Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Kinh tế 2012: Thử thách quá khó

Ngày Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013 Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Kinh tế 2012: Thử thách quá khó
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Khó khăn hiển hiện ở mọi ngóc ngách nền kinh tế, khiến hàng chục nghìn doanh nghiệp ngừng hoạt động, cả triệu người thất nghiệp, hàng trăm nghìn tỷ đồng nguy cơ mất trắng khi thị trường bất động sản đóng băng.
Lạm phát thấp nhất trong 3 năm

Ảnh: Anh Quân
Lạm phát thấp một phần cũng do nhu cầu mua sắm của người tiêu dùng giảm mạnh khi kinh tế khó khăn, thu nhập giảm. Ảnh: Anh Quân

Chỉ số giá tiêu dùng cuối năm tăng 6,81%, hoàn thành xuất sắc chỉ tiêu Quốc hội đề ra, giảm mạnh so với tốc độ phi mã 18,3% của năm ngoái và thấp nhất kể từ 2009 đến nay. Ngoại trừ những lần tăng giá xăng dầu và điện, người tiêu dùng không phải hứng chịu các cú sốc giá lương thực, thực phẩm. Kết quả này có được chủ yếu nhờ các giải pháp siết tín dụng, hạn chế đầu tư công, hạ nhiệt thị trường bất động sản đưa ra từ năm ngoái.
Nền kinh tế cũng ghi nhận một số tín hiệu tích cực như lần đầu tiên xuất siêu sau 19 năm, tỷ giá cả năm ổn định, dự trữ ngoại hối tăng gấp đôi…

55.000 doanh nghiệp chết

Doanh nghiệp đang trải qua một trong những giai đoạn khó khăn nhất. Ảnh: Aaron Sant
Nhiều dự án dang dở vì thiếu vốn và không có khách là hình ảnh tiêu biểu của thị trường bất động sản Việt Nam 2012. Ảnh: Aaron Sant
Cái giá phải trả cho việc thắt chặt tiền tệ và tài khóa để kiểm soát lạm phát là tăng trưởng kinh tế chỉ đạt 5,03%, thấp hơn nhiều so với mục tiêu 6-6,5% Quốc hội đề ra. Lần đầu tiên sau gần hai thập kỷ Việt Nam xuất siêu nhưng chủ yếu do nhu cầu nhập khẩu sụt giảm khi sản xuất đình đốn.
55.000 doanh nghiệp đã giải thể, ngừng hoạt động, khiến cả triệu người lao động rơi vào cảnh thất nghiệp. Cộng cả năm 2011, con số này lên đến gần 110.000, bằng nửa số đã ngừng hoạt động kể từ khi đổi mới. Phòng Thương mại và Công nghiệp (VCCI) nhận định đây là một trong những giai đoạn đen tối nhất của doanh nghiệp Việt Nam.
Nhiều giải pháp, đặc biệt là về thuế đã được đưa ra nhưng đến cuối năm, tình hình chưa cải thiện nhiều. Tháng 5, Chính phủ ban hành Nghị quyết 13 với gói giải pháp trị giá 29.000 tỷ đồng nhằm giãn thời gian nộp thuế VAT, giảm tiền thuê đất, tái cơ cấu nợ… Cuối tháng 12, Chính phủ tiếp tục công bố gói giải cứu mới trị giá hàng chục nghìn tỷ đồng, trong đó tập trung giảm thuế, phí, hạ lãi suất để giải phóng hàng tồn kho, xử lý nợ xấu và tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp.

Nợ xấu ngân hàng cao kỷ lục
Ngân hàng và doanh nghiệp đều mắc kẹt vì nợ xấu. Ảnh: Hoàng Lan.
Những khoản nợ khó đòi và có nguy cơ mất trắng chiếm 8,82% dư nợ tín dụng, tương đương gần 240.000 tỷ đồng, cao nhất từ trước tới nay. Đó là hệ lụy tất yếu của tăng trưởng nóng, đầu tư tràn lan, bất động sản bong bóng và hoạt động cho vay còn nhiều sơ hở. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước liên tục đăng đàn trước Quốc hội để giải trình nguyên nhân và đề xuất giải pháp xử lý nợ xấu, một thứ được ví như cục máu đông gây ngưng trệ dòng tiền trong nền kinh tế và đe dọa hủy hoại hệ thống ngân hàng, doanh nghiệp.
Phương án lập công ty mua bán nợ xấu đã trình lên Chính phủ, theo hướng mua lại các khoản nợ và xử lý thành tài sản có giá sau thời gian nhất định. Xử lý các ngân hàng yếu kém, bên cạnh mục tiêu dài hạn tái cấu trúc hệ thống, cũng là cách giúp thanh lọc nợ xấu trong ngắn hạn. 5 trong số 9 ngân hàng yếu kém đã cơ bản tái cơ cấu xong, với điểm nhấn là thương vụ sáp nhập dẫn tới sự biến mất của thương hiệu ngân hàng cổ phần lâu đời nhất thủ đô - Habubank. Những ngân hàng khỏe mạnh còn lại phải tăng cường trích lập dự phòng rủi ro, chấm dứt thời kỳ siêu lợi nhuận và đứng trước nguy cơ sa thải hàng loạt nhân sự để tự tái cơ cấu.

Một triệu tỷ đồng đọng trong bất động sản

Dư nợ tín dụng bất động sản đến cuối tháng 8 khoảng 203.000 tỷ đồng, trong đó 6,6% là nợ xấu. Nếu tính cả những khoản vay thế chấp bằng bất động sản, con số này lên đến hơn 1 triệu tỷ đồng, tương đương gần 60% lượng vốn dành cho cả nền kinh tế. Số vốn khổng lồ này nguy cơ bốc hơi theo các dự án nhà đất, khi mãi lực sụt giảm, chủ đầu tư thiếu vốn thi công. Nhiều đơn vị phải tìm cách rút lui khỏi thị trường bằng cách thoái vốn, sang nhượng, hoặc đắp chiếu dự án chờ vận may.
Bất động sản từ chỗ bị siết tín dụng, nay trở thành đối tượng cần quan tâm, giải cứu khi cả nước tồn kho hàng chục nghìn căn hộ và hàng trăm nghìn mét vuông văn phòng cho thuê. Kéo theo đó là cái chết báo trước của hàng loạt nhà thầu, doanh nghiệp sản xuất vật liệu xây dựng. Tháng 12, đoàn công tác Chính phủ do Thủ tướng dẫn đầu cùng các Bộ trưởng phải làm việc với TP HCM và Hà Nội để tìm giải pháp xử lý nợ xấu và tháo gỡ khó khăn cho bất động sản. Một số đề xuất đang được các bộ ngành cân nhắc như giảm thuế VAT cho người mua nhà, giảm giãn tiền thuê đất, giảm thuế thu nhập doanh nghiệp...

Lãnh đạo một loạt doanh nghiệp bị bắt

Bầu Kiên. Ảnh: Hoàng Hà
Bầu Kiên ngày còn nhiều uy lực trên thị trường tài chính cũng như sân cỏ. Ảnh: Hoàng Hà
Nguyên Chủ tịch Tổng công ty Hàng hải Việt Nam Vinalines - Dương Chí Dũng bị khởi tố giữa tháng 5, mở đầu cho một loạt vụ án kinh tế quy mô hàng nghìn tỷ đồng được thụ lý trong năm. Ông Dũng bị khởi tố vì cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế, tội danh không khác nhiều đồng nghiệp cũ - nguyên Chủ tịch Tập đoàn Công nghiệp và Tàu thủy Việt Nam Phạm Thanh Bình. Cuối tháng 8, đến lượt các nguyên lãnh đạo Ngân hàng cổ phần Á Châu (ACB) bị bắt nhưNguyễn Đức Kiên, Lý Xuân Hải vì liên quan tới vụ lừa đảo hàng nghìn tỷ đồng của nữ đại gia chứng khoán Huỳnh Thị Huyền Như. Một loạt cựu lãnh đạo của các công ty Chứng khoán SME, Chứng khoán Liên Việt, Chứng khoán Cao su… cũng lần lượt bị bắt và khởi tố.
Nếu như câu chuyện Vinalines bộc lộ lỗ hổng trong quản lý vốn tại các tập đoàn nhà nước thì vụ án bầu Kiên và các đồng phạm lại cho thấy những khuyết tật của thị trường khi thiếu bàn tay kiểm soát. Ông Dũng cùng các đồng phạm góp công làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng của Nhà nước qua những quyết định đầu tư tràn lan, mua sắm tài sản không đúng quy định. Thiệt hại trực tiếp do bầu Kiên và các đồng phạm gây ra chỉ vài trăm tỷ đồng, nhưng hậu quả để lại cho thị trường tài chính tiền tệ lớn hơn thế rất nhiều lần. Tổng giá trị vốn hoá thị trường chứng khoán sau ba phiên bầu Kiên bị bắt giảm hơn 80.000 tỷ đồng.

