Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống

Ngày Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Cang Xin là một nghệ sĩ trình diễn người Trung Quốc nổi tiếng với các dự án khám phá độc đáo của mình. Trong đó, ông lựa chọn việc trải nghiệm cuộc sống bằng những cách rất khác thường như tắm với thằn lằn, hay liếm mặt đất.

Cang Xin là người nghệ sĩ nổi tiếng về dự án liếm đất để cảm nhận cuộc sống
Là một trong những bộ phận nhạy cảm nhất của cơ thể, lưỡi giúp chúng ta có được những trải nghiệm ở một cấp độ hoàn toàn mới mẻ so với những bộ phận khác. Thông qua cơ quan nhỏ này, chúng ta vừa có thể có được cảm giác “chạm”, vừa có thể cảm nhận được hương vị của thứ mà chúng ta chạm vào.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Trước đó, ông từng có trải nghiệm tắm với thằn lằn

Nghệ sĩ Cang Xin đã bắt đầu các dự án thú vị khác thường của mình (vốn được đặt tên là “Truyền thông”) từ năm 1996, với mục đích mô tả sự tương tác của con người với môi trường xung quanh.
Dự án cũng nhắc lại bản chất tò mò của con người, vốn được công nhận từ khi còn nhỏ, khi những đứa trẻ sơ sinh và cả những em bé mới chập chững biết đi cho tất cả mọi thứ vào miệng để cảm nhận.
Nó cũng phản ánh tinh thần của người nghệ sĩ với thái độ sống hợp tác và hòa bình trong thế giới của chúng ta, xuất phát từ niềm tin rằng tất cả mọi thứ đều có một tinh thần.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Bức tượng điêu khắc sống động như thật này tái tạo lại hành động kì quặc thú vị của người nghệ sĩ.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Dự án nhằm mô tả bản chất tò mò và sự tương tác của con người với môi trường xung quanh.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
 Người nghệ sỹ bên bức tượng sắp đặt của chính mình.
 

Gần một thập niên kể từ khi dự án được thành lập, Xin đã tạo ra một bản sao điêu khắc của chính mình, úp mặt xuống và lè lưỡi liếm đất. Việc sắp đặt tác phẩm điêu khắc này được coi là đã mô tả nhiệm vụ thúc đẩy "sự giao tiếp hài hòa với thiên nhiên" của Xin.
Theo Nuni (TTVN)

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Cang Xin là một nghệ sĩ trình diễn người Trung Quốc nổi tiếng với các dự án khám phá độc đáo của mình. Trong đó, ông lựa chọn việc trải nghiệm cuộc sống bằng những cách rất khác thường như tắm với thằn lằn, hay liếm mặt đất.

Cang Xin là người nghệ sĩ nổi tiếng về dự án liếm đất để cảm nhận cuộc sống
Là một trong những bộ phận nhạy cảm nhất của cơ thể, lưỡi giúp chúng ta có được những trải nghiệm ở một cấp độ hoàn toàn mới mẻ so với những bộ phận khác. Thông qua cơ quan nhỏ này, chúng ta vừa có thể có được cảm giác “chạm”, vừa có thể cảm nhận được hương vị của thứ mà chúng ta chạm vào.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Trước đó, ông từng có trải nghiệm tắm với thằn lằn

Nghệ sĩ Cang Xin đã bắt đầu các dự án thú vị khác thường của mình (vốn được đặt tên là “Truyền thông”) từ năm 1996, với mục đích mô tả sự tương tác của con người với môi trường xung quanh.
Dự án cũng nhắc lại bản chất tò mò của con người, vốn được công nhận từ khi còn nhỏ, khi những đứa trẻ sơ sinh và cả những em bé mới chập chững biết đi cho tất cả mọi thứ vào miệng để cảm nhận.
Nó cũng phản ánh tinh thần của người nghệ sĩ với thái độ sống hợp tác và hòa bình trong thế giới của chúng ta, xuất phát từ niềm tin rằng tất cả mọi thứ đều có một tinh thần.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Bức tượng điêu khắc sống động như thật này tái tạo lại hành động kì quặc thú vị của người nghệ sĩ.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Dự án nhằm mô tả bản chất tò mò và sự tương tác của con người với môi trường xung quanh.

Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Liếm đất... để trải nghiệm cuộc sống, Phi thường - kỳ quặc, liem dat de trai nghiem cuoc song,trai nghiem,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
 Người nghệ sỹ bên bức tượng sắp đặt của chính mình.
 

Gần một thập niên kể từ khi dự án được thành lập, Xin đã tạo ra một bản sao điêu khắc của chính mình, úp mặt xuống và lè lưỡi liếm đất. Việc sắp đặt tác phẩm điêu khắc này được coi là đã mô tả nhiệm vụ thúc đẩy "sự giao tiếp hài hòa với thiên nhiên" của Xin.
Theo Nuni (TTVN)

Mặc quần chip ra đường mua báo

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mặc quần chip ra đường mua báo
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Một người đàn ông đã gây sốc cho mọi người khi xuất hiện trên phố trong trạng thái chỉ mặc… quần lót.
Sự việc xảy ra tại nhà ga xe lửa Stevenage, thuộc Hertfordshire, Anh vào ngày 23 tháng 9 vừa qua.
Những người chứng kiến cảnh tượng “khó coi” cho biết, trong lúc đi làm buổi sáng sớm, họ đã được “chào đón” bằng hành động kỳ quặc của người đàn ông bán khỏa thân nói trên.

Nhiều người rất sốc trước hành động của người đàn ông này.
Người đàn ông đã bất chấp thời tiết lạnh giá, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót màu trắng hiệu Y-Fronts.
Ông thản nhiên tản bộ tới 1 cửa hàng tại trạm xe lửa Stevenage mua báo như không hề có chuyện gì xảy ra.
Một số ý kiến cho rằng, đây chỉ là trò đùa từ chương trình “Smuggler Budgie” của đài phát thanh địa phương. Tuy nhiên nhiều người vẫn khó chấp nhận cảnh người đàn ông bán nude xuất hiện vào buổi sáng đi làm đầu tiên trong tuần của họ.

Mặc quần chip ra đường mua báo, Phi thường - kỳ quặc, mac quan chip ra duong mua bao,mac quan chip,quan chip,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Sự việc xảy ra tại trạm xe lửa Stevenage, Hertfordshire, Anh.
Theo Habi (TTVN)

Mặc quần chip ra đường mua báo

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mặc quần chip ra đường mua báo
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Một người đàn ông đã gây sốc cho mọi người khi xuất hiện trên phố trong trạng thái chỉ mặc… quần lót.
Sự việc xảy ra tại nhà ga xe lửa Stevenage, thuộc Hertfordshire, Anh vào ngày 23 tháng 9 vừa qua.
Những người chứng kiến cảnh tượng “khó coi” cho biết, trong lúc đi làm buổi sáng sớm, họ đã được “chào đón” bằng hành động kỳ quặc của người đàn ông bán khỏa thân nói trên.

Nhiều người rất sốc trước hành động của người đàn ông này.
Người đàn ông đã bất chấp thời tiết lạnh giá, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót màu trắng hiệu Y-Fronts.
Ông thản nhiên tản bộ tới 1 cửa hàng tại trạm xe lửa Stevenage mua báo như không hề có chuyện gì xảy ra.
Một số ý kiến cho rằng, đây chỉ là trò đùa từ chương trình “Smuggler Budgie” của đài phát thanh địa phương. Tuy nhiên nhiều người vẫn khó chấp nhận cảnh người đàn ông bán nude xuất hiện vào buổi sáng đi làm đầu tiên trong tuần của họ.

Mặc quần chip ra đường mua báo, Phi thường - kỳ quặc, mac quan chip ra duong mua bao,mac quan chip,quan chip,chuyen la,chuyen la co that,chuyen la the gioi,tin tuc
Sự việc xảy ra tại trạm xe lửa Stevenage, Hertfordshire, Anh.
Theo Habi (TTVN)

Núi lửa Phú Sĩ sắp thức dậy ?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Núi lửa Phú Sĩ sắp thức dậy ?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Fuji nhìn toàn cảnh…lung linh trong nắng hạ! Ảnh Hà Linh

Thanh Phương:  Sau hơn 300 năm ngủ yên, núi lửa Phú Sĩ có thể sắp thức dậy ? Đó là ghi nhận của các nhà nghiên cứu thuộc Viện quốc gia ngăn ngừa thiên tai của Nhật Bản.

