Cảm ơn anh vì tất cả, em đã khiến anh phải vất vả rồi. Xin lỗi anh, em phải đi đây, em không thể cùng anh đi hết quãng đời còn lại được nữa.

Anh yêu! Em hôn anh lần cuối. Đó là nụ hôn nồng thắm và vĩnh hằng. Hãy để những giọt nước mắt đau khổ suốt bao năm qua tuôn trào trong giờ phút này. Em đi đây. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc con thật tốt.



Mãi mãi yêu anh!


Anh khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng. Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô. Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô.

Anh để cô nằm bên cạnh con. Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu! Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, thật đấy, rất yêu em. Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn. Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp. Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở. Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được.
Kiếp sau nếu anh lại được làm chồng của em, anh sẽ chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em?

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Tâm sự ứa nước mắt của cô sinh viên về quê sau trận bão

Ngày Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tâm sự ứa nước mắt của cô sinh viên về quê sau trận bão
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


“Tôi nghe bà kể, một bà cụ người Giao Thủy không thể chống đỡ được cơn cường bão này… Là cơn bão đưa bà đi hay cuộc đời lạnh nhạt đẩy bà vào cái chết thảm thương…”.
Không như những ngày bình thường khác ở bến xe xô bồ bậc nhất Hà Nội này, Giáp Bát chiều nay thật vắng vẻ. Bởi những xe về Nam Định, Hải Phòng, Thái Bình… thưa thớt hơn vì bão. Ngồi chờ dưới cái nắng bụi lòng khắc khoải không yên. Tôi nuôi hi vọng có một cái xe nào đó từ Hải Hậu – Nam Định lên để cho những người con đang một lòng hướng về quê hương… được trở về nhà.

Xe chật chội vì đơn giản nó là duy nhất suốt hai tiếng đồng hồ chờ đợi của nhiều người. Người già, người trẻ phải đứng suốt cả chặng đường 140 cây số như một lẽ thường và họ rôm rả nói về cơn bão quê mình mà quên đi đôi chân mỏi rời từ lâu. Những hình ảnh tàn dư sau cơn bão ngày càng rõ nét trên con đường trở về…
Hoàng hôn buông xuống qua khung cửa khiến tim tôi thắt lại. Qua cây cầu Lạc Quần, một biển lúa trắng xóa sau rặng phi lao đổ nghiêng ngả. Cánh đồng “thẳng cánh cò bay” đáng tự hào bao đời nay của dân quê tôi và cũng là miếng cơm manh áo của người dân đất gạo đã ngập tràn trong nước.
Nắng đã phủ trên đất quê hương dù ngay trước đó là gió xoáy, đổ nát và cuốn trôi. Hoàng hôn đỏ rực khuất dần sau đám mây xám xịt, kết thúc một ngày sau bão. Tôi bước xuống xe mà không ai biết để ra đón như những lần về quê. Hệ thống viễn thông liên lạc đã cắt hẳn vì hậu quả của cơn bão kinh hoàng. Đôi chân nặng nề khi thấy những hình ảnh hai bên đường. Mấy đứa trẻ con ngây ngô cầm con dao phay to ra sức chặt cây đổ vác về cho mẹ lấy làm củi. Nhà nhà hì hụi sửa nhà, lợp tạm lại mái tôn, lắp lại biển hiệu, che chắn gió lùa… Những hàng cây ngày xưa che bóng mát thời chúng tôi đạp xe tới trường giờ chỉ còn trơ lại gốc trụi. Vài cây rau non xót lại ven đường…
Trăng rằm sáng thật đẹp mà sao lạnh lẽo đến lạ. Ánh trăng soi đường tôi đi. Cả vùng đã chìm trong bóng tối, không một bóng đèn điện. Bước vào cổng làng, hai hàng cau vẫn xanh rì, lá xác xơ theo gió. Cổng nhà im lìm, ánh nến trong nhà hắt ra. Tối hôm đó, dưới ánh trăng vẫn có một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ mà cũng tưng bừng lắm…
Gối vào lòng bà nội, nghe bà kể về những khó khăn mà dân mình đang chịu, tôi ngậm ngùi. Hàng nghìn người dân quê không ai biết thông tin đất mình là tâm bão. Nhớ năm ngoái, có thông báo bão đổ bộ quê ta, nhà nhà thực hành chống bão, che chắn khắp nhà. 