Thủy điện Sơn La đi vào hoạt động

Thủy điện Sơn La về đích sớm hơn kế hoạch 3 năm. Ảnh: Kiên Trung
Thủy điện Sơn La về đích sớm hơn kế hoạch 3 năm. Ảnh: Kiên Trung
Ngày 23/12, nhà máy Sơn La chính thức hòa lưới quốc gia, sau 37 năm khảo sát, xây dựng với nhiều tranh cãi, lo ngại về tính an toàn của đập thủy điện cũng như ảnh hưởng tới môi sinh. Với vốn đầu tư hơn 60.000 tỷ đồng, Sơn La để lại nhiều dấu ấn kỷ lục về hồ chứa nước lớn nhất, công trình to nhất, hoàn thành kế hoạch sớm nhất. Nhờ vận hành sớm 3 năm so với dự kiến, mỗi năm Sơn La tạo ra doanh thu 500 triệu USD, tiết kiệm hơn 5 triệu tấn than để sản xuất ra lượng điện năng tương đương. Công suất 2.400 MW một năm, công trình thủy điện lớn nhất Đông Nam Á cũng được kỳ vọng giúp tránh cảnh thiếu điện trong năm đáp ứng đủ nhu cầu điện 2013.
Chủ đầu tư và một số chuyên gia khẳng định, Sơn La sẽ không lặp lại kịch bản động đất của Sông Tranh 2, bởi đã được đầu tư hệ thống quan trắc từ trước.
Nhà nước độc quyền vàng miếng
Ngân hàng Nhà nước quyết đưa vàng vào khuôn khổ bằng một loạt biện pháp, trong đó tiêu biểu là đưa vàng vào diện độc quyền. Ảnh: AQ
Ngân hàng Nhà nước quyết đưa vàng vào khuôn khổ bằng một loạt biện pháp, trong đó tiêu biểu là độc quyền sản xuất vàng SJC. Các thương hiệu khác vẫn lưu hành nhưng không tiếp tục sản xuất. Ảnh: AQ
Ngày 25/5, Nghị định về Quản lý hoạt động kinh doanh vàng bắt đầu có hiệu lực, đưa thị trường vàng miếng vào tầm kiểm soát. Từ chỗ có trên dưới 10 đơn vị gia công, dập đúc và hàng nghìn điểm kinh doanh tự phát, giờ đây chỉ Ngân hàng Nhà nước mới có quyền sản xuất vàng miếng. SJC trở thành vàng miếng thương hiệu quốc gia do Ngân hàng Nhà nước quản lý, các thương hiệu khác tiếp tục được lưu hành nhưng không sản xuất thêm. Tất cả các cửa hàng nếu muốn tiếp tục kinh doanh vàng miếng phải đăng ký lại với điều kiện khắt khe về năng lực tài chính và quy mô hoạt động.
Một trong những cái được của độc quyền vàng miếng, theo đánh giá của chính Ngân hàng Nhà nước, là biến động giá vàng không còn ảnh hưởng đến tỷ giá, đời sống xã hội. Thị trường cũng được hy vọng sẽ bình yên hơn khi các ngân hàng bị rút quyền huy động và cho vay vốn bằng vàng. Nhưng hệ lụy trước mắt là người dân phải mua vàng đắt hơn thế giới hàng triệu đồng mỗi lượng. Nạn vàng nhái thương hiệu, kém chất lượng cũng theo nhau bùng phát.
VnExpress

Mỹ chưa có cách tránh ‘vách đá tài chính’

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Mỹ chưa có cách tránh ‘vách đá tài chính’
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



Hai đảng chỉ còn một ngày nữa để đưa nước Mỹ thoát khỏi vách đá tài chính

Các lãnh đạo Quốc hội Mỹ đang có nỗ lực cuối cùng để ngăn chặn mối nguy tăng thuế cao và cắt giảm chi tiêu vốn được mô tả bằng thuật ngữ ‘vách đá tài chính’. Cả Thượng và Hạ viện Mỹ đều sẵn sàng để bỏ phiếu cho một giải pháp nhượng bộ nếu có. 
Nếu Mỹ không đạt được thỏa thuận trước thời hạn chót là ngày đầu tiên của năm mới thì nước này sẽ trở lại suy thoái.
Mỹ 'khó tránh vách đá tài chính' / IMF thúc giục Mỹ tránh 'vách đá tài chính' / Kinh tế Mỹ tăng trưởng 2,7%
Đàm phán bế tắc
Trước đó, Tổng thống Barack Obama đã gia tăng sức ép lên phe Cộng hòa để chấp nhận một thỏa thuận. Obama đổ lỗi thế bế tắc hiện nay cho phe Cộng hòa. Tổng thống nói rằng ‘chủ đề bao trùm’ của các nghị sỹ Cộng hòa là bảo vệ việc giảm thuế cho người giàu.
Thế bế tắc hiện nay bắt nguồn từ nỗ lực thất bại hồi năm 2011 để giải quyết mức trần nợ chính phủ và thâm hụt ngân sách. Cả hai phe Cộng hòa và Dân chủ nhất trí là hoãn lại các quyết định khó khăn về chi tiêu cho đến cuối năm 2012. Các nghị sỹ Mỹ lúc đó cũng áp đặt khả năng phải cắt giảm bắt buộc nếu không đạt được thỏa thuận trước ngày 31/12."Không có vấn đề đơn lẻ nào hiện là điểm bế tắc không thể vượt qua mà điểm bế tắc ở đây dường như là sự sẵn lòng, sự sốt sắng và dũng khí để đạt được thỏa thuận." Thượng nghị sỹ Cộng hòa Mitch McConnell nói.


Đó cũng là lúc mà chương trình cắt giảm thuế do cựu Tổng thống George W Bush đưa ra hết hạn mặc dù cả hai đảng đều muốn kéo dài thời gian giảm thuế cho đa số người dân Mỹ.

Các phân tích gia nhận định rằng ngay cả khi Quốc hội Mỹ đạt được thỏa thuận để tránh ‘vách đá tài chính’ thì thỏa thuận này cũng không làm gì được nhiều để giải quyết vấn đề căn nguyên là thâm hụt ngân sách và trần nợ công. Điều này sẽ dẫn đến nhiều cuộc đấu đá chính trị khi bắt đầu năm 2013.

Tại Thượng viện, trong suốt cuối tuần qua lãnh đạo phe Dân chủ Harry Reid và người đứng đầu phe Cộng hòa Mitch McConnell đã mắc kẹt trong các cuộc đàm phán.

Cả hai ông đều thừa nhận rằng các cuộc đàm phán vẫn bế tắc vì hai đảng vẫn đang rất chia rẽ trên những vấn đề thuộc về lý thuyết chính trị cơ bản của mỗi đảng xung quanh thuế và chi tiêu chính phủ.

Thượng nghị sỹ Reid nói rằng đảng của ông vẫn chưa thể đưa ra một đề xuất đối trọng với đề xuất của Đảng Cộng hòa về tăng dần chi phí sinh hoạt đối với những người được hưởng an sinh xã hội.

Trong khi đó, thượng nghị sỹ McConnell nói ông đã yêu cầu phó Tổng thống Joe Biden trợ giúp phá vỡ thế bế tắc.

‘Thiếu quyết tâm’


'Vách đá tài chính' sẽ ảnh hưởng của sống của hàng chục triệu người dân Mỹ, đưa nước Mỹ trở lại suy thoái và tác động đến kinh tế toàn cầu

“Tôi rất quan ngại với sự thiếu khẩn trương ở đây (Thượng viện). Có rất nhiều thứ sẽ phải trả giá,” ông nói.

“Không có vấn đề đơn lẻ nào hiện là điểm bế tắc không thể vượt qua mà điểm bế tắc ở đây dường như là sự sẵn lòng, sự sốt sắng và dũng khí để đạt được thỏa thuận,” ông nói thêm.

Trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình NBC được phát sóng hôm Chủ nhật ngày 30/12, Tổng thống Obama nói ưu tiên hiện nay là đảm bảo không tăng thuế đối với các gia đình trung lưu vì điều này sẽ ‘làm tổn thương nền kinh tế nghiêm trọng’.

“Đó là điều mà tất cả chúng tôi đều nhất trí. Nếu chúng ta làm được điều đó thì chúng ta đã dỡ bỏ được một phần lớn ‘vách đá tài chính’,” ông nói.

Cả hai đảng cũng tranh luận về việc liệu có đặt ngưỡng cho việc tăng thuế hay không. Phe Dân chủ cho rằng chương trình giảm thuế của cựu Tổng thống Bush nên được kéo dài cho tất cả người dân Mỹ ngoại trừ những người giàu nhất với thu nhập hàng năm trên 250.000 đô la.

Trong khi đó một số đảng viên Cộng hòa thề sẽ không bao giờ ủng hộ tăng thuế. Đảng này cho rằng thâm hụt ngân sách là do chính phủ chi tiêu quá nhiều. Đảng Cộng hòa muốn tăng nguồn thu cho chính phủ thông qua tăng trưởng kinh tế và cắt giảm an sinh xã hội và các dịch vụ công khác mà các tiểu bang buộc phải chi theo luật định.

‘Nhượng bộ quan trọng’

Tổng thống Obama nói ông đã có nhượng bộ quan trọng với đề xuất cắt giảm hay cải cách các chương trình phúc lợi để đổi lấy việc phe Cộng hòa đồng ý tăng thuế cho những người có thu nhập cao nhất. Ông chỉ trích các nghị sỹ Cộng hòa không chấp nhận đề xuất của ông.

"Ưu tiên hiện nay là đảm bảo không tăng thuế đối với các gia đình trung lưu vì điều này sẽ ‘làm tổn thương nền kinh tế nghiêm trọng" Tổng thống Mỹ Barack Obama

Ông nói rằng nếu tất cả mọi nỗ lực đều thất bại và thuế cuối cùng bắt buộc phải tăng đối với tất cả người dân Mỹ thì ông sẽ đưa ra một đạo luật giảm thuế khi Quốc hội tái nhóm họp vào ngày 4 tháng Giêng.

Tuy nhiên Chủ tịch Hạ viện John Boehner của Đảng Cộng hòa đã phản pháo. Ông nhấn mạnh rằng đảng của ông đã hết sức nỗ lực để đạt được thỏa thuận.

“Người Mỹ bầu Tổng thống Obama để lãnh đạo chứ không phải để đổ lỗi,” ông nói trong một thông cáo báo chí.

“Thật mỉa mai với bình luận mà tổng thống đưa ra hôm nay bởi vì một vấn đề xảy ra thường xuyên trong các cuộc đàm phán của chúng tôi là thái độ của tổng thống không sẵn lòng đồng ý bất cứ điều gì sẽ đưa ông vào thế đối đầu với đảng của mình,” Boehner nói thêm.