Theo tính toán của giới chuyên gia vừa được tiết lộ hôm 06/09 vừa qua, áp suất của magma trong núi lửa Phú Sĩ có thể đã lên đến 1,6 megapascal, tức là vượt quá mức áp suất của lần cuối cùng mà Phú Sĩ phun lửa, tức là vào năm 1707. Nên biết rằng chỉ cần áp lực 0,1 megapascal là có thể xảy ra núi lửa.

Lời báo động nguy cơ Phú Sĩ sẽ lại nổi cơn thịnh nộ đã được đưa ra sau khi vào tháng Năm vừa qua, người ta phát hiện một vết nứt, rất có thể là đang hoạt động, dưới ngọn núi lửa nổi tiếng này của Nhật.
Vào cuối tháng Tám, chính phủ Tokyo cũng vừa công kết quả một nghiên cứu về những tác động của một trận động đất cường độ 9 ở Nakai, ngoài khơi bờ biển miền trung của Nhật Bản ở Thái Bình Dương.

Núi Phú Sĩ nhìn từ hồ Kawaguchiko

Nhưng đối với dân Nhật, nguy cơ núi lửa Phú Sĩ thức giấc không chỉ đơn thuần là một hiểm họa thiên tai mới, bởi vì từ xưa đến nay, họ vẫn xem ngọn núi này như là biểu tượng thiêng liêng. Với đỉnh cao đến 3.776 mét, núi Phú Sĩ có hình dáng hoàn mỹ như trong tranh vẽ. Qua biết bao lần núi lửa phun trào, vẻ đẹp tuyệt trần của Phú Sĩ vẫn nguyên vẹn.

Trong lần núi lửa phun vào năm 1707, kéo dài suốt 15 ngày, khiến hàng ngàn người thiệt mạng, một miệng núi lửa nhỏ đã xuất hiện ở sườn phía tây bắc của Phú Sĩ. Lần đó, lượng tro núi lửa phủ lên thành phố Yokohama phía nam dày đến 10 cm, còn ở Tokyo, lớp tro cũng dày đến 5 cm. Thật ra, đa số các nạn nhân chết chủ yếu là do nạn đói sau vụ núi lửa phun, chứ không phải là chết trực tiếp vì bị nham thạch chôn vùi.

Vụ phun núi lửa vào thời đó đã xảy ra sau một trận động đất dữ dội ở vùng Osaka phía nam núi Phú Sĩ. Lần này, nguy cơ núi lửa Phú Sĩ thức dậy gia tăng kể từ sau trận động đất ngày 11/03/2012 và trận động đất cường độ 6,4 ngày 15/03 ở ngoài khơi Shizuoka.

Tuy nhiên, đối với các nhà khoa học, núi lửa Phú Sĩ khó có thể thức dậy trong một tương lai gần. Thật ra, áp suất không phải là điều kiện duy nhất cho hiện tượng này. Hiện giờ, lượng magma tích tụ vẫn còn tương đối ít và chưa đủ để khiến núi lửa phun trào.

Dầu sao, vào năm 2004, chính phủ Tokyo đã từng tính toán là núi Phú Sĩ phun lửa có thể gây thiệt hại đến 2.700 tỷ yen, tức khoảng 27 tỷ euro. Tro bụi núi lửa Phú Sĩ có thể gây cản trở hoạt động kinh tế, mà đầu tiên là giao thông hàng không và đường bộ sẽ bị gián đoạn. Ấy là chưa kể những nguy cơ về mặt y tế đối với hàng triệu người.

Công trình nghiên cứu của Viện quốc gia ngăn ngừa thiên tai của Nhật Bản có vẻ như là nhằm thúc giục dân chúng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Sau trận động đất ngày 11/03, các nhà nghiên cứu của hai tỉnh Shizuoka và Yamanashi, tức là hai tỉnh có núi Phú Sĩ, cũng như của tỉnh láng giềng Kanagawa, đã thảo luận những biện pháp sơ tán người dân. Đến năm 2014, một cuộc thao dược sơ tán trong điều kiện thật dự kiến sẽ được thực hiện.

------------

Dưới đây là bộ ảnh trong Blog Hà Linh:
http://halinhnb.wordpress.com/2012/08/01/nui-fuji-mua-he/#comment-30483

Núi Fuji mùa hè


Núi Fuji trong nắng mai nhìn từ hồ Yamanaka-tỉnh Yamanashi


Uy nghi -huyền ảo trong mây chiều!

******************

Nhìn gần hơn chút-từ Thị Trấn Fuji thuộc tỉnh Shizuoka
**********


nhìn gần hơn nữa…từ thị trấn Fuji-tỉnh Shizuoka
*******************


Fuji nhìn toàn cảnh…lung linh trong nắng hạ!

Trí thức Việt Nam ở nước ngoài... Từ tiềm năng đến hiện thực”

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Trí thức Việt Nam ở nước ngoài... Từ tiềm năng đến hiện thực”
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Trí thức Việt Nam ở nước ngoài...
Từ tiềm năng đến hiện thực”

Tham luận tại Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài lần 2 - Chuyên đề “Trí thức Việt Nam ở nước ngoài với sự nghiệp Công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước – Từ tiềm năng đến hiện thực” (TpHCM, 26-30/9/2012)
  