Năm nay, thông tin ban đầu bão chỉ ảnh hưởng và gió giật cấp nhẹ mà cả làng, cả huyện biết đâu chữ ngờ. 4 giờ chiều bắt đầu gió lớn cũng là lúc mất điện, mọi thông tin liên lạc mờ mịt. Mọi người loay hoay, bàng hoàng tự an ủi nhau “chỉ là ảnh hưởng thôi mà, không lo đâu”. Gió giật lên cấp 13, 14 và trong suốt hàng giờ đồng hồ liên tục, cơn bão đã cuốn đi cơ ngơi của hàng nghìn gia đình… Tới tận bây giờ, điện mất, không sự liên lạc, có người vẫn ngẩn ngơ: “ Bão ảnh hưởng quê ta gì mà khủng khiếp cỡ này?”…
Tôi nghe bà kể, một bà cụ người Giao Thủy không thể chống đỡ được cơn cường bão này. Bà ra đi mà vẫn cố vươn mình đỡ mái nhà đã cũ từ bao đời. Mà bà cũng đâu có mái nhà thực sự, một người già neo đơn sống bằng tiền trợ cấp hộ nghèo của nhà nước. Là cơn bão đưa bà đi hay cuộc đời lạnh nhạt, anh em xa lạ với bà đẩy bà vào cái chết thảm như một lẽ tất yếu
Rồi chú Toán xã Hải Đường cũng theo dòng nước cuốn mà trôi khỏi cuộc đời. Giờ đây, nước mắt lại rơi vào gia đình chú. Chú không rõ thông tin ư? Chú không kịp vào bờ ư? Dấu chấm hỏi to đùng cho công tác dự báo thời tiết không phải đây là lần đầu. 
Ở quê, người dân không trách những người đã và đang ngày đêm lo dự báo khí tượng thủy văn cho đất nước có thời tiết thất thường này. Chỉ mong một điều, hệ thống kĩ thuật dự báo thời tiết cần tân tiến và hiện đại hơn để chuẩn xác và kịp thời hơn. Sau cơn bão, người dân, đặc biệt là nông dân và ngư dân chịu thiệt hại nhất chứ chẳng phải ai khác.Với họ, để có được một cuộc sống đủ no bên biển, bên ruộng đồng không phải dễ.
Người dân truyền miệng nhau nghe về tháp truyền hình ở Nam Định đổ rồi. Dân cười khẩy: “Làm ăn thiếu trách nhiệm thì bảo sao chả đổ”; “Không biết nhiều bão lắm sao mà không dự trù cho cẩn thận”;rồi “Trên đó gió giật còn nhẹ hơn ở ta mà công trình mới xây 2, 3 năm đã đổ rồi à?”… Rốt cuộc thì hàng chục cột thu phát sóng, tuyến cáp quang, những công trình lớn nhỏ được trùng tu lại cũng móc từ túi rách của dân ra mà thôi…
Chú lái xe cạnh nhà ức mà than vãn: “Đi xe khách cả đêm lẫn ngày, nghe bão chỉ ảnh hưởng nên yên tâm đi xe. Ngày trở về thì nhà cửa tan nát!”. Cô bán gạo chẳng vừa: “Cả mái nhà lật tung trong đêm làm sao thân gái này xoay kịp hả ông trời? Cả kho gạo ướt hết rồi, tôi bán cho ai?”, “ Người nông dân cả năm có hai vụ thu hoạch, thu tiền về. Ông trời quét hết đi, thì dân sống bằng gì?”…
Bước trên bờ đê đã đổ dài khắp bờ biển, phóng mắt nhìn ra xa một màu trắng xóa của cánh đồng muối. Dân làm muối cả năm kiếm được vài chục triệu, đến khi thu hoạch thì… mất trắng. Cuộc đời họ đã mặn chát vì muối biển nay lại mặn đắng vì nước mắt rơi vô vọng. 
Một con tôm nhảy tách lên đường đầy bụi. Nó theo dòng nước cuốn từ ao nuôi của ngư dân nào đó. Những người dân đã thiệt hại hàng tỷ đồng, đầu tư cả cơ ngơi vào ao cá tôm rồi trôi theo dòng nước sau một đêm bão quét. Hỏi sẽ sống sao đây? Chỉ có dân phải chịu!
Trở về với phiên chợ sáng cùng bà nội. Em tôi đã đi thi giữa kì ở trường. Dù trước đó, tụi nhỏ phải đi lao động thu dọn trường tan hoang sau bão, dù nước mắt chúng nó rơi lã chã vì hàng cây bên ghế đá bao kỉ niệm đã đổ hết, hay cả đêm học bài dưới ánh nến và đi sách nước về sinh hoạt thì nhiệm vụ của chúng vẫn là… học và thi! Chúng sẽ trưởng thành hơn sau cả mấy tuần cắt điện này chăng? 
Chợ thưa thớt. Mấy cọng rau non ngóc lên và rẻ mạt thấm mồ hôi nhọc nhằn của bác bán rau với hai quang gánh hay gánh nặng cuộc đời. Cô bán mía vuốt nước mắt bán vội đống mía đổ. Mất điện, tương đương với mất nước, nhiều rất nhiều sinh hoạt khác bị hạn chế. Ngay cả một bữa cơm bình thường mà hai bà cháu cũng phải chạy đi xách nước về nấu nướng.
Lên đường với nhiệm vụ học tập của môt sinh viên, tôi chia tay gia đình. Chỉ thấy bóng bà vẫy tay chào mà lòng tôi quặn thắt. Bà đã 87 qua và cũng đã bao cái vẫy tay như thế…
Trở lại với thủ đô. Quê tôi cứ xa dần sau ô cửa xe.
Hoàng hôn buông xuống…
Giáp Bát lại đông như ngày nào…
Đặng Hương _ĐHBKHN

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Yêu râu xanh trên Facebook

Ngày Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Yêu râu xanh trên Facebook
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Thảo tá hỏa khi nhận được tin nhắn rủ đi nhà nghỉ “tâm sự” của anh bạn mới quen.