Thuật ngữ ‘vách đá tài chính’ đề cập đến việc tự động tăng thuế lên đến gần 600 tỷ đô la và cắt giảm chi tiêu sẽ có hiệu lực vào ngày 1/1 nếu Quốc hội không đạt được thỏa thuận thông qua luật mới để tránh ‘vách đá tài chính’.

Đến ngày đó các chương trình giảm thuế rộng rãi của Chính phủ Bush sẽ hết hạn và toàn bộ người dân Mỹ với tất cả các mức thu nhập khác nhau cũng như nhiều doanh nghiệp sẽ bị ảnh hưởng.

Bà giáo già tận tâm với trẻ khuyết tật

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Bà giáo già tận tâm với trẻ khuyết tật
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Bà giáo già tận tâm với trẻ khuyết tật

Nghề giáo thường được ví von như nghề đưa đò sang sông. Thế nhưng có những người lái đò dù đã mỏi gối chồn chân vẫn miệt mài thực hiện thiên chức của mình.
Lớp học không cần bảng đen
Không quá khó để tìm ra bà giáo già 80 tuổi Hồ Hương Nam tại phố An Dương. Bà giáo nhỏ bé với vầng trán cao, gương mặt phúc hậu và giọng nói đặc trưng gốc cố đô giữa đất Hà Thành không phải là điểm làm người ta chú ý đến bà. Thay vào đó, người ta biết đến bà như một nhà giáo nhân hậu với tấm lòng dành cho trẻ khuyết tật:
“Tôi cũng nghĩ là các cháu khuyết tật có nhiều thiệt thòi. Nhiều cháu có nhiều mặt cảm trong xã hội. Mà trong lúc làm công tác dân số thì tôi cũng biết được một số cháu bị thiệt thòi nhiều. Ngày rời bục giảng thì tôi nhìn thấy tình thương và trách nhiệm phải đóng góp cho xã hội. Tôi thương các cháu lắm”.
Cụ Nam nói về cái lý do khiến cho bà quyết tâm dạy chữ cho các trẻ khuyết tật từ 15 năm trước.
Cụ Nam người gốc Huế, từng là giáo viên dạy tiểu học với lòng đam mê nghề nghiệp sâu sắc. Sau khi nghỉ hưu, năm 1997 bà tham gia công tác thống kê dân số ở phường. Thấy có nhiều trẻ khuyết tật nơi mình cư ngụ, trách nhiệm và tình thương của một nhà giáo khiến bà nảy ra ý định mở lớp dạy chữ miễn phí cho những em thiếu may mắn.
Cụ Nam tâm sự, bà còn nhớ như in những khó khăn tưởng chừng không vượt qua nổi khi mới nảy ra ý định mà theo một số người là kỳ quặc. Nhiều người tỏ ra dè dặt và khó chịu khi bà đi đến từng nhà vận động trẻ khuyết tật đến lớp.
Hồi đó, giờ học của bà bắt đầu với một vài học sinh khuyết tật ngây ngô vẽ những đường cong nguệch ngoạc trên bàn. Còn bà giáo già thì ân cần xoa đầu từng em mà xúc động. Ngày trước, bà cũng chưa mượn được nơi dạy học, phải xin nhờ nhiều nơi. Nay bà cho các em học nơi này, mai lại phải dẫn đi nơi khác, vất vả không kể xiết.
“Lúc đầu thì khó khăn lắm, nói chúng không nghe, cứ chạy khắp lớp. Nhưng bây giờ thì lớp học rất trật tự. Nhưng các cháu khuyết tật nói năng không như người bình thường, có cháu lại câm điếc thì phải làm động tác. Tuy nhiên, nhờ tình thương và trách nhiệm nên tôi vượt qua được hết.
Tôi cũng cố gắng quãng đời còn lại giúp ích cho đời, để lại một kinh nghiệm cho đời, để in sâu vào trí óc các cháu khuyết tật là có một người già như thế”.
Hiện tại, cụ Hồ Hương Nam đã mượn được một căn phòng học của trường THCS An Dương trong phường, dạy cho 15 học sinh khuyết tật từ bại liệt, câm điếc, tự kỷ, down... Bà Trần Thị Vân, nguyên hiệu trưởng trường THCS An Dương nhận xét về bà giáo Hồ Hương Nam:
"Thật sự tôi rất cảm phục nhà giáo Hồ Hương Nam. Lúc trước tôi hay nói mình là hiệu trưởng của một trường với học sinh bình thường mà còn vất vả huống chi là bà giáo tuổi cao và các cháu như thế. Tôi rất cảm quý và cảm phục bà".
Nếu ví nghề giáo là nghề đưa đò sang sông thì cụ Nam được ví như một người lái đò tận tụy còn các học sinh là những người khách chưa biết khi nào mới sang được bên kia dòng sông. Họ thèm khát con chữ, thèm khát một cơ hội nhưng để học được bản chữ cái, họ phải vất vả hàng năm trời:
Dạy chữ O thì dạy trong 2, 3 tháng mới xong vì không thể dạy một cách bình thường được. Phải dạy chúng vòng từ bên nào trước bằng bút chì, rồi viết to, viết nhỏ... phải huấn luyện.
Bà giáo Hồ Hương Nam
“Dạy chữ O thì dạy trong 2­-3 tháng mới xong vì không thể dạy một cách bình thường được. Phải dạy chúng vòng từ bên nào trước bằng bút chì, rồi viết to, viết nhỏ... phải huấn luyện”.
Lớp học của cụ Nam học sáu buổi một tuần, mỗi buổi ba giờ đồng hồ trong đó cụ Nam ân cần dạy từng con chữ. Ngoài ra, để giúp các trẻ khuyết tật này chống tự kỷ và hoà nhập cộng đồng, bà thường xuyên có những bài nhạc để các em tập theo. Đến với lớp học của cụ Nam, sẽ thấy có nhiều điều đặc biệt. Đặc biệt bởi người giáo viên đầu bạc phơ cần mẫn nắm nót từng con chữ cho các học sinh ngây ngô. Đặc biệt vì họ vẫn là học sinh tiểu học mặc dù đã theo bà 15 năm nay. Đặc biệt vì có những học sinh đã ngoài ba mươi mà khi đọc được một câu chuyện ngắn, lại phá lên cười thích thú.
Lớp học của cụ Nam có bảng đen nhưng hiếm khi bà cụ phải dùng đến. Bởi các em trong lớp có trình độ khác nhau nên cách dạy hiệu quả duy nhất là cầm tay từng em một. Đến lớp của bà Nam, có cả tiếng cười, tiếng khóc, tiếng vỗ tay và đặc biệt là sự cố gắng đến xúc động.

Những lớp học miễn phí

co-giao-4-250.jpg
Bà giáo Nam và người học trò khuyết tật Lưu Hùng Dương. Photo courtesy of vnexpress
Từ những em khuyết tật không viết được chữ O, vậy mà có những em đã đọc thông viết thạo. Trong lớp của cụ Nam, em giỏi nhất đã biết tính toán đơn giản và đọc sách giáo khoa lớp 5. Trong số đó có Lưu Hùng Dương, một thanh niên 32 tuổi không đi lại được, giọng  nói ngọng lịu lại chậm chạp. Trước khi có lớp học của cụ Nam, chưa ai dám nghĩ là có ngày Dương có thể đọc sách được.
Chị Hồng, mẹ của Dương không giấu được xúc động chia sẻ:
“Cháu đi học và có tiến bộ nên gia đình rất vuiĐối với tôi, không có gì có thể so sánh với bà giáo. Tôi rất quý mến bà vì bà là người đã mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho con tôi và gia đình tôi. Tôi rất kính trọng bà”.
Có lẽ sự tận tụy của cụ Nam đã lay động được các học sinh khuyết tật này cho nên mặc dù không nhanh nhẹn và không hiểu hết được những gì diễn ra trong cuộc sống, những trẻ em dù bị down hay tự kỷ lại trở nên ham học đến lạ kỳ. Có những em ở cách lớp học tận 5­-7 cây số mà hễ cứ mỗi buổi sáng là đòi cha mẹ chở đi học. Có những ngày mưa to, cả bà cả cháu vẫn dắt díu nhau đến lớp. Có những em ngồi xe lăn, những em không đi lại được… nhưng chưa bao giờ quên đến lớp của bà giáo già nhân hậu.
Từ quyển sách, quyển tập đến cây bút, những phần thưởng hay tất cả những đồ dùng cần thiết cho việc học tập, bà Nam đều cung cấp bằng tiền hưu của mình.
Từ đầu đến giờ là tôi bỏ tiền túi của tôi thôi. Tôi tự nguyện mở lớp thì cũng tự nguyên cung cấp những thứ cần thiết. Một số phụ huynh đòi đóng góp nhưng tôi không đồng ý vì đã gọi là cái tâm thì phải tâm cho trót”, bà nói.
Bà tâm sự, đa số gia đình các em thuộc tầng lớp lao động nghèo, chỉ có khoảng hai em có hoàn cảnh khá giả hơn. Tuy nhiên không vì thế mà bà nhận bất cứ hỗ trợ nào từ phía gia đình này bởi bà không muốn các em cảm thấy tủi thân hoặc bị phân biệt giai cấp.
Tôi tự nguyện mở lớp thì cũng tự nguyên cung cấp những thứ cần thiết. Một số phụ huynh đòi đóng góp nhưng tôi không đồng ý vì đã gọi là cái tâm thì phải tâm cho trót.
Bà giáo Hồ Hương Nam
Vậy là từ 15 năm nay, bà chưa bao giờ nhận một món quà hay sự hỗ trợ tài chính nào. Món quà duy nhất, cũng là món quà có ý nghĩa nhất là những cành hoa do chính các em mua cho bà nhân dịp lễ Nhà giáo Việt Nam. Bà xúc động kể lại cảm xúc của mình khi nhận hoa từ các em:
“Tôi đứng khóc giữa lớp. Tình cảm chúng dành cho tôi thật trìu mến. Vào lớp thì chúng ôm hôn. Tôi không thể rời chúng được”.
Cụ Nam chia sẻ, bà không chỉ dạy các em học chữ mà còn dạy các em đạo đức, nhân phẩm. Bà cũng không ngần ngại lo vệ sinh cho các em khuyết tật khi cần thiết. Nhiều em xem bà như người bà thân thiết của mình. Bà cũng xem các trẻ khuyết tật trong lớp như cháu của bà:
“Chúng thèm học lắm. Cho nên tôi thương lắm. Một ngày nào đó tôi nằm xuống thì các cháu bơ vơ. Tôi thương lắmMong ước duy nhất là xã hội có nhiều người làm việc tự nguyện như tôi để các cháu đỡ thiệt thòi, nỗi bất hạnh từ đó không bị nhân lên mà phải là trừ đi. Và mong sao ngày ra trường, các cháu trở thành một công dân tốt của XH”.
Đã tám mươi tuổi, cụ Nam vẫn tiếp tục cái trách nhiệm của một của một nhà giáo dù là một nhà giáo về hưu. Phải mất hàng tháng trời bà mới dạy xong một chữ O tưởng như đơn giản và phải mất hàng chục năm để các em có thể đọc được như trẻ lớp 5. Đó là một cuộc hành trình đầy gian khó đòi hỏi lòng yêu thương và sự kiên nhẫn. Đến với lớp học của cụ Nam, người ta ít quan tâm đến việc liệu con đò của bà giáo già sẽ đến được bờ bên kia, nơi người khách đi đò sẽ tự bước đi trên đôi chân của mình. Cái làm người ta quan tâm chính là người lái đò và khách đi đò đã cố gắng như thế nào trong con sóng gập ghềnh.