TsKH Trần Hà Anh
Câu lạc bộ KH&KT NVNONN
Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài bao giờ cũng mang lại niềm vui lớn cho các đại biểu tham dự, dù là đại biểu ở ngoài hay trong nước. Trước hết, tôi xin chia sẻ niềm vui đó với quý vị và mọi đại biểu có mặt trong Hội nghị này.
Bài tham luận này đã được chuẩn bị cho chuyên đề “Trí thức”, gồm hai phần, phần một nói về tình hình đóng góp chất xám hiện nay của trí thức kiều bào, và phần hai đề cập đến những việc đã làm được, chưa làm được trong thời gian qua, và một số giải pháp để trí thức kiều bào có điều kiện đóng góp nhiều hơn và hiệu quả hơn vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước.
I. Tình hình đóng góp chất xám hiện nay của trí thức người Việt Nam ở nước ngoài  
Trong mấy chục năm gần đây, cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài ngày càng chiếm một địa vị quan trọng trong lòng dân tộc: số lượng kiều bào đã tăng lên đến khoảng 4,5 triệu người [1], đời sống ngày càng ổn định hơn; trình độ chuyên môn, nghiệp vụ không ngừng được củng cố; nhiều doanh nhân làm ăn phát đạt; một số nhà khoa học đạt được những thành tích chuyên môn đáng tự hào.
Trong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, có khoảng 80 % kiều bào định cư tại các nước có nền kinh tế phát triển, và khoảng 10% có trình độ chuyên môn, nghiệp vụ hoặc tay nghề cao. Trí thức phần đông được đào tạo bài bản, có kiến thức vững vàng và tích lũy được nhiều kinh nghiệm trong công tác.
Về đóng góp chất xám [3], hằng năm có 2-3 trăm lượt trí thức kiều bào về nước ngắn ngày để hỗ trợ cho việc hoạch định chính sách phát triển, hoặc hợp tác trong nhiều lĩnh vực như khoa học và công nghệ; giáo dục và đào tạo; y tế v.v. Trí thức kiều bào còn đóng vai trò là cầu nối, giới thiệu các nguồn đầu tư cho trong nước; tạo điều kiện cho trong nước tiếp cận với các tiến bộ của khoa học và công nghệ hiện đại. Ngoài ra, mỗi năm đều có một số trí thức kiều bào trẻ cũng như lớn tuổi quyết định hồi hương, về làm việc dài ngày hoặc về đầu tư trong lĩnh vực chuyên môn của mình để trực tiếp đóng góp với quê hương.
Một hình thức đóng góp mới, xuất hiện trong những năm gần đây là viết bài, trao đổi ý kiến theo dạng thảo luận chuyên đề trên các báo mạng. Các diễn đàn trên mạng là nơi giới trí thức trong và ngoài nước gặp gỡ, chia sẻ thông tin, thảo luận và cùng nhau hành động. Một trong những vấn đề mà giới trí thức đã làm tốt trong thời gian qua là tham gia đấu tranh cho chủ quyền biển đảo của nước ta, với kết quả là đã hạn chế được một số tạp chí quốc tế đăng bài của tác giả Trung quốc kèm theo bản đồ có “đường lưỡi bò” phi lý; đã buộc Công ty truyền thông Google phải hiệu chỉnh các bản đồ có thông tin sai lệch về chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Và nhiều cuộc thảo luận chuyên môn khác rất lý thú, mà nếu các cơ quan chuyên trách quan tâm nghiên cứu, thì có thể khai thác được một kho tàng trí tuệ quý giá của giới trí thức trong và ngoài nước.
Tuy nhiên, có một vấn đề mà chúng ta cần tìm hiểu, là vì sao lực lượng trí thức người Việt Nam ở nước ngoài, với số lượng đông và chất lượng cao như đã nói trên, nhưng sự đóng góp chất xám với trong nước vẫn còn khiêm tốn, chưa tương xứng với tiềm năng, dù đã có những tiến bộ nhất định? Tại Hội nghị này, tôi thấy cần phân tích cặn kẽ hơn một số khía cạnh liên quan đến vấn đề này để tìm ra các giải pháp khắc phục có hiệu quả.
II.Những việc đã làm được, chưa làm được và những việc cần làm trong thời gian tới
Trong một tài liệu [4] viết cách nay 5 năm, tại phần về “Những giải pháp để tháo gỡ các rào cản …” tôi đã đề cập tới một số nội dung có tiềm năng ảnh hưởng quan trọng đến việc thu hút chất xám của trí thức ở nước ngoài. Đó là:
1. Chất lượng đại đoàn kết dân tộc;
2. Chế độ, chính sách thu hút sự đóng góp chất xám của trí thức kiều bào;
3. Vai trò của cán bộ các cấp trung gian trong việc vận động trí thức kiều bào; sự cần thiết phải cung cấp các yêu cầu cụ thể từ các cơ quan trong nước;
4. Cơ sở vật chất và cơ chế hoạt động thuận lợi cho việc đóng góp chất xám của kiều bào;
5. Nhu cầu thu thập thông tin về khả năng chuyên môn và điều kiện đóng góp của trí thức kiều bào;
6. Các tổ chức “đầu mối”, “cầu nối’, và “nguồn nhân lực” cần được đầu tư mạnh mẽ.
Từ phân tích này, trong phần tiếp theo về “Những việc cần làm để vận động chuyên gia, trí thức kiều bào đóng góp chất xám cho đất nước”, tôi đã kiến nghị một số nội dung cần thực hiện [4], đó là:
1. Nhà nước cần ban hành chính sách thu hút mạnh mẽ và sử dụng rộng rãi trí thức kiều bào tham gia đóng góp kiến thức, kinh nghiệm chuyên môn, quản lý; chuyển giao công nghệ hiện đại cho trong nước.
2. Nhà nước cần tổ chức những đợt vận động trí thức về nước dài hoặc ngắn hạn để tham gia đóng góp theo yêu cầu của trong nước. Tiến hành vận động khi thực sự có nhu cầu và có khả năng bảo đảm điều kiện thực hiện, và phải kèm theo sự cam kết về chế độ, chính sách sau khi thỏa thuận với các đương sự.
3. Chính phủ, các Bộ, ngành, các địa phương và các cơ quan có chức năng nên tổ chức trao đổi, đóng góp ý kiến trên mạng về những vấn đề “nóng sốt” đặt ra, qua đó phát hiện những người có năng lực, kinh nghiệm và sẵn sàng tham gia giải quyết những vấn đề đó.
4. Nhà nước cần tích cực xúc tiến cải cách nền hành chính quốc gia, bao gồm cải tổ luật pháp và nâng cao chất lượng cán bộ, để đơn giản hóa và thu ngắn thời gian giải quyết các thủ tục đối với kiều bào cũng như bà con trong nước.
5. Xã hội cần đối xử đúng mực với người trí thức; đặc biệt có thái độ dân chủ, biết lắng nghe và tôn trọng các ý kiến khác biệt.
Với những phân tích và đề nghị nêu trên, ta có thể xem xét những gì đã làm được và chưa làm được trong thời gian qua [5]–[6]. Với phạm vi thì giờ cho phép, tôi chỉ xin nêu một số ý kiến quan trọng nhất.
A. Trước hết, về các việc đã làm được, phải nhìn nhận rằng công tác về người Việt Nam ở nước ngoài đã được Nhà nước ta coi trọng hơn trước, đặc biệt kể từ khi Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị được công bố. Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài thuộc Bộ Ngoại Giao đã được nâng cấp thành Ủy ban Nhà nước, Chủ nhiệm Ủy ban là một Thứ trưởng. Luật Quốc tịch được sửa đổi năm 2008, đã mở rộng nhiệm vụ bảo vệ kiều bào là tất cả những người có nguồn gốc Việt Nam, chứ không chỉ giới hạn vào những người có quốc tịch Việt Nam. Việc kiều bào mua nhà ở tại Việt Nam cũng đã được quy định trong Luật Nhà ở. Việc cấp visa cho kiều bào về thăm quê hương đã được thuận lợi hơn và việc quá cảnh cũng được dễ dàng hơn trước đây. Hằng năm, vào dịp các ngày lễ lớn, đại diện kiều bào được mời về tham dự, được đi thăm nhiều di tích lịch sử, thắng cảnh thiên nhiên để hiểu sâu và gắn bó hơn nữa với quê hương. Các cháu thiếu nhi, thiếu niên kiều bào cũng được tổ chức sinh hoạt trại hè để có điều kiện gắn bó với nhau và với các bạn cùng tuổi trong nước. Rõ ràng, đã có những tiến bộ nhất định trong việc nâng cao chất lượng đại đoàn kết dân tộc.
B. Tuy nhiên, cần nhận thức rằng việc xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc là một nhiệm vụ bức thiết nhưng cũng là một lĩnh vực nhạy cảm, gắn với rất nhiều vấn đề bắt nguồn từ những chính kiến khác nhau, những quan niệm khác nhau về tổ chức hệ thống nhà nước, tự do dân chủ, nhân quyền, cũng như về văn hóa – xã hội, cho nên cần phải có thời gian để mọi người hiểu nhau và thông cảm nhau hơn.
Cũng phải thấy rằng để thực hiện đại đoàn kết dân tộc, ta phải cố gắng bỏ qua những vấn đề, thậm chí những nỗi đau của quá khứ; việc này không dễ, nhưng vì lợi ích chung, mỗi người cần phải góp phần mình để cùng nhau bước tới trên con đường xây dựng tương lai của dân tộc.
Đại đoàn kết còn phải dựa trên điều kiện có sự thống nhất cao về con đường đi của dân tộc. Một lần nữa, việc hòa hợp để cùng đi chung một con đường cũng không dễ dàng. Vì vậy, Nhà nước cần phát huy dân chủ hơn nữa đồng thời phải cố gắng thuyết phục mọi người về con đường đã chọn, và cách thuyết phục tốt nhất là chứng minh bằng các kết quả thu thập được trong quá trình đi tới. Trong thời gian qua, đất nước Việt Nam đã đạt nhiều tiến bộ về các mặt kinh tế - xã hội được nhìn nhận rộng rãi.
Nhưng liệu ta đã làm tốt tất cả những gì cần làm để tiến nhanh và bền vững trên con đường đã chọn lựa đó chưa? Nếu có những việc chưa làm tốt thì tại sao, sẽ phải khắc phục như thế nào? Ta đã phát huy được tiềm lực chất xám của trí thức ngoài và trong nước đến mức nào? Tại sao đề án về “Chính sách, biện pháp thu hút chuyên gia, trí thức người Việt Nam ở nước ngoài xây dựng đất nước”chuẩn bị từ nhiều năm mà đến nay vẫn chưa ban hành được? Tóm lại, con đường đi tới tương lai cần được chuẩn bị tốt và tập trung hơn nữa, mang tính thuyết phục hơn nữa thì mới xây dựng được khối đại đoàn kết có chất lượng cao hơn.
Trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước, có một vấn đề gần đây đang nổi cộm, gắn với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước đồng thời với nhiệm vụ bảo vệ môi trường hòa bình cần thiết cho sự phát triển bền vững. Nhà nước ta đã thể hiện sự khéo léo trong quan hệ đối ngoại để tranh thủ sự đồng tình của nhiều nước và giữ được môi trường hòa bình và ổn định, nhưng về công tác đối nội, tôi cảm nhận hình như chưa được chú ý đầy đủ lắm.
Trong tình hình hiện nay, nhân dân ta luôn phải sẵn sàng để tự vệ và không giờ phút nào được tự ru ngủ rằng chỉ cần thương lượng ngoại giao khéo léo là có thể bảo vệ được đất nước. Cho nên nếu sách lược khôn khéo để bảo vệ hòa bình là cần thiết, thì chiến lược bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước phải là cơ bản.
Nếu không khéo giải quyết vấn đề đối nội, tạo được sự đồng thuận của toàn dân về cách giải quyết của chúng ta để đạt được các mục đích nói trên, thì Nhà nước sẽ có nguy cơ mất đi hậu thuẫn vững chắc của nhân dân, uy tín của Nhà nước có thể bị giảm sút và cơ sở đại đoàn kết dân tộc để thực hiện con đường tiến đến tương lai tất nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng.
C. Đối với người trí thức, một trong những điều kiện phát triển là cởi mở, dân chủ trong tư duy và trong việc công bố kết quả của quá trình tư duy. Điều có ý nghĩa nhất là có điều kiện để tư duy, và được tư duy mà không phải chịu áp lực nào. Dân chủ cũng bao gồm khả năng công bố kết quả của quá trình tư duy nhằm góp phần cho sự đổi mới của đất nước.
Một điều kiện không thể thiếu cho sự tư duy là khả năng tiếp cận nguồn thông tin một cách cởi mở. Người trí thức cần được quyền tiếp cận thông tin nhiều chiều, trên cơ sở đó vận dụng tư duy của mình để tiến gần thêm đến chân lý. Ngày nay, thông tin qua mạng giúp trí thức ở nhiều nước trên thế giới cập nhật kiến thức, rút ngắn khoảng cách. Ở Việt Nam việc tiếp cận nguồn thông tin này còn gặp nhiều khó khăn.
Nếu không cởi mở, phát huy dân chủ và không có điều kiện nhận được đầy đủ thông tin, thì người trí thức sẽ không thể phát triển được và cũng không thể phát huy hết khả năng của mình được. Như vậy, thì làm sao động viên, khuyến khích, kết nối được trí thức kiều bào, huy động chất xám phục vụ cho Tổ quốc! Nếu không mạnh dạn tháo gỡ những nút thắt này thì việc đổi mới công tác vận động trí thức không thể đạt được kết quả như mong muốn. Thậm chí chúng ta còn có nguy cơ chảy máu chất xám như đang bắt đầu diễn ra với việc gửi sinh viên ra nước ngoài du học, nhưng chỉ có một tỷ lệ hạn chế sẽ về nước sau khi học xong [7].
D. Ngoài ra, các ý kiến khác về những việc cần làm mà tôi đã kiến nghị cách nay 5 năm và nhắc lại trên đây, theo tôi vẫn còn giá trị, mong được Hội nghị, Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài và các cơ quan ban ngành có liên quan xem xét.
Chúc Hội nghị đạt được trọn vẹn các mục tiêu đã đề ra, và chúc mọi người chúng ta tiếp tục có nhiều đóng góp hiệu quả cho sự nghiệp phát triển bền vững và trường tồn của đất nước.
                                                                                                                        Ngày 9/9/2012
Tài liệu tham khảo