Là mạng xã hội có lượng người truy cập đông đảo, Facebook được xem là công cụ tìm kiếm, chia sẻ bạn bè phổ biến nhất hiện nay. Tuy nhiên, nếu không cảnh giác, bạn dễ gặp nhầm “đối tượng”.
Nói chuyện vài lần là rủ vào nhà nghỉ
Nguyễn Thu Thảo (Năm thứ ba, trường ĐH Sư phạm Hà Nội) kể lại câu chuyện của mình. Cách đây ba tháng, Thảo có nhận lời kết bạn với một facebooker. Hắn tự xưng là Hùng (sinh năm 1987), làm việc tại một công ty xây dựng. Thảo không phải là người dễ tính nhưng ngay từ lần đầu tiên chat trên Facebook, cô bạn đã thấy ấn tượng với cách nói chuyện thân thiện, hóm hỉnh và avatar khá thư sinh của cậu bạn mới quen. Bởi vậy, kết thúc cuộc nói chuyện, khi Hùng ngỏ ý xin số điện thoại, dù còn e dè nhưng Thảo vẫn đồng ý.
Nói chuyện thêm được khoảng vài ba lần, cả trên điện thoại lẫn Facebook, cô bạn tá hỏa khi nhận được tin nhắn rủ đi nhà nghỉ “tâm sự” của anh bạn mới quen. Mấy phút sau, khi đã kịp định thần lại, Thảo mắng hắn một trận rồi xóa luôn số điện thoại và chặn Facebook. Nhưng sự việc không chỉ dừng lại ở đó, mấy ngày sau, Thảo liên tục nhận được những cuộc điện thoại, tin nhắn với nội dung bệnh hoạn, khiến cô bạn không khỏi dùng mình. Thậm chí, có ngày Thảo nhận hơn chục cuộc điện thoại như thế từ các số khác nhau. Cuối cùng, cô bạn chọn cách im lặng, nghĩa là khi bốc máy biết là hắn thì để điện thoại đấy ra ngoài hoặc làm việc khác cho hắn nói chuyện một mình. Nhờ thế mà cuộc điện thoại và tin nhắn thưa dần và hơn 3 tuần sau, hắn bỏ cuộc. Dù sự việc đã trôi qua những mỗi lần nhắc lại, cô bạn vẫn không giấu nổi vẻ sợ hãi.
Khi đã thân quen trên Facebook, ở một số trường hợp khác, những kẻ lạ mặt thường rủ bạn click vào đường link với lời mời “hấp dẫn” kiểu: “Tớ có cái này hay lắm tặng cậu!”… Và trong đó là những hình ảnh khiêu dâm, thậm chí là ảnh sex của chính chủ nhân người gửi link. N.T. Hoa (Học viện Báo chí và Tuyên truyền) đã từng phải hủy tài khoản Facebook vì nửa đêm nhận được một đống ảnh đồi trụy từ một người bạn mới quen trên mạng.




Chiêu bài chung của những “yêu râu xanh” là sẽ tạo ấn tượng tốt ban đầu để gây dựng niềm tin với “đối tác” (Ảnh minh họa)
Hãy thận trọng khi kết bạn “ảo”
Trên Facebook, một số người có thể có vài trăm, thậm chỉ là hàng ngàn bạn. Tuy nhiên, số lượng bạn bè quen biết thực tế không nhiều. Một số bạn có thói quen thấy yêu cầu kết bạn là nhận lời, một số khác lại nghĩ, bạn đông cũng là một cách chứng tỏ mình. Và không ít bạn, còn mơ mộng về một cái kết “có hậu”, giống những chuyện tình cảm của ai đó: Nhờ Facebook mà đến được với nhau…
Ít bạn nghĩ rằng, hậu quả của việc kết bạn bừa bãi như thế là rất tai hại. Chiêu bài chung của những “yêu râu xanh” là sẽ tạo ấn tượng tốt ban đầu để gây dựng niềm tin với “đối tác”, đặc biệt là các bạn nữ. Ngay sau khi nắm được một cách liên hệ xác thực (như số điện thoại)chúng sẽ giở trò: Rủ đi chơi, dụ dỗ vào nhà nghỉ… và nạn nhân có thể gặp tiếp những phiền toái như trường hợp của Thảo, kể trên.
Sau vụ bị “dụ đi nhà nghỉ”, Thảo đã tự rút ra bài học: “Mỗi lần thấy ai kết bạn là mình phải xem cẩn thận, nếu là người quen thì mới đồng ý”. Thảo cũng chia sẻ một kinh nghiệm rất hiệu quả: “Facebook thường có nhiều người mình chẳng hề quen biết. Thế nên, nếu nói chuyện mà cảm thấy hợp và muốn trao đổi số điện thoại để liên lạc thì hãy xin số của họ trước rồi Google search. Nhiều số điện thoại của “yêu râu xanh” hay những kẻ bệnh hoạn đã được đăng tải, cảnh báo trên các diễn đàn”.
24h

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

'Mẹ thực sự muốn con thủ đoạn?'