Việt-Trung-Xô (TQ bắn hạ 1707 máy bay Mỹ ?)

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Việt-Trung-Xô (TQ bắn hạ 1707 máy bay Mỹ ?)
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


 (Trung Quốc bắn hạ 1707 máy bay Mỹ ?)

Tuần hành ở Moscow năm 1968 ủng hộ Bắc Việt Nam chống Mỹ

Bob Seals trong một bài đăng trên trang Military History viết phía Trung Quốc cho rằng họ đã bắn hạ 1707 máy bay Mỹ trên vùng trời Việt Nam, trong khi hãng tin Nga (RIA Novosti) đưa tin một cựu phi công Liên Xô, ông Yury Trushvekin, nói chính ông là người đã bắn hạ phi cơ của ông John McCain trên bầu trời Hà Nội năm 1967.
Nhân kỷ niệm 40 năm trận ‘Điện Biên Phủ trên không’ tháng 12/1972-2012, lãnh đạo Việt Nam đã đón các phái đoàn quân sự Nga và Trung Quốc để cảm ơn sự giúp đỡ của các cựu đồng minh thời chiến nhưng với các thông điệp khác nhau trước nhu cầu an ninh khu vực khác trước.
Trung tướng Viktor Bondarev, Tư lệnh Không quân Liên bang Nga và Thiếu tướng Vương Nghĩa Sinh, Phó Tham mưu trưởng Không quân Trung Quốc đã được cả Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, đón tiếp hôm 29/12 vừa qua.
Nhân dịp này, BBC xin giới thiệu lại một số tư liệu lịch sử nước ngoài về sự tham gia của Liên Xô và Trung Quốc trong chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là trong các trận chiến phòng không, không quân trên miền Bắc chống lại Không lực Hoa Kỳ.
Hàng vạn quân Trung Quốc
Bob Seals trong một bài đăng trên trang Military History hồi 2008 đã trích nhiều từ các tác giả Trung Quốc có sách xuất bản ở Phương Tây, Địch Cường (Qiang Zhai) và Lý Tiểu Binh (Li Xiaobing) viết rằng Bắc Kinh tiếp tục hỗ trợ cho Hà Nội sau chiến tranh Đông Dương lần 1 dù viện trợ quân sự giai đoạn chiến tranh Đông dương lần 2 (1965-1975) có mục tiêu chính trị khác trước.
Đặc biệt, sự dính líu quân sự của Trung Quốc vào thời gian chiến tranh Mỹ - Việt khác cuộc chiến Pháp - Việt ở chỗ có sự hiện diện của hàng vạn quân Trung Quốc ở miền Bắc Việt Nam, chủ yếu trong các binh chủng công binh và phòng không.“Tài liệu tối mật của CIA ghi nhận bảy đơn vị lớn của Quân Giải phóng Trung Quốc (PLA) tại Bắc Việt, gồm sư đoàn phòng không 67, và con số ước tính 25 đến 45 nghìn quân tác chiến Trung Quốc cả thẩy.

"Ngoài phòng không, PLA còn cung cấp tên lửa, đạn pháo, hậu cần, đường xe lửa, xe phá mìn và các đơn vị công binh hàn gắn lại cơ sở hạ tầng bị các đợt oanh kích của Hoa Kỳ phá hủy.”
Giới nghiên cứu lịch sử chiến tranh Việt Nam cho rằng đây là vai trò rất quan trọng vì từ năm 1965 đến 1972, Hoa Kỳ đã ném hơn một triệu tấn bom xuống miền Bắc Việt Nam.

Sau chiến tranh chỉ còn lại chút ít dấu tích các điểm phòng không với vũ khí Trung Quốc ở Việt Nam

Đỉnh điểm của sự can dự từ phía Trung Quốc vào cuộc chiến Việt Nam là năm 1967, khi tổng số lực lượng phòng không lên tới 17 sư đoàn, với 150 nghìn quân.
Bài trên Military History cũng nói phía Trung Quốc cho rằng họ đã bắn hạ 1707 máy bay Mỹ trên vùng trời Việt Nam.
Nhưng dù trước đó, ông Hồ Chí Minh đã đề nghị ông Mao Trạch Đông trợ giúp quân sự, quan hệ Trung – Việt có chiều hướng xấu đi từ 1970 vì lý do bất đồng quanh Hòa đàm Paris.
Ngoài ra, quan hệ Trung - Việt cũng chịu ảnh hưởng của bang giao Trung – Xô không còn tốt, với việc tiếp cận Washington của Bắc Kinh, và Trung Quốc bắt đầu rút dần quân của họ về nước.
Dù vậy, Bắc Kinh lại tiếp tế mạnh cho Hà Nội từ sau chiến dịch Xuân – Hè 1972 (Hoa Kỳ gọi là Easter Offensive, hay Mùa Hè Đỏ Lửa theo cách gọi của Việt Nam Cộng hòa), khi lực lượng cộng sản miền Bắc thiệt hại nặng, mất tới 450 xe tăng và chừng 100 nghìn quân.
Đợt tấn công của quân Bắc Việt ở miền Nam bằng 20 sư đoàn, đông hơn số quân Tướng Patton chỉ huy thời Thế chiến 2 tại châu Âu, đã phải trả một cái giá khủng khiếp, theo đánh giá của Hoa Kỳ.
Nhưng từ năm 1973, Trung Quốc lại cung cấp cho Việt Nam về vũ khí và xe tăng đủ phục hồi 18 sư đoàn, góp phần vào trận tấn công cuối cùng, đem lại thắng lợi cho Hà Nội vào tháng 4/1975.

Quân Liên Xô bắn máy bay Mỹ

Từ sau Chiến tranh Lạnh đã bắt đầu xuất hiện tin tức hoặc sử liệu nói về sự hiện diện của quân đội Liên Xô tại miền Bắc Việt Nam.
Hồi 2008, nhân chuyện Thượng nghị sỹ John McCain ra tranh cử tổng thống Mỹ, hãng tin Nga (RIA Novosti) đưa tin một cựu phi công Liên Xô, ông BấmYury Trushvekin, nói chính ông là người đã bắn hạ phi cơ của ông John McCain trên bầu trời Hà Nội năm 1967.

Ông John McCain thăm lại Hà Nội, nơi có trưng bày ảnh ông bị bắn rơi năm 1967

Nhưng hãng tin Nga cũng nói sự hiện diện của quân đội Liên Xô tại Bắc Việt Nam hồi đó “chưa bao giờ được công nhận chính thức” dù sau khi Liên Xô tan rã các nhóm “cựu chiến binh từ Việt Nam’ của Nga vẫn làm lễ kỷ niệm không chính thức.
Có vẻ như khác với người Trung Quốc, các sỹ quan và binh sỹ Liên Xô đã tác chiến cùng đồng đội Việt Nam, như theo lời kể của ông Trushvekin.
Trong một bài gần đây trên trang Bấmtopwar.ru bằng tiếng Nga được một số trang mạng tiếng Việt dịch lại, một cựu sỹ quan Nga khác đã xác nhận chuyện cùng chiến đấu và sinh hoạt với bộ đội Việt Nam.
Ông Nicolai Kolesnhik, một cựu chiến binh Nga ở Việt Nam, trả lời trang web của Nga, nói từ năm 1965, ông cùng các đơn vị Liên Xô tham gia phòng thủ Bắc Việt Nam bằng tên lửa chống lại không quân Hoa Kỳ.
Ông Kolesnhik cũng nói về sự giúp đỡ quân sự của Liên Xô rất lớn "khoảng hai triệu USD một ngày trong suốt tất cả những năm chiến tranh" và trong đó vũ khí, khí tài chiếm số lượng lớn.
"Hai nghìn xe tăng, bảy nghìn pháo và súng cối, hơn năm nghìn súng cao xạ phòng không, 158 tổ hợp tên lửa phòng không, hơn 700 máy bay, 120 máy bay trực thăng, hơn 100 tàu chiến," ông Koleshnik nói.
Ông cũng cho biết: "Từ tháng 7/1965 đến cuối 1974 gần 6500 nghìn sĩ quan và tướng lĩnh và hơn 4500 binh lính hạ sĩ quan của các lực lượng vũ trang Liên Xô tham gia tác chiến tại Việt Nam."