[1] Huy động nguồn lực kiều bào cho sự phát triển – Hà Minh, SGTT (phỏng vấn thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn)

[2] Kinh tế khó khăn, kiều hối vẫn tăng mạnh – Nam Phong
[3] Cộng đồng Việt kiều: Nguồn chất xám tiềm năng - Nguyễn Hồng Điệp - TTXVN/ Vietnam+
[4] Một số đề xuất về cơ chế, chính sách thu hút và sử dụng chuyên gia, trí thức người Việt Nam ở nước ngoài
TsKH. Trần Hà Anh, Câu lạc bộ Khoa học và Kỹ thuật NVNONN – Tháng 11-2007
[5] Định hướng công tác kiều bào trong tình hình mới – TS. Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về NVNONN
[6] Công tác người Việt Nam ở nước ngoài- Mới làm tốt 50%
[7] Kiều hối chảy về, chất xám chảy đi
bản gốc của tác giả

Nhà tưởng niệm Hồ Chí Minh trên đền Hùng: stop!

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Nhà tưởng niệm Hồ Chí Minh trên đền Hùng: stop!
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Nhà tưởng niệm Hồ Chí Minh trên đền Hùng: stop!
HCM
Trương Duy Nhất:
Quá nhiều rồi, xin đừng xây thêm bất kỳ một đài tưởng niệm Hồ Chí Minh nào nữa. Xin đừng bắt tội cụ Hồ!

Tỉnh Phú Thọ đang dự tính sẽ xây dựng một nhà tưởng niệm Hồ Chí Minh trên diện tích 8.400m2 nằm trong khu di tích Đền Hùng. Gọi là nhà tưởng niệm nhưng tổng chi không dưới 60 tỷ đồng, thiết kế như một đền vua với bia đá, tứ trụ, tiền tế, đại bái hậu cung cùng nhiều công trình phụ trợ khác như: nhà đón tiếp, khu trưng bày hiện vật, khuôn viên, đường dạo, cây xanh…
          Đài đền bia tượng quá nhiều rồi. Xin đừng xây thêm bất kỳ một đài tưởng niệm Hồ Chí Minh nào nữa. Hoặc giả cần thiết, cứ cho cái nhà tưởng niệm cụ Hồ là điều bức bách phải xây (mặc dù nó đã được xây quá nhiều, nhan nhản khắp mọi miền đất nước rồi) thì cũng nên chọn chỗ khác, sao lại xâm hại di phần mộ Tổ?
          Vua Hùng là vua Hùng, cụ Hồ là cụ Hồ. Sao lại xây nhà tưởng niệm Hồ Chí Minh trong khu di tích lịch sử đền Hùng? Một ý tưởng điên rồ, phản lịch sử, phản cụ Hồ và phản văn hóa.
          Đền Hùng là mộ Tổ. Xin chớ dại và dừng ngay nếu còn kịp!

Buồn lắm, thủy điện ơi

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Buồn lắm, thủy điện ơi
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Không đâu như ở nước ta, mấy anh Tập đoàn Điện lực làm thủy điện đã đành, một công ty may, công ty gỗ cũng chơi, hãng taxi cũng nhảy vào. Không lãi, ai dại gì bỏ nhà vào rừng sâu, núi cao mà làm thủy điện.

Báo chí tốn bao nhiêu là giấy mực với thủy điện. Dân tình lo lắng cho động đất nhiều quá. Các nhà khoa học day dứt. Mấy anh ở Tập đoàn Điện lực còn lo hơn nhiều. Năm bảy nghìn tỷ bỏ ra rồi mà không tích nước, không phát điện thì vô cùng gay go, có khi phải làm liều. Mấy ông lãnh đạo ở tầm cao còn đau đầu hơn để làm sao có quyết định cho đúng, cho bảo đảm sự hài hòa của các mối quan hệ phức tạp này.

Toàn cảnh bờ đập thủy điện Sông Tranh 2, nơi liên tục xảy ra động đất thời gian gần đây

Hàng triệu năm rồi, trải qua bao nhiêu cuộc “đảo thiên, lộn địa”, trái đất này mới có được một sự cân bằng, mà chỉ là sự cân bằng tương đối thôi nhé. Những dòng sông êm đềm kia, những dòng suối với những thác nước mộng mơ kia là sản phẩm của thiên nhiên sau bao thăng trầm.