Ngày Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết 'Mẹ thực sự muốn con thủ đoạn?'
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Thời khủng hoảng kinh tế ai cũng khó khăn, nhưng những ứng xử văn hoá thì không cần nhiều tiền bạc. Đây cũng là thời kỳ thử thách nhân cách và phẩm chất con người. Hãy mang lại sự ấm áp, tươi đẹp cho cuộc sống bằng trái tim ấm nồng yêu thương, bằng những ứng xử văn hoá. Đừng quên những chuyện nhỏ có thể mang lại hạnh phúc to lớn cho người thân của chúng ta, như câu chuyện dưới đây.

Chuyện chiếc vé

Cơn lốc khủng hoảng kinh tế xoáy vào từng gia đình. Một người mẹ hưởng lương hành chính sự nghiệp, nuôi hai con tuổi ăn tuổi lớn như tôi tất nhiên là phải gồng gánh, thắt lưng buộc bụng để lèo lái tổ ấm bé nhỏ của mình. Mọi sinh hoạt trong gia đình từ ăn mặc đến điện nước đều phải tiết giảm. Một hôm con gái về nhà bày tỏ: “Mẹ ơi, con muốn được mua vé xem thầy con biểu diễn”. Con gái học piano, muốn được xem một chương trình hội diễn tài năng piano, là điều chính đáng. Chia sẻ những khó khăn của mẹ, con gái nói: “Con lấy tiền bỏ heo để mua vé nghen mẹ! Con mua thêm một vé cho em cùng xem”. Dĩ nhiên tôi đồng ý. Sau khi mua cặp vé, trong bữa ăn sáng, cô bé báo cáo: “Giá vé 200.000 đồng. Mỗi học sinh được giảm một nửa vé. Tất cả là 300.000 đồng mẹ à”. Sau phút ngẫm ngợi, tôi trách nhẹ con gái: “Nếu học sinh được giảm giá, sao con không nhờ một bạn nào đó mua vé, sẽ tiết kiệm cho mẹ 100.000 đồng”. Con gái ngớ người ra, định nói gì rồi lại thôi.

Trách con xong, tôi vội vã phóng xe đến cơ quan.

Lá thư của con gái

Vào cơ quan, mở email, tôi nhận được thư con gái, với chủ đề: “Mẹ thực sự muốn con sống thủ đoạn?”:

“Mẹ ơi,

Trước tiên, con xin lỗi vì con quá thật thà, không biết nhờ người khác mua giùm cái vé để được giảm thêm 100.000 đồng.

100.000 đồng đối với con rất lớn. Bởi con chưa đủ khả năng kiếm tiền (dù rất nhiều bạn bè cỡ tuổi con đã đi làm rồi). 100.000 đồng, con có thể đổ xăng được một tuần, hay mua một cuốn sách tham khảo con cần, hơn mười bữa nhỏ để nạp năng lượng cho buổi học tiếng Anh chiều.

Nhu cầu của con nhiều như thế, và mọi gánh nặng dồn hết lên vai mẹ. Con biết mẹ mưu sinh khó nhọc, thức khuya dậy sớm, làm việc đến mức không còn đủ thời gian để cùng con nghe nhạc nữa. Con biết rằng để kiếm tiền, mẹ đã phải chòi đạp, chiến đấu triền miên. Và khi con lớn, con kiếm tiền, con sẽ phải chòi đạp và chiến đấu như thế. Con sẽ phải như con rắn mềm mại luồn lách vào những hốc đá hiểm hóc nhất, như dòng nước bào mòn mọi vật cản trên đường đi, và khi cần, trở nên hung dữ để cuốn phăng những thử thách.

Mà đâu cần đến lúc con biết kiếm tiền? Ngay bây giờ con phải nói dối quá nhiều. Con còn nhớ hồi bé, con đã nhét cây bút của con vào cặp nhỏ bạn con ghét rồi đổ thừa nó ăn cắp. Dù mưu kế non nớt đó không thành, con cũng tự biết mình không còn là một cô bé trong sáng toàn vẹn nữa rồi. Rồi một lần, khi con học vẽ, một anh bạn của con quên mang bút chì. Thương bạn, con bẻ đôi cây bút chì của mình rồi chia cho bạn phân nửa. Nhìn cây bút chì bị bẻ nham nhở của con, mẹ đã cười con “dại trai”. Tâm hồn thơ bé của con dấy lên câu hỏi mà tới giờ con còn tìm lời giải đáp: “Biết chia sẻ là dại sao?”

Con nhớ mẹ tâm đắc câu nói của Bill Gates: “Người ta đâu cần biết bạn tự trọng thế nào, người ta chỉ biết thành công của bạn là gì thôi”. Nhưng... Ít ra thì chính mình cũng phải biết mình tự trọng thế nào chứ.

Con mơ ước được làm một nghệ sĩ dương cầm, hay một nhà tổ chức sự kiện âm nhạc. Dù là ai, con cũng muốn bán được vé cả. Mà giá vé hoà nhạc ở Việt Nam là rất rẻ so với mặt bằng chung của thế giới rồi. Con không biết thầy con sẽ được bao nhiêu phần tiền trong đó, cũng không biết người tổ chức lời lãi thế nào. Nhưng con biết con trân trọng tài nghệ của những người ngồi trên sân khấu, đàn cho con nghe những bản nhạc bất hủ. Để làm được như thế, họ đã phải bỏ ra số tiền và công sức gấp trăm ngàn lần số tiền bán vé. Người ta giảm giá phân nửa cho học sinh cũng là một sự cố gắng lớn đáng kể.