Trung tướng Phạm Tuân và các khách Nga thăm Hà Nội nhân kỷ niệm trận đánh nổi tiếng Linebacker II/Điện Biên Phủ trên không

Nhưng nếu như sự hiện diện quân sự của Trung Quốc không còn sau cuộc chiến Mỹ - Việt, Liên Xô tiếp tục có mặt về quân sự dù ít hơn về quân số tại Việt Nam và ở cả Campuchia trong thời kỳ chiến tranh Đông Dương lần thứ ba.
Liên Xô cũng hỗ trợ nước Việt Nam thống nhất dưới chế độ cộng sản và là thành viên khối Hiệp ước Warsaw do Moscow chỉ đạo chống trả lại cựu đồng minh là Trung Quốc trong giai đoạn xảy ra xung đột biên giới Việt - Trung năm 1979.
Và ngày nay, với căng thẳng trên Biển Đông lên cao, Hà Nội tiếp tục mua các vũ khí tối tân trị giá hàng tỷ USD từ Moscow để phòng thủ biển đảo.
Thăm lại Hà Nội nhân dịp 40 năm đợt không tập của Hoa Kỳ, Trung tướng Nga, Anatoly Ivanovich Khiupenen, trưởng đoàn cố vấn quân sự Liên Xô tại Việt Nam từ 1972 đến 1975, tin tưởng rằng ngày nay "không nước nào có thể thắng cuộc chiến tại Việt Nam", theo Bấmbáo chí nước chủ nhà.
Có vẻ như sự trở lại của người Nga giúp Hà Nội tự tin hơn một khi có xảy ra xung đột trong khu vực Đông Nam Á, nơi Trung Quốc đang có những động thái nhằm làm chủ các vùng biển tranh chấp với Việt Nam và một số nước Asean.

Chào năm mới 2013: Khát vọng sống an lành

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Chào năm mới 2013: Khát vọng sống an lành
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



TT - Sau một năm 2012 đầy biến động, người dân khắp thế giới hướng về năm mới 2013 với ước mong một cuộc sống hòa bình, an lành hơn. Tuổi Trẻ kết nối với bạn bè năm châu để cùng họ chia sẻ những khát vọng của năm 2013.
Manar Rachwani (nhà báo người Syria sống ở Jordan):
Hòa bình cho đất nước
Với tôi, mong ước bây giờ cần có cả hi vọng và sự lạc quan. Nó sẽ dẫn dắt chúng ta thách thức bản thân, tạo cơ hội khám phá sức mạnh bên trong tâm hồn và thể chất... Chúng ta vẫn có thể là những nhân tố tích cực của cộng đồng, đất nước và cả thế giới bằng tấm lòng chân thành, bằng sự cống hiến và bằng thái độ cảm thông.
Vào dịp năm mới, tất cả ước mong của tôi đều dành trọn cho quê hương Syria. Mong rằng đất nước tôi sẽ có hòa bình sau hai năm nổi dậy và nội chiến. Tôi mong năm 2013 sẽ là một năm làm việc chăm chỉ của tất cả người dân Syria, trong đó có tôi, để xây dựng một tương lai dựa trên tự do, phẩm giá và thịnh vượng.
* Grace Githaiga (thành viên Mạng lưới Hành động ICT, Kenya):
Mong sống an toàn
Tôi mong đất nước Kenya sẽ có một kỳ bầu cử hòa bình vào tháng 3-2013. Đây là lần đầu tiên đất nước tôi tổ chức một cuộc bầu cử như vậy theo hiến pháp mới được thông qua tháng 8-2010. Tôi mong bầu cử diễn ra mà không có máu đổ, vốn từng xảy ra trong cuộc tổng tuyển cử gần đây nhất năm 2007.
Tôi cũng mong được sống trong một đất nước an toàn. Năm 2012 đã xảy ra nhiều cuộc xung đột sắc tộc với động cơ chính trị, nhiều người chết, bị thương và mất nhà cửa. Ngoài ra còn có các vụ khủng bố và cướp xe hơi. Hỏa hoạn và tai nạn đường bộ cũng cướp đi sinh mạng của nhiều người. Tai nạn giao thông là hậu quả của lối lái xe ẩu tả, cảnh sát giao thông tham nhũng, nhận tiền hối lộ và nhắm mắt làm ngơ cho tài xế sai phạm. Luật giao thông sửa đổi của Kenya đã có hiệu lực từ ngày 1-12-2012. Hi vọng những kẻ hung thần sau tay lái và đám cảnh sát tham nhũng sẽ sớm bị trừng trị.
*Karthik Subramanian (nhà báo ở Chennai, Ấn Độ):
Nếm vị đắng đầu năm
Vụ cưỡng hiếp tập thể làm cô sinh viên 23 tuổi chết ở ngay thủ đô New Delhi là sự kiện gây chấn động Ấn Độ trong năm 2012. Bước vào năm mới, nhiều người Ấn Độ sẽ tự vấn mình về cách họ đối xử với phụ nữ. Câu trả lời sẽ không lấy gì làm vui vẻ. Chúng tôi phải thừa nhận là đã lớn lên trong một xã hội gia trưởng, chưa bao giờ biết đối xử với phụ nữ công bằng. Đây là điều thật khó nuốt trước thềm năm mới.
Nhưng liều thuốc đắng đầu năm mới cũng không phải là quá tệ. Trong văn hóa Ấn Độ, bữa tiệc mừng năm mới thường bắt đầu với một vị rất đắng. Nếu bạn ghé thăm nhà tôi vào dịp lễ tết sẽ thấy bữa ăn của chúng tôi đầy đủ các vị ngọt, cay, chua... nhưng luôn khởi đầu với món Neem có vị rất đắng. Bởi vậy, chúng tôi phải cùng nhau nếm vị đắng và thừa nhận là đã đến lúc phải cam kết không chỉ tôn trọng phụ nữ và đối xử bình đẳng với họ, mà còn phải yêu thương họ nhiều hơn.
Karthik Subramanian
* Lira Jamaluddin (chuyên viên truyền thông ở Kuala Lumpur, Malaysia):
Gần gũi với gia đình hơn
Năm 2012, tôi tiệc tùng đón năm mới với bạn bè. Nhưng sau khi chứng kiến cảnh cha của bạn thân mình qua đời đột ngột, tôi đã hiểu được giá trị của gia đình và nghĩ mình phải dành nhiều thời gian hơn bên cạnh người thân. Năm nay tôi sẽ đón năm mới 2013 với gia đình và anh chị em. Một trong những mục tiêu của tôi năm nay là phải trở nên gần gũi hơn với ba mẹ.
* Lý Thế Vũ (trưởng phòng marketing, Quảng Châu, Trung Quốc):
Xã hội cần lòng nhân ái
Năm 2012 là một năm khá chật vật đối với các sinh viên mới ra trường và cả những người đã có nhiều kinh nghiệm làm việc như tôi. Nạn thất nghiệp, vấn đề giao thông, nhà ở, môi trường tại các thành phố lớn khiến cho cuộc sống thành thị ngày càng thêm áp lực. Tôi hi vọng trong năm 2013 chính phủ sẽ có những biện pháp ổn định kinh tế, kiềm chế lạm phát, cải thiện vấn đề nhà ở, môi trường để làm giảm áp lực trong cuộc sống tại các thành phố lớn.
Tôi cũng mong chính phủ sẽ quan tâm hơn nữa đến các vấn đề xã hội như thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, nới lỏng chính sách một con, đẩy mạnh chiến dịch chống tham nhũng. Tôi mong quan hệ giữa người với người sẽ ngày càng được cải thiện hơn để tránh tình trạng lạnh lùng, vô cảm trước những khó khăn, bất hạnh của đồng loại. Một xã hội ổn định và phát triển là niềm mơ ước của tất cả người dân Trung Quốc. Nhưng xã hội ấy còn cần một điều không thể thiếu, đó chính là tình yêu, lòng nhân ái của con người dành cho con người.
* Adam Chiara (nhà báo bang Connecticut, Mỹ):
Cần hạn chế súng đạn
Tôi mong quốc hội và tổng thống Mỹ cần có một kế hoạch dài hơi 10 năm để thúc đẩy nền kinh tế chứ không phải bốn, năm năm. Chúng tôi đóng thuế và mong một sự đầu tư thích đáng vào kết cấu hạ tầng, đặc biệt là hệ thống các cơ sở y tế chữa bệnh về tâm lý. Sau vụ thảm sát ở Connecticut, việc cấm súng đạn hoàn toàn là rất khó, nhưng chính quyền có thể ra luật hạn chế súng đạn, kiểm tra chặt chẽ lý lịch cá nhân buôn bán súng.
K.LOAN - Đ.PHƯƠNG - H.NAM thực hiện

Tin buồn: Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng qua đời

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tin buồn: Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng qua đời
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!



TT - Chiều 31-12, hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng đã đột ngột qua đời. Theo thông tin Tuổi Trẻ có được, Hùng mất vào khoảng 16g ngày 31-12 khi đang trên đường đi công tác tới miền Tây Nam bộ.
Anh Nguyễn Công Hùng, hiệp sĩ công nghệ thông tin (trái): “Hãy xây dựng
môi trường công nghệ thông tin cho người khuyết tật” - Ảnh: Lâm Hoài
Nguyễn Công Hùng là chàng hiệp sĩ khuyết tật nổi tiếng trong giới công nghệ thông tin bởi ý chí kiên cường vượt lên trên số phận. Hùng sinh năm 1982, tại Nghệ An.
Anh được phong tặng danh hiệu Hiệp sĩ công nghệ thông tin năm 2005, được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trao giải thưởng “Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu” năm 2006, được Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân trao tặng kỷ niệm chương “15 năm - Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu” năm 2011... và nhiều giải thưởng khác.
Hùng hiện là giám đốc Trung tâm Nghị lực sống - nơi đã đoạt giải thưởng đặc biệt về “Cơ sở đào tạo công nghệ thông tin cho người khuyết tật tốt nhất” trong cuộc thi Victa Awards 2010 của Bộ Thông tin và truyền thông.