Đánh đùng một cái, loài người xây lên những con đập cao ngất ngưởng và tự hào rằng ta đã chiến thắng “Ông Trời”. Thế là những cân bằng tương đối kia đã bị phá vỡ. Những chỗ nứt gãy của tự nhiên sẽ nứt to hơn. Có phải động đất kích thích từ đó mà ra?

Không chỉ thế đâu, thủy điện ạ, thủy điện phá rừng hơi bị ác. Các bác chỉ báo cáo diện tích rừng bị chiếm dụng chỉ là diện tích lòng hồ để tích nước. Không đâu, thủy điện báo cáo bị thiếu nhiều đấy. Rừng còn bị phá do làm đường vào xây dựng thủy điện. Mà thủy điện của các bác toàn là xây dựng ở những nơi núi cao, rừng sâu thôi. Thế là những con đường quanh co lên thủy điện được hình thành sau khi các bác cứ thế mà chặt, mà cưa, mà san ủi để có đường lên thủy điện.

Rồi, bà con ta từ ngàn năm nay, chủ yếu là đồng bào dân tộc ít người, ở dọc các ven sông, ven suối, nghe theo lời động viên của các bác thủy điện, hy vọng là “đếm tiền, mỏi tay”, rời bỏ mảnh đất của cha ông, tái định canh, tái định cư. Mà tái định canh, định cư ở đâu? Lại phải phá rừng tự nhiên, phá rừng gộp, để mà làm nhà, làm nương chứ. Gạo tiền của các bác thủy điện cho dân cũng chỉ được đâu có một năm thôi mà. Hết năm, dân sống bằng gì? Dân biết hy sinh cho thuỷ điện thế nào nữa đây, hỡi bác Trưởng ban dự án thủy điện 3?

Còn nữa, sau đập thủy điện là những dòng sông chết do nước không còn vì dòng nước đã bị bẻ cong, bẻ queo vào các tuốc bin. Nước ở hạ lưu của đập thủy điện khô cạn, cá không còn, thác không còn, rừng không còn, xơ xác.

Đó là chưa nói chuyện động trời khác. Mùa hạ, các bác thủy điện tích nước để phát điện. Một centimet chiều cao của nước là bạc tỷ của các bác đấy, đừng đùa. Thuỷ điện tích như thế, hạ lưu hết cả nước ăn, nước uống, nước tưới. Thế là hạn. Mùa mưa, hạ lưu đang ngập, nước thượng lưu về nhiều, các bác thủy điện sợ vỡ đập, các bác xả, mà xả nhanh. Thế là lụt ở hạ lưu sao mà dữ thế.

Thế mới hiểu tại sao ở một số nước người ta hạn chế thủy điện và thủy điện chỉ do nhà nước làm. Nhà nước làm mới chủ động điều phối được lúc hạn, lúc lũ. Không đâu như ở nước ta, mấy anh Tập đoàn Điện lực làm thủy điện đã đành, một công ty may, công ty gỗ cũng chơi, hãng taxi cũng nhảy vào. Xã hội hóa thủy điện. Tôi thủy điện, anh thủy điện. Không lãi, không siêu lãi, ai dại gì mà bỏ nhà, bỏ vợ con ở đô thị để vào rừng sâu, núi cao mà làm thủy điện. Thế mà vẫn có người còn nguỵ biện, không như thế lấy vốn ở đâu mà làm thủy điện? Buồn thật, thủy điện ơi.

Lê Hoàn

Làm dân khó lắm, dân nên... từ chức đi!

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Làm dân khó lắm, dân nên... từ chức đi!
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


ĐÃ NGHE ĐÃ THẤY:
 
 
Báo Pháp luật: Hình như làm dân càng ngày càng khó. Chuyện này đúng ra phải thuê một vài nhà khoa học nghiên cứu cho đến nơi đến chốn, chứ không thể phán bừa được.


Vừa rồi được nghe một vài vị cán bộ phàn nàn về dân nhiều quá, tức khắc ai cũng có cảm giác gờn gợn, nên chỉ dám dùng chữ “hình như”. Mà hình như là khó thật.

Có vị chê dân trí thấp nên phải nuôi mấy ngân hàng xấu, có vị khác thì bảo dân trí thấp nên mới... hổng chịu làm đường sắt cao tốc như ông nghị ở Hà Nam, lại có vị bảo dân phải hy sinh cho thủy điện. Thực tình dân cũng không biết phải làm gì ngoài đóng thuế để các vị quản lý và giải quyết các loại sự vụ xảy ra trong cái xã hội nhiều rắc rối rất nhức đầu này. Thậm chí dân Quảng Nam ngày đêm lo lắng tưởng như chết đến nơi, có vị tiến sĩ còn bảo, đại khái là, mới có động đất một tí mà đã nháo nhác hết cả lên.

Ngày xưa dân mình làm gì có thủy điện. Đến thời Pháp thuộc chúng ta mới có vài cái thủy điện nhỏ. Ngày trước vì không có thủy điện, nên chẳng có cái gọi là động đất kích thích, nứt đập sông đập suối này nọ. Đâm ra chẳng có cán bộ nào mắng dân là mới có thế đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy. Cũng vì thế mà chẳng có cán bộ nào bảo dân phải “chia sẻ và hy sinh” cho cái thủy điện không biết vỡ đập lúc nào. Dân Quảng Nam hồi đó, về cơ bản là không bị mắng, cũng không có thiệt hại gì vì một cái thủy điện.

Đầu năm, ông nghị Hoàng Hữu Phước phát biểu: “Chưa cần luật biểu tình, vì dân trí ta còn thấp”. Cuối năm, ông Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình lại cho rằng: “Do dân trí thấp, nên Nhà nước phải nuôi báo cô mấy ngân hàng xấu”. Ngày xưa dân mình cũng chẳng mấy khi đến ngân hàng. Mãi năm 1951 mới có Ngân hàng Nhà nước. Vậy nên không thấy có bằng chứng lịch sử nào ghi lại lời một quan chức ngân hàng chê dân trí thấp nên Nhà nước phải nuôi báo cô mấy ngân hàng làm ăn thua lỗ. Chưa hết, trên lĩnh vực văn hóa, trước tình trạng chân dài váy ngắn hở hang biểu diễn, ông cục trưởng quản lý biểu diễn lên TV tuyên bố "nói chung là dân trí chúng ta còn thấp..." đến nỗi một nhà văn hóa chịu hết thấu phải lên tiếng: Việc quản lý của ông ấy thấp nên mới để xảy ra tình trạng âm nhạc như thế. Nhờ sống chung với cái dân trí thấp nên nay ông cục trưởng đã... thăng chức thứ trưởng (!).

Ngày xưa, 95% dân số Việt Nam mù chữ. Cán bộ Việt Minh, đảng viên đi vận động từng người dân đứng lên khởi nghĩa giành chính quyền. Không ai bảo dân trí thấp thì không làm được cách mạng. Tình trạng dân trí thấp được chính Chủ tịch Hồ Chí Minh khi đó giải thích là hậu quả của chính sách ngu dân thời kỳ thực dân - phong kiến, “chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học”, làm cùn mòn trí tuệ và nô dịch dân ta trong sự dốt nát.

Cách mạng thành công, chính quyền mới không ai chê dân dốt, mà thấy việc nâng cao dân trí là trách nhiệm của mình. Chính quyền cách mạng phát động phong trào diệt giặc dốt. Người người, nhà nhà tham dự các lớp “bình dân học vụ”, hoàn toàn miễn phí. Cán bộ dạy chữ cho dân, các ông bà giáo dạy chữ cho dân, động viên dân phải giết cái thằng giặc dốt đi thì cuộc sống mới khá được. Hồi đó dân trí thấp hơn bây giờ thật nhưng cán bộ không chê, nên làm dân vẫn dễ.