Và không chỉ là câu chuyện 100.000 đồng tiền vé, con còn muốn tâm sự với mẹ về những chuyện sâu xa hơn.

Người ta có thể khen một người mánh lới là khôn ngoan, là hãnh tiến, là biết nắm lấy thành công; người ta có thể chê người sống thật là ngu khờ, lơ ngơ. Thế rồi, cái người mánh lới ấy vượt lên trước mình, đạp mình xuống để tiến lên. Lúc ấy, mình còn khen anh ta, phục anh ta nữa không? Người ta chỉ thích thú trước cái “khôn ngoan” khi nào họ được lợi phần mình. Luôn thế.

Mà ở đời, cái lẽ khôn dại thật vô chừng. “Chớ cậy mình khôn cười kẻ dại, gặp thời dại cũng hoá nên khôn”, tiền nhân đúc kết ra thế. Đã nhiều lần, con mánh lới này nọ, có vẻ khôn lắm, cuối cùng những mánh lới ấy nó ràng mình lại, nó sai bảo mình. Bởi thế, con mệt mỏi. Thà rằng con chấp nhận tiếng dại cho nhẹ lòng!

Đối với một phụ nữ trải đời như mẹ, con chỉ là một con thỏ non nớt. Nhưng mẹ đừng lo lắng về cái sự khôn dại của con, đừng sốt ruột khi thấy con cứ thật thà lơ ngơ giữa dòng đời trí trá. Có nhiều người già dặn hơn mẹ mà còn bị lừa nữa mà! Con biết mình sẽ phải cần thủ đoạn, nhưng cũng biết sức mạnh của một tâm hồn nhẹ nhàng chân thật lớn tới mức nào.

Hôm nay con khá bận, chiều nay con có hai tiết kiểm tra rồi. Vậy mà con đã dành một tiếng đồng hồ để viết bức thư này. Như thế, con mới nhẹ người mà học bài được.

Con yêu mẹ nhiều lắm”.

Tôi sững sờ trước lá thư của con gái. Tôi cảm động, vui mừng vì con đã lớn, hối hận vì những mối lợi nho nhỏ, với vài “kỹ năng” nếu không muốn nói là mẹo “thắt lưng buộc bụng” mà tưởng mình khôn nhưng tai hại khôn lường.

Tôi sửa chữa lỗi lầm của mình bằng cách mua cho con bó hoa màu trắng, để sau khi thầy biểu diễn, con gái lên tặng hoa cho thầy. Ôm bó hoa vào lòng, con gái tôi cảm động, rưng rưng nước mắt.

(Theo Trầm Hương/ Sài Gòn Tiếp thị)

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

Cuộc hẹn cuối trong nhà nghỉ

Ngày Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Cuộc hẹn cuối trong nhà nghỉ
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Cô ấy chủ động kéo tôi vào nhà nghỉ và hai đứa lại lao vào nhau như thiêu thân

Tôi năm nay 24 tuổi. Cách đây 2 năm, tôi có yêu một người con gái, cô ấy rất nhỏ nhắn, dễ thương và luôn biết quan tâm đến người khác. Chúng tôi đều là mối tình đầu của nhau nên hai đứa đến với nhau bằng sự khao khát và luôn muốn được khám phá những điều mới lạ từ đối phương.
Sau gần hai tháng yêu nhau, cô ấy đã chủ động dâng hiến tất cả đời con gái cho tôi. Khỏi phải nói, lúc đó tôi hạnh phúc và cảm động biết nhường nào! Tôi chưa bao giờ được nếm trải cảm giác đó nên những gì bạn gái ban tặng, tôi đều rất trân trọng và gìn giữ. Tình yêu của hai đứa càng ngày càng thắm thiết hơn bởi chúng tôi đều rất hiểu nhau trong chuyện ấy. Sau những phút giây ân ái mặn nồng ấy, chúng tôi đều cảm thấy được thỏa mãn và yêu thương nhau nhiều hơn.
Thế nhưng, chỉ sau 6 tháng yêu nhau thì cô ấy chủ động nói lời chia tay trong sự ngỡ ngàng của tôi. Khi tôi hỏi lý do “Vì sao em lại quyết định như vậy?” thì cô ấy cũng không nói, mà chỉ lẳng lặng bỏ về. Tôi tìm mọi cách năn nỉ, níu kéo nhưng cô ấy vẫn một mực với quyết định đó.
Chia tay nhau được 3 tuần thì cô ấy lại chủ động gọi cho tôi: “Em nhớ anh. Em xin lỗi vì mọi chuyện… nhưng em vẫn muốn nói với anh rằng, em rất yêu anh”. Tôi cũng nói với cô ấy rằng: “Anh còn yêu em nhiều lắm! Xin em hãy quay lại với anh đi”… nhưng cô ấy vẫn không đồng ý quay lại.
Vì quá đau buồn khi chia tay người yêu nên tôi đã quyết định xóa tên cô ấy trong danh bạ điện thoại. Thời gian có trôi đi nhưng nỗi nhớ về cô ấy vẫn không thể nào nguôi ngoai. Tôi đi làm như một kẻ mất hồn, tối về lúc nào cũng cầm lấy điện thoại để chờ đợi những tin nhắn từ cô ấy. Thế nhưng, khi cô ấy nhắn tin thì tôi lại làm ra vẻ bất cần và không bao giờ trả lời những dòng tin đó, dù trong lòng tôi rất nhớ…