Với tài năng và nghị lực phi thường, Nguyễn Công Hùng là tấm gương sáng cho rất nhiều bạn trẻ Việt Nam, đặc biệt là những người khuyết tật.
ĐỨC THIỆN
------------

Nhà báo Đoan Trang:
http://trangridiculous.blogspot.ch/2012/12/nguyen-cong-hung-va-internet-viet-nam.html

Nguyễn Công Hùng và Internet Việt Nam


Ngày cuối cùng của năm, nhận được một tin buồn: Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng đã từ trần đột ngột chiều 31-12-2012 tại TP.HCM, vì bạo bệnh. Tôi chỉ vừa gặp anh cách đây đúng một tháng, để viết bài nhân sự kiện 15 năm Internet Việt Nam. Xin đăng lại bài viết này để thành kính phân ưu. Cầu mong anh yên nghỉ.

* * *

KHÔNG GIAN CÔNG CỘNG CỦA THỜI TOÀN CẦU HÓA

  • “Tôi không hình dung được Việt Nam mình khi không có Internet. Còn với riêng tôi, nếu không có Internet, chắc tôi đã chết rồi” – Hiệp sĩ Công nghệ Thông tin Nguyễn Công Hùng chia sẻ.
Việt Nam nối mạng Internet toàn cầu từ ngày 19-11-1997. Đến giờ, nhiều thanh niên “thế hệ 7x-8x” vẫn nhớ một mẩu quảng cáo nho nhỏ trên truyền hình Việt Nam vào những ngày trước khi xảy ra sự kiện đó: Hai hiệp sĩ vừa đấu kiếm, vừa trò chuyện và tỏ ra hiểu khá nhiều về nhau. Một chàng hỏi chàng kia: “Vì sao anh biết?”. Trả lời: “Tôi đọc trên mạng Internet”.

Thời gian ấy, không nhiều người Việt hiểu được mẩu đối thoại trên giữa hai chàng kiếm sĩ. Có lẽ cũng rất ít người hình dung được Internet rồi sẽ tạo ra những thay đổi chóng mặt, không bao lâu sau.

Năm 2010, Đại hội thành lập Hiệp hội Internet đã chọn ngày 1-12 khi Việt Nam chính thức hòa mạng là Ngày Internet Việt Nam.

Đời thay đổi khi có Internet

Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng có lẽ là người hiểu và “biết ơn” Internet hơn ai hết. Sinh năm 1982 tại một vùng nông thôn nghèo ở Nghi Lộc (Nghệ An), không may bị tật nguyền từ nhỏ, hết lớp 7, Hùng không có điều kiện để học lên nữa. Anh sống khép kín, mang trong lòng nhiều nỗi buồn và mặc cảm, không có bạn bè gì và như lời anh nói, “chỉ quanh quẩn trong nhà cả ngày, u uất và ốm bệnh liên miên”.

Hùng vẫn nhớ như in sự kiện quan trọng đã làm thay đổi đời anh: “Ngày 3-9-2001, tôi lần đầu tiên ‘được sờ vào’ bàn phím máy vi tính. Gần một năm sau đó, vào đầu mùa hè 2002, tôi biết đến Internet. Hồi ấy mạng được nối bằng công nghệ dial-up, một phút mất 200 đồng, ngồi mạng cả ngày, cứ thế mà nhân lên thì rất tốn tiền (cười). Trang web đầu tiên tôi vào là trang phổ biến kiến thức của Lê Hoàn – tôi là fan của ông ấy mà. Cả trang của Phạm Hồng Phước nữa”. (Lê Hoàn và Phạm Hồng Phước, sinh năm 1957, cũng đều là Hiệp sĩ CNTT – NV).

Trong tiếng Anh, có khái niệm “cyber fear” (sợ mạng) để chỉ tâm lý của những người bị choáng ngợp, hoang mang khi lần đầu tiếp xúc với Internet. Ở Việt Nam, không có thống kê chính thức, song theo một nhà xã hội học ở Hà Nội thì một số người (đặc biệt thuộc thế hệ 5x-6x) cũng rơi vào tình trạng này, ngại và sợ Internet, từ đó dẫn tới việc lảng tránh Internet và cuối cùng bị tụt hậu. Nhưng Công Hùng chẳng hề có cảm giác đó, trái lại, anh thấy rất vui ngay từ lầu đầu tiên lên mạng. Anh đùa thêm: “Tôi còn lập nick chat trên Yahoo, và ngay từ buổi chat đầu tiên là đã quen được một em gái Hà Nội”.

Hùng nhanh chóng học được vô vàn kiến thức từ Internet, nhất là trong lĩnh vực anh yêu thích là tạo web. Không bao lâu sau, anh trở thành chuyên gia (tự học) về web, lấy việc thiết kế web làm nghề chính để kiếm sống. Không chỉ tự nuôi mình, anh còn mở một trung tâm dành cho người khuyết tật, thường xuyên mở các khóa đào tạo về tin học cho các bạn cùng hoàn cảnh.

“Trước khi có Internet, tôi rất hay ốm đau, vì cuộc sống biệt lập với thế giới bên ngoài. Nhưng bước vào thế giới ảo, mình gặp gỡ nhiều và cảm thấy vui tươi, khỏe khoắn, tinh thần thoải mái hẳn lên và thế là sức khỏe cũng tốt hơn hẳn”.

Với Hùng, Internet mang lại cho anh quá nhiều: công việc, bạn bè, tình cảm. Mạng còn là một người thầy, khi mà mọi thứ anh học đều hoàn toàn từ Internet. “Tôi không có điều kiện đến lớp này đi lớp kia để học những gì mình muốn. Chỉ có Internet thôi. Nó đúng là thầy. Nếu không có Internet thì tôi chết rồi, chết thật sự, chết nghĩa đen chứ không chơi đâu” – Hiệp sĩ CNTT khẳng định.

Từ “agora” thời Hy Lạp đến Internet thời nay

Dịch giả Phạm Anh Tuấn – người chuyển ngữ cuốn “Dân chủ và giáo dục” của John Dewey – cho rằng cái lớn nhất mà Internet đem đến cho mọi người là thông tin (information), trên nền tảng đó, người ta sẽ tổng hợp thành kiến thức (knowledge). “Nói cách khác, thông tin thì chưa phải là kiến thức. Từ thông tin đến kiến thức là một khoảng cách rất xa, mà từ kiến thức lên đến tầm nhận thức (awareness) thì đường còn xa hơn nữa”.

Tuy vậy, dù thế nào thì Internet cũng giúp tất cả mọi người đạt được mức tối thiểu là thông tin. Nó san bằng các rào cản, nối liền các khoảng cách. Ông Tuấn cho rằng Internet chính là hình thức tiếp nối của “không gian công cộng” hay là môi trường sinh hoạt dân chủ, vốn có từ thời Hy Lạp cổ đại dưới hình thức các “agora”. (Agora là nơi người dân ở các thành bang Hy Lạp cổ gặp gỡ để họp chợ, trao đổi thông tin, thảo luận, nghe ban bố các quyết định của chính quyền, v.v. – NV).

“Không gian công cộng nằm giữa quyền lực của nhà nước và nhân dân. Khi không gian công cộng trùng vào Nhà nước thì không còn tranh luận. Khi nó tách ra, nằm giữa hai bên, thì mọi lựa chọn, mọi quyết định thắng thua sẽ phải dựa vào tranh luận. Bất kỳ khi nào có một nhóm người nào tập hợp lại với nhau để thảo luận một vấn đề vì lợi ích chung (có khi chẳng liên quan gì đến chuyên môn của họ) thì lập tức hình thành không gian công cộng” – ông Tuấn giải thích.

Dịch giả cũng nhận định: “Nói chung các chính quyền sợ không gian công cộng, nhưng nó là cái bắt buộc phải có. Nếu không thì mọi sự sẽ bị quyết định bởi quyền lực của nhà nước, thay vì thông qua tranh biện, thảo luận. Và Internet là phương tiện để tạo ra những không gian công cộng như thế. Hay nói cách khác, không gian công cộng, cái agora của thời đại này chính là Internet. Nó tạo nên một nền dân chủ điện tử. Chế độ nào không có không gian công cộng tức là quay trở lại thời phong kiến, khi mà mọi quyết định đều nằm ở nơi triều đình”.

“Độc dược” với người này, thuốc bổ với kẻ kia

15 năm phát triển ở Việt Nam, Internet đã làm thay đổi toàn diện đời sống xã hội. Nó tạo ra quá nhiều “văn hóa”: văn hóa tranh luận, văn hóa diễn đàn, văn hóa game online, văn hóa đọc, văn hóa blog v.v. Có những người như Nguyễn Công Hùng, trở thành Hiệp sĩ CNTT, có một cuộc sống mới, tốt đẹp từ Internet, nhưng cũng có những người chỉ đốt thời gian trên mạng vào việc chat chit, chơi game, hoặc “đọc các thứ linh tinh, nhảm nhí” như có nhiều ý kiến từng phản ánh.

Điều đó, theo dịch giả Phạm Anh Tuấn, cũng là bình thường, bởi không phải mọi người vào mạng Internet đều có thể biến thông tin thành kiến thức và nhận thức; Internet có thể là một kho tàng tri thức đối với một số người nhưng lại là thứ làm một số người khác chỉ mất thì giờ vô bổ. Tuy nhiên, ông cho rằng dù có như thế thì Internet vẫn là không gian công cộng quý giá, cần được duy trì và phát triển, và chẳng nên hoang mang vì mặt trái của Internet. Ở một số nước phát triển, biện pháp gọi là “quản lý” duy nhất là các phần mềm cha mẹ được khuyến cáo cài vào máy để tránh cho con cái họ truy cập phải các trang web đen.

Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Công Hùng thì nhận xét, việc thanh thiếu niên chỉ tiếp xúc với mặt tiêu cực của Internet, nghiện chat, nghiện game… là có thực, song hoàn toàn có thể tránh được nếu gia đình, nhà trường và xã hội có sự định hướng tốt. “Chẳng hạn, tôi thấy các chương trình đưa máy tính về nông thôn, miền núi mới chỉ dừng lại ở việc mang cái máy đến trường cho học sinh, và thế là xong. Như vậy là việc phổ cập chưa có chiều sâu, chưa đạt hiệu quả. Lẽ ra cho người ta máy thì cũng nên có thầy hướng dẫn, có những chương trình đào tạo dài hơi sau đó”.

“Thực tế cho thấy là ở các quốc gia sản xuất game online, tạo ra diễn đàn, blog… các loại, người ta lại không thấy tình hình đáng lo ngại như mình. Không có nhiều café Internet, trẻ con cũng không lang thang quán game nhiều như ở ta. Vì vậy, đừng nên trách Internet” – dịch giả Phạm Anh Tuấn khẳng định.

* * * 

Internet Việt Nam xuất hiện ngày 19-11-1997, khi đó đặt dưới sự quản lý duy nhất của VNPT. Cho đến tháng 3-2012, theo số liệu của Tổng cục Thống kê, số người sử dụng Internet ở Việt Nam đã đạt 32,1 triệu với số thuê bao Internet trên cả nước ước tính là 4,2 triệu thuê bao.

Một cuộc khảo sát của Net Index vào năm 2011 cho biết, thư điện tử (60%) và tin nhắn (73%) là hai phương tiện kết nối trực tuyến thịnh hành của người dùng Internet Việt Nam. Xem tin tức trên mạng, truy cập trang chủ các cổng thông tin và sử dụng công cụ tìm kiếm là ba hoạt động trực tuyến phổ biến nhất lần lượt chiếm 97%, 96% và 96% số người tham gia. Số lượng người sử dụng mạng xã hội tăng từ 41% năm 2010 lên 55% năm 2011.

Tại sao nông dân sợ hãi “mua tạm trữ”

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Tại sao nông dân sợ hãi “mua tạm trữ”
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Tại sao nông dân sợ hãi “mua tạm trữ”

Nông dân và chuyên gia phản ứng tiêu cực đối với kế hoạch mua tạm trữ 1 triệu tấn gạo vụ đông xuân ở Đồng bằng sông Cửu Long. Chính sách mua gạo tạm trữ của Việt Nam từng gây nhiều tranh cãi, vậy ai là người hưởng lợi nhờ chính sách này.
Được mùa rớt giá
Một tuần trước khi Hiệp hội Lương thực Việt Nam khởi sự mua tạm trữ vào ngày 15/3, giá lúa đồng bằng sông Cửu Long tiếp tục giảm sâu. Ngành nông nghiệp ước tính sản lượng vụ đông xuân đồng bằng sông Cửu Long vào khoảng 11 triệu tấn lúa, hiện đang thu hoạch rộ cho đến tháng Tư. Nông dân đồng bằng sông Cửu Long nói với chúng tôi:  
“Hôm nay không có ghe mua… ít lắm, giá lúa tươi khoảng 4.300đ-4.400đ/kg lúa hạt dài, còn lúa 50404 khoảng 4.000đ/kg lúa tươi nhưng cũng không có người mua, giá quá rẻ nông dân đem về phơi chứ không bán lúa tươi nữa. Tôi thấy mua tạm trữ không có ích lợi gì cho nông dân, nói là khi lúa khô rớt dưới 5.000đ/kg thì mua tạm trữ …cách đây khoảng một tháng thì nói như vậy, một vài ngày tới đây sắp có mua tạm trữ nhưng mấy ‘ổng’ mua giá 5.000đ/kg lúa khô tức một kg lúa tươi khoảng 4.000đ, giá này quá ‘bèo’ không thể chấp nhận được.”
Việt Nam xếp vị trí thứ nhì thế giới về xuất khẩu gạo, năm 2011 đã xuất khẩu  hơn 7 triệu tấn gạo trị giá 3,5 tỷ USD. Tuy vậy trong nhiều năm qua điệp khúc được mùa rớt giá thường xuyên xảy ra và mỗi lần như thế Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) đều được cho vay vốn ưu đãi lãi suất để thực hiện mua tạm trữ gạo. Giá mua tạm trữ thường là giá được tính toán để nông dân có thể lãi 30%, nhưng đây là mức giá nông dân gọi là “giá bèo” vì với diện tích nông hộ dưới 1 héc-ta thì lãi 30% chẳng đủ vào đâu. Ngoài ra các doanh nghiệp thành viên VFA khi được giao mua tạm trữ thường mua cầm chừng, duy trì giá lúa gạo thấp. Sau khi nông dân đã bán hết lúa với giá thấp, doanh nghiệp dễ dàng kiếm lời với các hợp đồng xuất khẩu với giá cao hơn hẳn. 
TS Lê Văn Bảnh, Viện trưởng Viện lúa đồng bằng sông Cửu Long nói với báo chí rằng, việc thực hiện mua tạm trữ thiếu sự giám sát, mà đây là trách nhiệm của Bộ Công thương và Bộ Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
Một vài ngày tới đây sắp có mua tạm trữ nhưng mấy ‘ổng’ mua giá 5.000đ/kg lúa khô tức một kg lúa tươi khoảng 4.000đ, giá này quá ‘bèo’ không thể chấp nhận được.
Một nông dân ĐBSCL
Theo chúng tôi tìm hiểu, tại Thái Lan và một số nước khác, khi giá xuất khẩu gạo không thuận lợi, chính phủ đứng ra thu mua lúa gạo với giá cao cho nông dân hoặc tạm ứng tiền cho nông dân để chờ giá tốt. Khi cần xuất khẩu chính phủ bán đấu giá gạo cho các doanh nghiệp. Với chính sách mua tạm trữ như thế người nông dân thực sự được hưởng lợi. 
Tại Việt Nam chính sách mua tạm trữ gạo là cần thiết để thị trường lưu thông, tuy nhiên các chuyên gia cho là việc thực hiện mua tạm trữ đã diễn ra theo phương thức hoàn toàn trái ngược. Chính phủ Việt Nam không đứng ra mua tạm trữ gạo mà giao cho các doanh nghiệp thực hiện. Các doanh nghiệp này được cho vay vốn với lãi suất thấp hoặc không lãi suất để mua tạm trữ, cụ thể là các doanh nghiệp thành viên VFA. Như vậy việc thực hiện tạm trữ vô hình chung đem lại lợi nhuận cho doanh nghiệp vì mua giá đã thấp lại được lãi suất ưu đãi, đến khi xuất khẩu giá cao doanh nghiệp không chia sẻ gì cho nông dân.
Trong cuộc phỏng vấn của Nam Nguyên, ông Nguyễn Trí Ngọc Cục trưởng Cục Trồng trọt từ Hà Nội phát biểu:
“Cơ chế mua tạm trữ hiện nay do chính phủ qui định và thông qua các doanh nghiệp mua tạm trữ 1 triệu tấn gạo bắt đầu từ 15/3. Cơ chế hoàn toàn do chính phủ quyết định. Mỗi nước có những điều kiện, hoàn cảnh khác nhau và mỗi chính phủ có những quyết định khác nhau.” 

Lợi nhuận vào tay ai

000_Hkg1255097-250.jpg
Một cửa hàng bán gạo ở TPHCM, ảnh minh họa. AFP
Nông dân đồng bằng sông Cửu Long chúng tôi hỏi chuyện, đã có nhiều kinh nghiệm đắng cay về những vụ lúa được mùa mất giá và doanh nghiệp thành viên VFA thực hiện mua tạm trữ, bức xúc phát biểu:
“Tôi kiến nghị chính phủ thay đổi cách mua tạm trữ, tạm trữ như thế nào, ai là người đứng ra mua tạm trữ, triển khai như thế nào để chính phủ trực tiếp mua của nông dân thì nông dân mới có lợi. Năm nào cũng có mua tạm trữ với giá quá rẻ bằng như khỏi cần tạm trữ nữa. Cũng có nhiều cách làm như chính phủ bỏ ngân sách ra mua trữ với giá cao để giúp cho nông dân nghèo đỡ khổ. 
Người nông dân sau khi thu hoạch chở lúa ra, mỗi xã huyện có một vài điểm mua lúa nông dân chở ra đó bán, chuyện này cũng dễ thôi nhưng chính phủ không làm được chuyện này. Nhiều người đổ lỗi thương lái ép giá nông dân nhưng thực ra doanh nghiệp mua gạo rẻ thì thương lái mua lúa rẻ, nếu chính phủ đứng ra trực tiếp với nông dân thì ông thương lái chỉ là người làm thuê chở thuê cho ông chính phủ thôi. Chính phủ lập nhiều điểm mua lúa cho dân thì ông thương lái sẽ chở lúa từ nông dân ra điểm tập trung.” 
Cục trưởng Cục trồng trọt Nguyễn Trí Ngọc biện giải rằng việc mua lúa tạm trữ ở Việt Nam là một chủ trương đúng và theo ông nông dân có được hưởng lợi từ chính sách này. Ông Nguyễn Trí Ngọc phát biểu:
Tôi kiến nghị chính phủ thay đổi cách mua tạm trữ, tạm trữ như thế nào, ai là người đứng ra mua tạm trữ, triển khai như thế nào để chính phủ trực tiếp mua của nông dân thì nông dân mới có lợi. 
Một nông dân DBSCL
“Tôi thấy chính sách này người nông dân vẫn có lợi, vì doanh nghiệp thu mua thóc đúng vào dịp thu hoạch rộ của vụ đông xuân thì sẽ đẩy giá thóc bình quân tăng cao. Vì vậy người nông dân có cơ hội bán được giá cao mà với giá thành sản xuất vụ đông xuân năm nay thì ít nhất họ cũng có lợi nhuận 30% so với giá thành sản xuất. Còn những bất hợp lý trong quá trình triển khai thực hiện cũng như cơ chế thì chắc chắn sẽ được các bộ ngành như Bộ NN-PTNT Bộ Công thương sẽ có những kiến nghị và đề xuất với chính phủ.” 
Theo nhiều chuyên gia, lúa gạo rõ ràng là một vũ khí chính trị, nếu bên Thái Lan nông dân được quan tâm đặc biệt là vì chính phủ cần tới lá phiếu trong các cuộc bầu cử. 
Còn ở Việt Nam, lợi nhuận cao cho nông dân có thể chỉ là chủ đề để bàn cãi trên các diễn đàn. Mục tiêu của chính phủ là an ninh lương thực, giữ ổn định tiêu dùng nội địa để chống lạm phát. Chính phủ đề cao kim ngạch xuất khẩu gạo 3,5 tỷ USD năm 2011, nhưng phần lợi nhuận lớn nhất vào tay ai, doanh nghiệp hay nông dân thì các chuyên gia nói là miễn bàn.