Thế rồi cán bộ được đi nước ngoài, được học hành đến nơi đến chốn, thậm chí trong khi dân ở nhà đang vắt kiệt nguồn lực để kháng chiến chống Mỹ thì họ được cử đi Liên Xô, Đông Âu học, nuôi dưỡng một thế hệ cán bộ cho công cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh. Thế nhưng thành tài rồi lại có người trong số họ quay ra trách dân thế nọ thế kia, cứ như ô tô các vị đang đi, tiền lương các vị đang nhận, cái nhà công vụ các vị đang ở, thậm chí cả cái mảnh bằng thạc sĩ, tiến sĩ của các vị, không phải từ mồ hôi nước mắt của dân mà ra.

Đâm ra làm dân càng ngày càng khó. Có khi khó quá thế này, dân nên... từ chức đi!

HỮU LONG

Trung Thu Mù Cang Chải

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Trung Thu Mù Cang Chải
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Trung Thu Mù Cang Chải 

Các em nhỏ xã vùng cao Chế Tạo, huyện Mù Cang Chải, Yên Bái đón tết Trung Thu vui vẻ cùng những món quà ý nghĩa.
Xã vùng cao Chế Tạo, huyện Mù Cang Chải, Yên Bái là một xã vùng cao, với khoảng 1.700 nhân khẩu sống rải rác trên một địa bàn rộng hơn 30km2 bị chia cắt bới núi cao, vực sâu. Con đường duy nhất từ trung tâm huyện M Cang Chải tên xã Chế Tạo chỉ hơn 35km nhưng xã lại hoàn toàn biệt lập, tách biệt với bên ngoài bởi con đường quanh năm trơn trượt, khó đi.
Sự xa xôi và những khó khăn cách trở không thể cản trở tấm lòng nhiệt tình, sự sẻ chia của các bạn trẻ trong Câu lạc những người yêu đi du lịch bằng xe đạp tại Hà Nội. Họ đã vượt qua hơn 300km để đến với Mù Cang Chải rồi lại chính phục 35km đường đất trơn trượt và lầy lội để mang đến cho các em học sinh Trường dân tộc nội trú xã Chế Tạo một đêm trung thu vui vẻ, đầy ý nghĩa. Hơn 16 triệu đồng tiền mặt được chia thành 45 xuất học bổng và rất nhiều đồ dùng học tập cũng được trao cho các em học sinh.
Cùng với những phần quà này, các bạn trẻ tình nguyện còn tổ chức cho các em một đêm Trung Thu ý nghĩa với các tiết mục văn nghệ, phá cỗ trông trăng cùng rất nhiều hiện vật như đền ông sao, đồ chơi dân gian, bánh kẹo, bánh Trung Thu được các bạn trẻ mang từ Hà Nội lên./.
35km đường đất từ huyện Mù Cang Chải vào xã Chế tạo quanh năm bùn lầy, trơn trượt.

Chỉ có thể dùng xe máy để vận chuyển quà vào trường cho các em học sinh. Tuy nhiên, việc di chuyển cũng không phải đã dễ dàng.

Trong khi chờ đợi một đêm Trung Thu đầy ý nghĩa, Sùng A Nhà, học sinh lớp 5 đang tranh thủ xem lại bài trong khu nội trú.

Mặc dù rất háo hức chờ đợi đêm Trung Thu nhưng nhiều bạn vẫn tranh thủ đọc sách, học bài

Các bạn trẻ tình nguyện chuẩn bị cho đêm Trung Thu tại trường Dân tộc Nội trú xã Chế Tạo.

Rộn ràng phá cỗ, trông trăng trong















http://buivanbong.blogspot.ch/2012/09/trung-thu-mu-cang-chai.html

CÒN BAO NHIÊU “CHA ĐẺ” NHƯ ÔNG TRẦN XUÂN GIÁ?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết CÒN BAO NHIÊU “CHA ĐẺ” NHƯ ÔNG TRẦN XUÂN GIÁ?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Liên quan đến nhóm thâu tóm ngân hàng của Nguyễn Đức Kiên, Cơ quan cành sát điều tra đã ra quyết định khởi tố ông Trần Xuân Giá, Chủ tịch Hội đồng quản trị ngân hàng ACB và hai người dưới quyền. 


Việc ông Trần Xuân Giá bị khởi tố chẳng có gì phải bàn, nhưng lời tuyên bố của ông thì lại gây sốc. Ông Giá tuyên bố: “Tôi có cái bảo bối để bảo vệ. Bảo bối của tôi là cái mà pháp luật không có quy định, không cấm thì doanh nghiêp và người dân có quyền làm” và ông Gíá hãnh diện: “Tôi là cha đẻ của luật doanh nghiệp” nghĩa là cha đẻ của cái bảo bối của ông ta.





Mọi người đều biết Trần Xuân Giá là người đã được hưởng rất nhiều ân huệ và bổng lộc. Khi bao người đang ngã xuống ở các mặt trận thì ông ta được học và lấy bằng tiến sỹ kinh tế ở Liên Xô cũ, lúc đó thực sự là thiên đường xã hội chủ nghĩa. Khi về nước ông ta từng giữ những chức vụ quan trọng và béo bở như: Phó chủ tịch Ủy ban vật giá Nhà nước, Chủ nhiệm Văn phòng Hội đồng bộ trưởng, Phó chủ nhiệm Ủy ban kế hoạch Nhà Nước, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch-đầu tư, Trưởng ban nghiên cứu chính sách của Thủ tướng về đổi mới chính sách kinh tế - xã hội.

Được học hành như thế và được giao những trọng trách như thế, lẽ ra Trần Xuân Giá phải giúp chính phủ hoạch định chính sách phát triển kinh tế - xã hội bền vững, dự báo những rủi ro, và vá kín tấm lưới luật pháp để người ngay khỏi bị oan kẻ gian không lợi dụng. Nhưng ông lại là “cha đẻ” của cái Luật doanh nghiệp để rồi bây giờ chính ông lợi dụng nó làm “ bảo bối” chối tội ?




Người ta nói “Phúc bất tận hưởng !”. Ông Giá đã ngồi trên cái ghế “thượng thư” hưởng bổng lộc hơn hai thập kỷ, khi hết đóng vai chính lại ẩn vào hậu trường với chức Trưởng ban của Chính phủ quyền hành ngang ngửa bộ trưởng. Khi sức đã cùng, lực đã kiệt ông lại nhảy lên cái ghế Chủ tịch hội đồng quan trị ngân hảng ACB với mức lương tính bằng đô la Mỹ mấy chục ngàn một tháng. Lương ấy chẳng thấm tháp tiền thưởng Tết hàng trăm ngàn đô. 

Và chỉ vừa mới đây thôi, sau khi có sáng kiến lách luật thực hiện phi vụ rút tiền ngân hàng này gửi ngân hàng kia lấy chênh lệch, kiếm chác mấy trăm tỷ, làm cho nhà nước thiệt hại gần 10 ngàn tỉ, làm cho dân khốn đốn, xã hội bức xúc… Trần Xuân Giá và nhóm của ông ta đã được thưởng nóng 7,6 tỷ đồng, riêng ông ta ôm gọn 800 triệu gấp 400 trăm lần thu nhập của người thợ chui xuống ống cống móc sình ngay trước biệt thự của ông. Có người nói Trần Xuân Giá làm không phải vì tiền, mà làm cho vui.

Tôi biết ông Nguyễn Vĩnh Nghiệp, tức Sáu Tường, nguyên Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, khi về hưu đã thành lập Qũy vì bệnh nhân nghèo. Ông đã hòa niềm vui của mình vào niềm vui của những người khốn khổ cho đến tân cuối đời. Còn Trần Xuân Giá thì “làm cho vui” trên chiếc xe LUXUS bóng lộn, ôm những sấp đô la tiền lương, tiền thưởng cùa ngân hàng ACB, và lấy quyền làm “cha đẻ” ra luật để quyết giữ bằng được tiền tài danh vọng !? Đó là niềm vui trong cung cách làm ăn của một người Cộng sản ư? 