Cho đến bây giờ, tôi vẫn chẳng thể nào quên được những kỷ niệm cũ (Ảnh minh họa)
Rồi một hôm, tôi bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ. Vừa nghe máy thì tôi đã phát hiện ra giọng nói của người yêu. Cô ấy vừa khóc vừa nói: “Em rất muốn gặp anh”. Tôi suýt nhảy cẫng lên vì sung sướng. Tôi đã hy vọng rằng, khi gặp được nhau, tôi sẽ thuyết phục bằng được cô ấy quay lại.
Chúng tôi gặp lại nhau ở quán nước quen thuộc. Sau đó, chính cô ấy đã chủ động kéo tôi vào nhà nghỉ. Hai đứa đã có một đêm say đắm bên nhau sau bao ngày xa cách. Ở bên nhau, chúng tôi vẫn ôm hôn, ve vuốt nhau như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Tôi đã nghĩ rằng, chắc chắn cô ấy sẽ quay về với tôi… nhưng tôi nào đâu ngờ được, đó cũng là lần gặp nhau cuối cùng giữa hai chúng tôi. Và cho đến nay đã hai năm rồi, chúng tôi vẫn chưa gặp lại nhau thêm một lần nào nữa.
Thỉnh thoảng cô ấy vẫn nhắn tin cho tôi và khơi gợi lại những kỷ niệm cũ… nhưng cô ấy vẫn một mực không quay về với tôi. Sau bao lần như vậy, tôi quyết định xóa tất cả mọi thứ liên quan đến cô ấy để đến với người con gái tôi mới quen. Thế nhưng, khi ở bên người mới, tôi vẫn không thể nào có được những cảm xúc yêu thương nồng nàn, mãnh liệt như người cũ…
Kỷ niệm quả là thứ rất đáng sợ… và cho đến bây giờ, tôi vẫn chẳng thể nào quên được những kỷ niệm êm ấm đó để vẹn toàn với người yêu mới.
st

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Xin em hãy ra khỏi cuộc đời tôi

Ngày Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Xin em hãy ra khỏi cuộc đời tôi
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Hãy mang hình bóng em ra khỏi cuộc đời tôi đừng tìm đến khi tôi đã sắp quên.

6 năm rồi từ lần đầu tiên mình gặp nhau em nhỉ! Chắc là em không nhớ đâu vì em lúc nào cũng vô tư mà, không biết sự vô tư đó từ bao giờ đã làm cho một người thổn thức rồi nhớ rồi thương nhiều lắm. Khi xa nhau rồi tôi mới nhận ra tình cảm dành cho em thật nhiều. Tôi biết trong lòng em lúc nào cũng chỉ xem tôi là bạn như bao người bạn bình thường, cũng thân thiết gần gũi cười nói với nhau. Nhưng em có biết không chỉ nghe được giọng nói tiếng cười của em cũng đủ làm cho lòng này ấm áp lắm!
2 năm học phổ thông ngồi cạnh nhau nhưng mình chưa một lần trò chuyện vì tôi có tính sợ con gái, nhưng với em tôi có một cảm giác rất thân thiết và gần gũi. Cũng chẳng biết nói sao nữa, khi thấy em cười, nụ cười đó đã mang đến cho tôi một cảm xúc khó tả khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và nụ cười đó đã theo tôi đến bây giờ. Có lần tôi cố gắng lấy hết can đảm để bày tỏ với em nhưng chính lần đó đã làm khoảng cách giữa chúng ta xa hơn. Em biết không, dù em không nói nhưng trong lòng tôi cũng hiểu mình không phải là mẫu người em lựa chọn. Tôi rất buồn, tôi lao vào men rượu để cố gắng quên đi bóng hình em trong lòng… Rồi một hôm tỉnh lại sau cơn say trong bóng tối bao trùm, cảm giác se lạnh của sương khuya càng làm tôi nhớ đến em nhiều hơn. Nước mắt tôi chợt rơi không biết là vì nhớ nhung hay vì tổn thương khi tình cảm không được đón nhận.
Rồi tốt nghiệp phổ thông mỗi người chọn cho mình một hướng đi, tôi lên Sài Gòn còn em ở học đại học ở quê. Tôi cố gắng vùi đầu vào học để không nhớ đến em nữa, nhưng mỗi khi về quê vào dịp lễ tết họp mặt bạn bè tôi lại gặp em, cảm xúc đó trở về khiến nỗi nhớ thương ngày một nhiều thêm. Rồi những dòng tin nhắn mang tình yêu của tôi đến em mà không có hồi âm... Tại sao khi gặp nhau em có thể dường như chưa nhận được những dòng tin ấy, em vẫn trò chuyện rôm rả cười nói vô tư với tôi như thế, từ đó tôi cố tránh không cho phép mình gặp em nữa. Những khi nhớ em tôi ngồi một mình nơi căn phòng trọ len lén nhớ đến em một chút thôi...