Phía sau 9,2 tỷ USD xuất siêu nông lâm nghiệp

Ngày Blog của Báo Mới Hà Nội chia sẻ với bạn đọc bài viết Phía sau 9,2 tỷ USD xuất siêu nông lâm nghiệp
Chúc bạn xem tin tức vui vẻ !!


Phía sau 9,2 tỷ USD xuất siêu nông lâm nghiệp

Năm 2012 được xem là năm suy giảm kinh tế của Việt Nam nhưng kim ngạch xuất khẩu nông lâm thủy sản đồ gỗ vẫn đạt 27,5 tỷ USD trong đó xuất siêu tới 9,2 tỷ USD. Nông dân nói gì về thành tích đó và cuộc sống của mình.
Xuất khẩu nhiều nhưng giá rẻ
Theo Bộ Nông nghiệp Phát triển nông thôn năm 2012 kim ngạch xuất khẩu các mặt hàng nông sản đạt 15 tỷ USD, thủy sản đạt 6,15 tỷ USD, đồ gỗ và lâm sản đạt 5 tỷ USD. Gạo, cà phê là những mặt hàng đạt kim ngạch từ 3 tỉ USD trở lên.
Khi loan báo vào ngày 28/12 cuối năm 2012, Bộ Nông nghiệp Phát triển Nông thôn cho biết lần đầu tiên Việt Nam xuất khẩu tới 8,1 triệu tấn gạo trong vòng một năm, đem về 3,7 tỷ USD và duy trì vị trí thứ nhì thế giới. Lấy số liệu thống kê để đề cao thành tích, nhưng Bộ NN-PTNT không đề cập tới thu nhập bình quân đầu người năm 2012 của nông dân, những người mà như mô tả của chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh, là thành phần đã chống đỡ cho nền kinh tế của Việt Nam trong những thời điểm khó khăn nhất.
Anh Sáu, một nông dân vừa trồng lúa vừa nuôi cá ở đồng bằng sông Cửu Long phác họa cho chúng tôi về đời sống năm 2012 của đại đa số nông dân vùng này:
Họ không thấy cách làm giàu nào khác ngoài lúa, nhưng lúa thì tôi bảo đảm không thể làm giàu được trừ trường hợp bây giờ VN dám nâng cao giá lúa như là Thái Lan.
GS Võ Tòng Xuân
“Bây giờ nông dân ‘mần’ cái gì cũng trúng hết trơn, nhưng mà bán cái gì nó cũng rẻ, cái gì cũng lỗ hết trơn. Như lúa thì rất trúng có số lượng nghe nói mỗi năm xuất khẩu hàng triệu tấn, nhưng mà nó rẻ rề, mấy ông mua giá rẻ mạt dân chịu lỗ. Còn cá tra cũng vậy, nuôi chi phí 23.000đ-24.000đ/kg mà bán thì chỉ 20.000đ-21.000đ/kg . Từ chỗ đó mấy ông ấy xuất bán ra ngoài lấy tiền Đô về thì mấy ông ấy đâu có lỗ, nhưng mà dân chịu lỗ. Còn heo thí dụ có lúc nuôi chi phí 4 triệu đồng mà bán ra có 3 triệu rưởi à. Mần cái gì cũng có cũng được hết trơn, nhưng mà cái bán ra nó rẻ rề vậy đó. Bây giờ ra chợ uống cà phê ai cũng than trời trách đất hết trơn…Hồi sáng tôi mới đi Long Xuyên về, có tới 3-4 công ty sửa soạn tuyên bố phá sản…chịu không nổi đâu.”

Tại sao Việt Nam từ chỗ thiếu ăn đầu thập niên 80 đến nay có thể xuất khẩu 8 triệu tấn gạo xếp thứ nhì thế giới mà đời sống nông dân lại cơ cực như vậy. Theo GSTS Võ Tòng Xuân, một chuyên gia lúa gạo có uy tín thế giới hiện là Hiệu trưởng Trường Đại học Tân Tạo Long An thì Việt Nam phải cải tổ về sở hữu đất đai, tập trung nông dân vào tổ chức để sản xuất lớn có hiệu quả và phân chia lợi tức theo chuỗi giá trị. Có như vậy thu nhập và đời sống người trồng lúa mới khá lên được, còn nếu tiếp tục cách sản xuất nhỏ lẻ, nông dân mạnh ai nấy làm như hiện nay thì không cải thiện được. GSTS Võ Tòng Xuân phát biểu:

Đồng lúa vùng DBSCL. RFA
Đồng lúa vùng ĐBSCL. RFA
“Họ không thấy cách làm giàu nào khác ngoài lúa, nhưng lúa thì tôi bảo đảm không thể làm giàu được trừ trường hợp bây giờ Việt Nam dám nâng cao giá lúa như là Thái Lan hoặc cao hơn nữa, để mà nông dân có thể giàu được, chứ cứ giữ giá lúa thấp lè tè thế này thì người nông dân luôn luôn lỗ, luôn luôn thiệt thòi trong khi những người đi bán lúa gạo, bán thuốc trừ sâu, bán phân bón là những người làm giàu còn nông dân thì không giàu được.”

Cần hỗ trợ nông dân

Chúng tôi tìm hiểu thu nhập của người trồng lúa trong năm 2012, để thực tế tìm hiểu xem những người đã đem lưng chống đỡ cho cả một thời kỳ kinh tế suy giảm của Việt Nam có cuộc sống ra sao. Anh Tám một người làm lúa ở Cần Thơ phát biểu:
“Thu nhập làm một mẫu nếu trừ chi phí sản xuất thì một năm làm ba vụ lúa cũng kiếm được 50 triệu, đó là mình đầu tư tiền mặt chứ không mua chịu của cửa hàng bán vật tư nông nghiệp. Với 50 triệu một năm nếu gia đình ba bốn người thì không thể nào đủ được, nếu mà lo cho con cái học hành các cái thì không có đường nào mà sắm sửa được… Nếu mà làm một héc-ta thì phải đi làm thêm để kiếm thêm. Lúc nông nhàn đi làm thêm, thường thường đa số rảnh vào mùa nước nổi, có một số đi làm phụ hồ hoặc đi làm bốc vác. Đủ thứ chuyện hết ai mướn gì làm nấy.”
Thành tích của nông lâm ngư nghiệp năm 2012 được đề cao trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế của Việt Nam chỉ đạt 5,3% thấp nhất trong vòng 13 năm trở lại đây. Thế nhưng người nông dân “bán lưng cho đất bán mặt cho trời” không được đền bù, dù chỉ là cho đúng với công sức đã bỏ ra. Nông dân Cần Thơ phát biểu:
Lao động của nông dân phải đền bù lại cái giá lúa cho thỏa đáng, để cho đời sống nông dân được thoải mái hơn chứ thế này bức xúc quá.
Một nông dân
“Lao động của nông dân phải đền bù lại cái giá lúa cho thỏa đáng, để cho đời sống nông dân được thoải mái hơn chứ thế này bức xúc quá. Đầu vào nguyên liệu từ phân bón thuốc trừ sâu các cái đều lên giá. Xăng dầu lên thì mấy ông lên bạc ngàn khi xuống thì xuống vài trăm cái đó bức xúc cho nông dân. Còn việc quản lý đầu ra thì sao cho mấy ông doanh nghiệp xuất ra nước ngoài phải xây dựng thương hiệu hàng Việt Nam chất lượng cao, từ đó mới kéo theo giá lúa ổn định cho nông dân. Còn ông chính phủ hỗ trợ cho doanh nghiệp thì năm trước thấy thua rồi, năm nay nói hỗ trợ cho nông dân. Tiếng nói của mình mong rằng thấu tai mấy ông để thấy được nỗi khổ của nông dân một nắng hai sương, làm được hạt lúa cực khổ lắm, làm ra sản phẩm bán giá thấp thế này nông dân suốt đời cũng là nông dân không thấy gì cải thiện.”
Về mặt lý thuyết, từ nhiều năm nay Nhà nước Việt Nam đề ra nhiều sách lược để thay đổi bộ mặt nông thôn và đời sống nông dân. Trong đó quan trọng nhất là chính sách Tam nông, Nông nghiệp-Nông thôn-Nông dân. Nhưng trên thực tế việc triển khai thực hiện chưa có tiến triển cụ thể. Đầu tư của Nhà nước và toàn xã hội cho nông thôn chiếm tỷ trọng rất thấp.
Nông dân vẫn là thành phần thấp kém nhất trong xã hội và từ khi Việt Nam đổi mới từ cuối thập niên 1980 đến nay, khoảng cách giàu nghèo giữa thành thị và nông thôn ngày càng lớn hơn. Thu nhập trung bình của cư dân nông thôn được cho là chỉ bằng nửa thu nhập trung bình của cư dân thành thị.