Quả thật, nghe Trần Xuân Giá tuyên bố tôi không thể tin ông đã từng là một ủy viên Trung ương Đảng. Chỉ là một đảng viên thôi đã không làm những việc có hại cho dân cho nước dù biết việc đó có thể lách luật. Bởi lách luật nghĩa là dùng thủ đoạn gian ngoan luồn lách qua những kẽ hở của luật pháp để vụ lợi. Việc ấy chỉ kẻ xấu mới làm. Một người từng là Ủy viên trung ương Đảng cầm quyền, thấm nhuần tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh như Trần Xuân Giá mà lại luồn lách qua cái luật do chính mình làm “cha đẻ” rồi thách thức rằng đó là “ bảo bối ” của mình ư? 

Cái gọi là "bảo bối" mà ông Giá đưa ra đã khiến người ta nghĩ rằng: Vậy là các cha đẻ ra luật cũng còn khôn lõi chán, đã biết chừa ra những khe hở để mà lách, lách luật để thu lợi cho cá nhân và phe nhóm. Với con người và vị thế như ông Giá còn lắm "kê lách" như vậy, giá cả thị trường liên tục tăng vọt, dân ta khốn cùng, tiền mặt khan hiếm liên tục cũng phải lắm! Còn bao nhiêu “cha đẻ” như Trần Xuân Giá? Câu hỏi đó làm cho mọi người nặng lòng. Nhưng tôi vẫn tin vào lời người phát ngôn của cơ quan cảnh sát điều tra, dù là ai thì vẫn bình đẳng trước pháp luật.


Minh Diện

Why you calling me colored ???

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Why you calling me colored ???
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Why you calling me colored ???

BÀI THƠ TUYỆT VỜI CỦA MỘT CẬU BÉ DA ĐEN

Bài thơ được tổ chức Liên hợp quốc (UN) bình chọn là bài thơ hay nhất.
Bài thơ được viết bởi một đứa bé Châu Phi
Nominated by UN as the best Poem, Written by an African Kid 



When I born, I black
When I grow up, I black :
When I go in Sun, I black
When I scared, I black
When I sick, I black
And when I die, I still black

And you white fellow
When you born, you pink
When you grow up, you white
When you go in sun, you red
When you cold, you blue
When you scared, you yellow
When you sick, you green
And when you die, you grey
And you calling me colored???

Dịch:

Khi tôi sinh ra, tôi màu đen
Khi tôi lớn lên, tôi màu đen
Khi tôi đi dưới mặt trời, tôi màu đen
Khi tôi sợ, tôi màu đen
Khi tôi đau, tôi màu đen
Và khi tôi chết, tôi cũng màu đen
._.
Anh nói rằng anh trắng
Khi anh sinh ra, anh màu hồng
Khi anh lớn lên, anh màu trắng
Khi anh đi dưới mặt trời, anh màu đỏ
Khi anh lạnh, anh màu xanh
Khi anh sợ, anh màu vàng
Khi anh đau, anh màu tái (lục)
Và khi anh chết, anh màu xám
Và tại sao anh lại nói tôi là da màu !

Vì bài này quá đơn giản để dịch, ý quá nghẹn ngào mà dịch, quá cảm phục dưới cái nhìn tinh tế và cách lập luận logic của một đứa bé mà dịch, và thật sự bất ngờ trước những câu chữ thật đơn giản nhưng sức chứa đựng truyền tải thật phi thường mà dịch.

Cho nên nói khi chưa biết làm thơ thì thấy vần điệu là hay, khi mới biết làm thơ thì thấy chữ nghĩa được tu từ đẽo gọt là hay, khi làm thơ được rồi thì thấy quan sát, đột phá, đổi mới là hay... Rồi cho đến một khi nào đó thì thấy tất cả đều là vô nghĩa. Chỉ còn lại tấm lòng với cảm xúc đích thực của chính mình tuôn chảy ra một cách tự nhiên, thoát khỏi sự ràng buộc của ngôn từ - thi tứ, thoát khỏi sự gọt nắn, o bế của chức danh, tuổi tác, đẳng cấp, giới tính... khi đó mới thực sự đúng nghĩa là Thi Ca.

( Do The Khiem Tran thekhiemtran@yahoo.com chuyển )




CON CÁI TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG, CT NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG LÀM GÌ, Ở ĐÂU?

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết CON CÁI TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG, CT NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG LÀM GÌ, Ở ĐÂU?
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



NGƯỜI QUAN SÁT.
Trong cuộc sống có câu “những con số biết nói”. Thật vậy, có khi chỉ thông qua một con số mà người đời biết được nhiều điều hay, dở. Tương tự, thông qua một cử chỉ, việc làm người ta hiểu được đâu là phải, trái. Cho đến thời điểm hiện tại, có lẽ trừ Ban Tổ chức Trung ương Đảng, Văn phòng Chủ tịch nước, Quốc hội và những người thân trong gia đình biết tường tận con cái của TBT Nguyễn Phú Trọng và CT nước Trương Tấn Sang quí danh là gì, bao nhiêu tuổi, đang làm gì ở đâu? Còn thì không mấy ai biết và trả lời chính xác được câu hỏi đặt ra ở trên.
Ai cũng biết ông Nguyễn Phú Trọng trước khi trở thành TBT từng là Bí thư Thành ủy Hà Nội, Chủ tịch Quốc hội; còn ông Trương Tấn Sang trước khi được Quốc hội bầu là CT nước từng là Bí thư Thành phố Hồ Chí Minh, Trưởng ban Kinh tế Trung ương, Thường trực Ban Bí thư. Ở những vị thế kinh qua như vậy, nếu ông Trọng, ông Sang ra tay tạo dựng cho con cái vào các chức danh Phó giám đốc rồi Giám đốc các ban, ngành (ở địa phương) để rồi tạo đà thăng tiến dần... hay Phó vụ trưởng, Vụ trưởng, Tổng Giám đốc một doanh nghiệp, thậm chí Thứ trưởng (các Bộ ngành ở Trung ương) chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Thực tế thì có khá nhiều VIP đã, đang làm như vậy rồi! Tổng BT Nguyễn Phú Trọng, CT nước Trương Tấn Sang đã không làm thế. Nếu con cái hai ông có những chức danh như đã điểm thì cả địa phương biết, cả ngành cả nước biết, thậm chí cả thế giới cũng tỏ.
Nghe nói, ( người viết bài này chỉ nghe nói) con cái của TBT Nguyễn Phú Trọng, CT Trương Tấn Sang hiện đang là những công chức, doanh nghiệp bình thường. Cũng như chức danh rất khiêm tốn ấy, lại cũng nghe nói, con cái của hai ông sống rất từ tốn chứ không ngồi đâu, với ai cũng huyếnh hoáng lên “ bố tớ là ông nọ ông kia”, thậm chí làm nhiều điều tai tiếng như con cái của nhiều vị ủy viên Trung ương hay Bộ trưởng nọ Bộ trưởng kia... Riêng về góc độ con cái, như vậy thật đáng khen và nể phục, chắc chắn họ là những người được học hành, giáo dục nề nếp, biết ứng xử với xã hội như thế nào...
Khác hẳn với TBT Nguyễn Phú Trọng và CT nước Trương Tấn Sang.......... (xin lỗi tác giả phải cắt bỏ đoạn này)..........
Chấm phá so sánh vài ba trường hợp cũng đủ để nói rằng TBT Nguyễn Phú Trọng, CT nước Trương Tấn Sang đang là những nhà lãnh đạo có tư chất và nhân cách riêng thuộc diện “xưa nay hiếm” ở Việt Nam. Đúng như tên riêng – Các ông SANG TRỌNG đúng nghĩa!
Như thế, chắc chắn tại Hội nghị Trung ương VI diễn ra tới đây,175 Ủy viên BCH Trung ương sẽ lấy đó là một trong những căn cứ sinh động, quan trọng để thể hiện chính kiến thông qua lá phiếu của mình trước vận mệnh của đất nước và của Đảng.

Ngày trước Tháng 10
N.Q.S.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

"Quân đội đã chuẩn bị mọi phương án đối phó với tình huống thấp nhất đến tình huống cao nhất ở Biển Đông"

Ngày Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết "Quân đội đã chuẩn bị mọi phương án đối phó với tình huống thấp nhất đến tình huống cao nhất ở Biển Đông"
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tự sướng vài phút trong chủ nhật.
Tin hay không tin vào ông tuyên huấn này thì tùy bạn.