Chỉ vì vấp ngã trong tình cảm mà tôi quên đi hết mọi thứ xung quanh mình (Ảnh minh họa)

Em biết không, chỉ cần hỏi thăm bạn bè để biết em sống vui vẻ là tôi thấy quá đủ rồi. Em cho tôi biết được hạnh phúc khi yêu một người là nhìn thấy người ấy sống vui vẻ bên người mà người đó lựa chọn, tôi lặng lẽ đứng sau nhìn về con đường em đi. Tôi không dám bước lại gần vì sợ ngay cả tình bạn giữa chúng ta cũng không còn thì không biết tôi sẽ ra sao.
Và rồi sau 3 năm, khi hay tin em và người bạn thân yêu nhau tôi cảm thấy an lòng dù trong tim có cảm giác đau nhói khó chịu lắm. Con người mà ai cũng có chút ích kỷ cho riêng mình, nhưng rồi niềm vui đó chưa được bao lâu khoảng 4 tháng sau khi kim đồng hồ chỉ sang ngày mới thì một dòng tin nhắn chợt hiện lên, tôi không tin được là số điện thoại của em... Rồi một đêm, hai đêm vào giờ đó lại có những dòng tin nhắn mang đầy tâm sự hiện ra, cuối cùng là một cuộc điện thoại chỉ mang đầy oán trách hờn ghen với nước mắt... Khi bắt máy em giả vờ hỏi thăm tôi về người em yêu, tôi cũng trả lời tất cả câu hỏi em đặt ra, sau đó là những lời trách móc và cuối cùng chỉ còn lại tiếng khóc. Bạn tôi chia tay với em rồi...
Em biết không lúc đó tôi chỉ muốn chạy ngay về bên cạnh để cho em có một chỗ tựa vào, nhưng không hiểu tại sao trong lòng tôi lúc đó đau lắm - đau hơn cả sự hờ hững mà em dành cho tôi trong 4 năm qua. Tại sao? Sao em chỉ biết nghĩ cho mình mà không nghĩ đến cảm xúc của tôi? Em biết tình cảm tôi dành cho em nhiều thế nào mà! Nhưng tại sao lại coi tôi là chỗ để cho em trút đi tâm sự buồn phiền những lúc không vui không còn ai chia sẻ? Em ích kỷ lắm em biết không!
Tôi tự hỏi những ngày tháng qua mình sống khép kín là vì ai hay vì cái gì? Tôi không đón nhận tình cảm của những người đến với mình là vì ai… Tôi không trách em đâu vì tôi đâu là gì của em chứ... có trách là trách bản thân mình đã yêu đơn phương mù quáng mà thôi. Xin em một lần thôi hãy mang hình bóng em ra khỏi cuộc đời tôi đừng tìm đến khi tôi đã sắp quên…
Sau đêm đó không đêm nào tôi ngủ được trước 2h, tôi ngồi thẫn thờ một mình suy nghĩ  4 năm xa quê tôi đã phụ lòng biết bao nhiêu người - gia đình, người thân, bạn bè… nhất là mẹ. Dù mẹ không trách mắng hay than phiền nhưng tôi thấy đã phụ lòng tin của người rất nhiều. Mẹ vất vả lo cho tôi ăn học chỉ vì vấp ngã trong tình cảm mà tôi quên đi hết mọi thứ xung quanh mình. Giờ tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu nữa…

Mảnh ghép tình yêu

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mảnh ghép tình yêu
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Một chiều cuối đông buồn…, con đường xưa…lá vàng rơi nghiêng ngả…Lòng ngổn ngang bao ưu phiền. Hạnh phúc của ta, mảnh ghép của ta mang tên người khác.