"Quân đội đã chuẩn bị mọi phương án đối phó với tình huống thấp nhất đến tình huống cao nhất ở Biển Đông" 

Bài nói chuyện của Thiếu tướng Nguyễn Thanh Tuấn – Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục chính trị đã liên tục bị ngắt quãng bởi tiếng vỗ tay ủng hộ vang lên không ngớt của hàng trăm kiều bào, cùng những người có mặt tại hội trường.

Báo điện tử Infonet xin tóm lược bài nói chuyện trong khuôn khổ Hội nghị người Việt Nam tại nước ngoài lần 2, với mong muốn chuyển tải đến đông đảo bạn đọc những tin tức chính xác về tình hình biển đảo của Tổ quốc, cũng như âm mưu của Trung Quốc trong việc độc chiếm Biển Đông:
Có nhiều quan điểm, ý kiến khác nhau nhưng chúng ta đều thống nhất tổ quốc Việt Nam là một, chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm. Những năm gần đây, chúng ta không để mất bất kỳ một đảo ngầm, một đảo nổi, một nhà giàn nào của Việt Nam.

Chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm
Thiếu tướng Nguyễn Thanh Tuấn
Chúng ta có thể khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, bởi thực tế chúng ta là những người đầu tiên khai phá, khi chưa có nước nào đặt chân khẳng định quần đảo đó, vùng biển đó. Cho nên chúng ta nói chúng ta có cơ sở pháp lý vững chắc khẳng định đó là của Việt Nam.
Thế nhưng, năm 1956 nhân cơ hội Pháp rút khỏi Việt Nam để thực hiện hiệp định Genève, trong bối cảnh chưa đủ khả năng để quản lý các vùng biển đảo của Việt Nam, thì Trung Quốc nhân cơ hội đã đánh chiếm cụm đảo phía Đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến 1974, cùng sự thỏa hiệp của Mỹ, Trung Quốc đã đánh chiếm toàn bộ cụm đảo phía Tây của Hoàng Sa.
Đối với quần đảo Trường Sa, chúng ta khẳng định chúng ta là nước đầu tiên làm chủ nguyên một vùng biển đảo rộng lớn, tuy nhiên, với lực lượng hải quân nhỏ bé, và điều kiện phát triển chưa cao, chúng ta chỉ làm chủ ở một số đảo. Năm 1971 Philippines đã lấn chiếm và làm chủ 5 đảo thuộc phía Đông của quần đảo Trường Sa (gần Philippines), đến 1973, họ lấn chiếm tiếp hai đảo ở phía Bắc.
Với Malaysia, cho đến năm 1979 họ đã lấn chiếm và làm chủ 7 đảo ở phía Nam quần đảo Trường Sa. Năm 1988, nhân cơ hội đất nước đang gặp nhiều khó khăn, phải đương đầu với cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam, Trung Quốc đã tiến hành đánh chiếm 7 bãi đá ngầm của Việt Nam ở Trường Sa. Cho đến 2005 họ đánh chiếm tiếp 2 điểm do Philippines quản lý trên quần đảo Trường Sa.

Chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm
Chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm (Ảnh: Hoàng Chí Hùng)

Nhắc lại vấn đề này để nói rằng, trong quá trình phát triển của đất nước, chúng ta liên tục cố gắng bằng mọi khả năng để bảo vệ chủ quyền trong điều kiện nhất định. Từ đó đến nay, chúng ta đã giữ được nguyên hiện trạng, bảo vệ vững chắc cái chúng ta đã có. Đặc biệt vùng biển theo Công ước luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc, đó là vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý.
Về thềm lục địa của Việt Nam, chúng ta đã cố gắng bảo vệ không cho ai đặt nhà giàn, đặt giàn khoan, trụ thăm dò trong vùng thềm lục địa, vùng đặt quyền kinh tế, thuộc chủ quyền, quyền tài phán trên biển của Việt Nam. Mọi người cần tin tưởng rằng dưới sự lãnh đạo của nhà nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng, chúng ta đã giữ vững và bảo vệ vững chắc cái chúng ta đã có.
Năm 1947, chính quyền Tưởng Giới Thạch đã vẽ lên một bản đồ theo hình chữ U lấn sâu vào phía nam của Biển Đông. Từ đó cho đến nay, người ta đã liên tục giáo dục cho công dân nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa rằng, tổ quốc có vùng biển theo đường chữ U, dù trên thực tế đường chữ U đó lấn sâu vào bờ biển và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và một số nước khác.
Đây là điều mà bất cứ quốc gia nào ở vùng Đông Nam châu Á, có quan hệ tới Biển Đông đều không thể chấp nhận được. Từ đó trước đến nay, giáo dục Trung Quốc đều nhất quán một quan điểm như các nhà lãnh đạo Trung Quốc thường hay nói “đường 9 khúc không thể thay đổi, nhưng trước mắt, chúng ta chưa đủ khả năng giải quyết, thì chúng ta hãy gác tranh chấp cùng khai thác". Nêu lên vấn đề này để khẳng định một điều chúng ta không được mơ hồ, mất cảnh giác về âm mưu độc chiếm biển Đông của Trung Quốc.

Chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm
Đường lưỡi bò là điều "không thể chấp nhận" (Ảnh: Internet)

Trung Quốc đã âm mưu độc chiếm Biển Đông qua 3 giai đoạn
Giai đoạn 1 là chuẩn bị pháp lý, Trung Quốc đã chuẩn bị pháp lý xong, liên tục từ năm 1947 tới nay bằng văn bản, cơ sở khoa học, núp dưới danh nghĩa khảo cổ, để đi tới khẳng định về mặt pháp lý đường chữ U của Trung Quốc, Tây Sa, Nam Sa chính là Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam là của Trung Quốc.
Giai đoạn 2 là thực hành chấp pháp, chính là giai đoạn hiện nay, họ đang tăng cường hoạt động chấp pháp trên vùng biển, như ra tuyên bố cấm đánh bắt cá, cho tàu hải giám, ngư chính đi tuần tra. Ngay từ năm 2008 Trung Quốc đã bằng nhiều cách gây áp lực và tìm mọi cách ngăn chặn bằng con đường ngoại giao, bằng con đường đe dọa, bằng mối quan hệ kinh tế, nhưng dù vậy những nước khác vẫn tiếp tục hợp tác với Việt Nam trên vùng biển của chúng ta.
Giai đoạn 3 là độc chiếm Biển Đông, có thể nói đây là một âm mưu nhất quán, do đó chúng ta không được mơ hồ, mất cảnh giác.

Chủ quyền của Việt Nam là bất khả xâm phạm
"Quân đội đã chuẩn bị mọi phương án để đối phó với tình huống thấp nhất đến tình huống cao nhất" (Ảnh: Internet)

Việt Nam chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, nhưng nhiều người băn khoăn nếu ta muốn hòa bình mà họ không chịu hòa bình thì sao? Trong trường hợp Trung Quốc âm mưu độc chiếm Biển Đông bằng sức mạnh thì sao? Nhà nước, đặc biệt là quân đội đã chuẩn bị mọi phương án để đối phó với tình huống thấp nhất đến tình huống cao nhất. Bản thân các tướng lĩnh Trung Quốc nhận định, nếu đánh chiếm toàn bộ quần đảo Trường Sa chỉ mất khoảng 1 tuần, nhưng giữ được Trường Sa thì Trung Quốc khó có thể giữ được.
Hiện tại, chúng ta đã trang bị tàu hộ vệ tên lửa có khả năng bảo vệ cách bờ 200km trở lại, chúng ta cũng có những tên lửa có tầm bắn 600km, và cả những tên lửa nằm trong số những vũ khí hiện đại bậc nhất trên thế giới. Chúng ta cũng mua sắm những máy bay đủ sức bảo vệ quần đảo Trường Sa cũng như Hoàng Sa.
Nguyễn Cường (ghi)