Cố xóa, cố quên lại càng ghim sâu vào trí óc. Những dòng tin kia cứ hiện rõ trong đầu, những dòng tin như những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn nhắm thẳng vào trái tim vốn đã nhiều vết sẹo…lại rỉ máu, lại tổn thương. Chao ôi! Tình yêu là gì??? Phải chăng là đớn đau, là nước mắt.
Mỗi người sinh ra đều có 1 mảnh ghép cho riêng mình ư? Sẽ thế nào nếu mảnh ghép của ta lại không mang tên ta mà chỉ là của 1 người không cần nó, vứt nó đi và ta nhặt, ta chắp, ta ghép lại thành mảnh ghép của ta? Ta là ai? Là ai mà cúi nhặt cái người ta không cần làm “của để dành” cho riêng mình rồi cuối cùng nhận ra cái mà ta nâng niu, Ta cất giữ và tôn thờ thực ra không dành cho ta, mãi mãi không thuộc về ta…
“Thế nhân”? Ừ thì thế nhân, Người đến với ta chỉ “sử dụng” ta như một loại thuốc giảm đau, hạ sốt mà người thường vẫn uống mỗi khi cảm cúm. Nhưng giảm đau chỉ là giảm đau, cơ bản nó không thể cắt cơn đau một cách hoàn toàn. Cần phải dùng tới kháng sinh, không phải loại kháng sinh thường mà là kháng sinh liều cao…Và người tìm đến nó, tìm đến cái gọi là “Quá khứ”, dẫu biết rằng người ta đã thuộc về người khác. Người đi tìm liều thuốc cho mình. Rồi người tự an ủi, tự ru mình vào giấc mơ quá khứ, hồi tưởng lại những ngày tháng tươi đẹp.
Trong giấc mơ hiện tại, người đã không thể dằn lòng mà nói với “Quá khứ” rằng: người vẫn luôn chờ đợi, luôn và không bao giờ hết yêu, vẫn dang rộng vòng tay đón “Quá khứ” trở về… Người đâu biết rằng tất cả những lời nói ấy vô tình đã khiến một trái tim khác, một tâm hồn khác cũng vỡ ra thành trăm nghìn mảnh…
Cuộc đời con người là liên hoàn những cung bậc cảm xúc “hỉ, nộ, ái, ố, ai, cụ, dục”(1), nhưng cuộc đời ta lại chỉ toàn “ai”. Phải làm sao, làm sao để dung hòa tất cả và trái tim ta lại bình yên như chưa từng dông bão?
Sau tất cả những dối trá người mang đến cho ta, người vẫn cứ đeo cái mặt nạ đáng sợ kia để quan tâm ta, nói yêu thương ta mà không chút đắn đo, suy nghĩ. ta muốn ghét, muốn khinh, muốn đập vỡ bộ mặt đạo đức giả đó, muốn tự tay tháo cái mặt nạ kia xuống để xem người ứng đối ra sao. Nhưng ta không thể…bởi vì…ta cũng như người mất rồi…đau đớn quá…tổn thương quá…và…trơ quá.
Lại cứ tiếp tục bên nhau. Lại cứ diễn tiếp vai diễn của đôi tình nhân hạnh phúc. Lắm lúc ta không muốn là diễn viên nhưng đời ép ta phải thế, và ngay lúc này ta là người đóng thế rất thành công.
Cho đến một ngày tim ta ngừng đập, não ta ngừng hoạt động, cơ thể ta cứng đờ không cảm xúc…Ta lìa xa người, không phải để đi tìm mảnh ghép khác cho ta. Không! Ta không phải là người thích gây đau khổ, tổn thương cho người khác, ta không muốn gieo cái vòng luẩn quẩn ấy lên một người nào nữa. Mỗi ta, chỉ mình ta là người cuối cùng…đau…thế là đủ.
Vậy mà người không hiểu, người không hiểu hay cố tình không hiểu? Người cứ réo gọi tên ta, thúc giục ta mở mắt nhìn người và…nước mắt? Phải chăng nước mắt rơi vì ta? Dành cho ta? Trong phút chốc, một chân ta đã bước vào cây cầu với màn sương trắng xóa ấy. Nhưng rồi, đằng sau lưng ta có tiếng bước chân, người ấy đưa tay về phía ta, kéo ta về với cái gọi là “cuộc sống”…
Cuối cùng thì người cũng nhận ra, kháng sinh liều cao nếu dùng quá liều cũng sẽ gây tử vong. Nên người vẫn quay về dùng thuốc giảm đau để bảo toàn tính mạng. Và ta - người đóng thế sẽ không bao giờ đóng thế nữa, mà là diễn viên chính để diễn tiếp kịch bản còn dang dở. Mảnh ghép kia dẫu đã từng khắc tên người khác nhưng chính ta sẽ xóa nhòa cái tên đó và in hằn lên nó một cái tên mới đẹp hơn, sáng hơn và rõ ràng hơn.
Hạnh Nguyên (theoVietnamnet)

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Con trai nên nhớ !!!!!

Ngày Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Con trai nên nhớ !!!!!
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Là con trai, sự hài hước là rất tốt, nhưng đừng trêu chọc con gái quá nhiều.

Thỉnh thoảng phải biết dịu dàng, lãng mạn, quan tâm đến con gái một chút.

Hãy chúc cô ấy ngủ ngon mỗi tối thật ngọt ngào, vì có thể bạn sẽ xuất hiện trong giấc mơ của cô ấy đấy. 

Hãy chúc cô ấy thành công trước một sự kiện quan trọng. Vì có thể những lời chúc của bạn là động lực tốt nhất để cô ấy quyết tâm hơn.

Hãy là người cuối cùng chúc mừng sinh nhật cô ấy bạn nhé. Có thể cô ấy sẽ bật khóc vì bất ngờ đấy sau một ngày dài chờ đợi.

 Hãy khen cô ấy đẹp bạn nhé. Đừng chê cô ấy béo hay gầy. 

Vì nếu thích bạn, cô ấy sẽ rất sợ trong mắt bạn nhìn thật xấu, và sẽ khổ sở nhịn ăn để gầy đi.

Đừng bắt cô ấy phải đến bạn nhé. Không phải vì cô ấy không muốn đến đâu. Vì cô ấy là con gái mà.

Bạn hãy đến bên cô ấy bạn nhé. Vì nhiệm vụ của con trai là chủ động mà.

Hãy đợi cô ấy bạn nhé. Dù cho cô ấy có trang điểm lâu như thế nào đi chăng nữa.

Đừng cố tình bắt cô ấy phải ghen bạn ạ, cho dù bạn rất muốn nhìn thấy biểu hiện đó.
Hãy nói yêu cô ấy nếu như bạn thật lòng. ...Và cuối cùng, hãy giữ cô ấy thật chặt bạn nhé.